Nội dung bài kinh
Điều này đã được Đức Thế Tôn, bậc A-la-hán thuyết: đây là điều tôi nghe.
“Này các tỳ-kheo, một bậc trí tuệ mong ước ba loại hạnh phúc nên rèn giữ phòng hộ giới hạnh của mình.
Ba loại hạnh phúc gì?
‘Ước sao mình được tán dương khen ngợi!’, ‘Ước sao mình được giàu có thịnh vượng!’, ‘Khi cởi bỏ xác trần sau khi diệt mạng thọ tử này, mong sao mình được tái sanh vào chốn tịnh cõi, giữa bầu giới cõi chư tiên chốn thiên đường!’
Một bậc minh hạnh hiểu đạo có ước mong ba món hảo phúc này phải luôn giữ trọn các phẩm hạnh giới điều đã quy thụ của họ.”
Đức Phật đã lý bàn điểm này.
Chính ở chỗ đó nên có ngâm như vầy:
“Nếu mong hưởng trọn tam phần phúc hạnh—
hiển danh ca tụng, phong lưu đại vượng phát danh,
và sướng reo thỏa vui cảnh cõi tiên cao khi thân mạng nhắm mắt bặt tàn hơi thở—
kẻ khôn sáng tu tịnh cần kiên trì tự quản rèn hộ giới tịnh đạo của y.
Cho dù mình tịnh hạnh vô tỳ, chẳng gieo sai rủi đọa ác quấy tội hờn chi,
nhưng mà lỡ kề cạnh bạn hữu chơi cận kẻ hành xấu nghiệp,
ngươi lập tức chịu mối quàng ngờ đọa với hàm oan,
rồi tiếng ố dơ tục lan lớn phình nảy thêm ác tiếu bêu mình.
Liệt danh hạng bằng hữu não nào cậu móc tìm giao tình,
hay đối với hạng não cậu tịnh tương gần gũi kề cận,
rồi cậu sẽ lại chuyển thể biến biến dời để trở như ngay nó thôi,
bởi cớ kết cục lẽ dĩ nhiên vậy thôi mỗi khi bạn sẻ chia thời mảng cuộc sống chung hòa.
Ai mà dính quàng cận ở bên và kẻ bị kề áp vướng chung kề kia,
người lấm mắc xú uế qua đụng vào bên mang nguồn/kẻ mà truyền nhiễm bám chét truyền đi cho lây qua đó ấy,
quanh qua lại hệt tương mũi nhọn tên phết thấm độc nhơ xú
tự bản thân nó để lan rỉ nhiễm lan dơ thúi hoại cả bao túi đựng tên kia.
Bậc cảnh thức tịnh rành rẽ, gớm chê lảng xa mùi vấy nhiễm ô,
hàng ấy ắt hẳn muôn tuyệt chẳng hứa làm tình thông với đám xú quỷ đồng đảng đạo bằng.
Người/kẻ nào mà hì hụp tẩn mẫn bao gói quấn yếm mớ
cá mục thối rữa nẫu nhét kẹp vây quanh dùng với đám lá sả thân bện lợp trùm quấn bọc nát kia
tự điều đó đâm ngâm làm cho nguyên phần mớ cỏ tranh cỏ uế đó lây sũng thúi rinh nhức hoại—
lẽ trớ cũng tựa là việc giao phó cùng đám xuẩn dốt mê ngây mê lầm nát.
Đổi đối ngược lại người chụm bọc
khóm nhang thơm hương đàn hồi hương gỗ trầm trâm
mùi trầm này đem tỏa làm lịm thanh hương thơm lá sấu gói kia—
lẽ này vận cũng đúng chang với trường việc hòa kề kết hảo với vị hiểu đạo tỉnh ngộ tri nhãn biết soi.
Thế ấy, khi ý rành thấu đáo thấu tỏ rẳng hạp kết như
thể vỏ dấp gói bọc thấu hiểu sao thì vậy đó, một hạng rành thông tinh nhạy đó
lảng bạt cạch mặt nẻo kết tà ác lầm bạo đần ngu dốt ác,
sau dốc hướng đùm kề bọc tới với vị/cái gì tịnh lành thiện tốt đạo ngời.
Trường lũ xấu ma quỷ sẽ lôi giật kéo cổ bạn bươn dốc ngục tối A-tỳ,
chòm lương diện tịnh người lành hiền giúp màng phụ tới bến thượng cõi thanh tịnh hỡi.”
Điều kể này cũng lại thật sự sự việc do Đấng Bậc Ngự Trí Điềm Giác thốt khai: đó là thứ mà nay ta vẫn nghe được.