Nội dung bài kinh
Nếu biết yêu tự ngã,
Phải khéo bảo vệ mình,
Người trí trong ba canh,
Phải luôn tỉnh thức.
Chuyện Trưởng lão Upananda
Trước hết tự đặt mình,
Vào những gì thích đáng.
Sau mới giáo hóa người,
Người trí khỏi bị nhiễm.
Chuyện Trưởng lão Padhānikatissa (Tissa Tinh Tấn Thiền)
Hãy tự làm cho mình,
Như điều mình dạy người.
Khéo tự điều, điều người,
Khó thay tự điều phục!
Chuyện mẹ của Trưởng lão Kumārakassapa (Ca-diếp Đồng Tử)
Tự mình y chỉ mình,
Nào có y chỉ khác.
Nhờ khéo điều phục mình,
Ðược y chỉ khó được.
Chuyện thiện nam tử Mahākāla
Ðiều ác mình tự làm,
Tự mình sanh, mình tạo.
Nghiền nát kẻ ngu si,
Như kim cương, ngọc báu.
Chuyện Devadatta (Đề-bà-đạt-đa)
Phá giới quá trầm trọng,
Như dây leo bám cây
Gieo hại cho tự thân,
Như kẻ thù mong ước.
Chuyện Devadatta (Đề-bà-đạt-đa) cố ý chia rẽ Tăng
Dễ làm các điều ác,
Dễ làm tự hại mình.
Còn việc lành, việc tốt,
Thật tối thượng khó làm.
Chuyện Trưởng lão Kāla
Kẻ ngu si miệt thị,
Giáo pháp bậc La-hán,
Bậc Thánh, bậc chánh mạng.
Chính do ác kiến này,
Như quả loại cây lau
Mang quả tự hoại diệt.
Chuyện thiện nam tử Cūḷakāla
Tự mình, điều ác làm
Tự mình làm nhiễm ô,
Tự mình, ác không làm,
Tự mình làm thanh tịnh.
Tịnh, không tịnh tự mình,
Không ai thanh tịnh ai!
Chuyện Trưởng lão Attadattha (Tự Lợi)
Dầu lợi người bao nhiêu,
Chớ quên phần tư lợi,
Nhờ thắng trí tư lợi.
Hãy chuyên tâm lợi mình.
Hết phẩm Tự Ngã