Kinh Hạnh Phúc
KINH HẠNH PHÚC — MAṄGALA SUTTA
Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn ngự tại Kỳ Viên tịnh xá của trưởng giả Cấp Cô Độc, gần thành Xá Vệ.
Khi đêm đã khuya, một vị Thiên có dung sắc thù thắng, chói sáng cả vùng Kỳ Viên, đến gần Thế Tôn, đỉnh lễ rồi đứng một bên, bạch với Thế Tôn bằng bài kệ:
"Nhiều Thiên và người, suy nghĩ về hạnh phúc, mong ước sống an lành. Xin Ngài hãy chỉ dạy, điều hạnh phúc tối thượng."
1. Không gần gũi kẻ ác,
Thân cận bậc Trí hiền,
Đảnh lễ bậc đáng lễ,
Là hạnh phúc tối thượng.
2. Ở nơi thích hợp sống,
Tích đức kiếp ngày xưa,
Hướng mình đi đường chánh,
Là hạnh phúc tối thượng.
3. Học rộng, có tay nghề,
Khéo huấn luyện giới luật,
Nói lời khéo lựa chọn,
Là hạnh phúc tối thượng.
4. Phụng dưỡng mẹ và cha,
Thương yêu vợ (chồng) và con,
Nghề nghiệp không rối ren,
Là hạnh phúc tối thượng.
5. Bố thí, sống đúng Pháp,
Giúp đỡ các bà con,
Hành động không chê trách,
Là hạnh phúc tối thượng.
6. Ngăn chừa điều tội ác,
Tránh xa các rượu say,
Không phóng dật trong Pháp,
Là hạnh phúc tối thượng.
7. Kính nhường và khiêm hạ,
Biết đủ và biết ơn,
Đúng thời nghe Chánh Pháp,
Là hạnh phúc tối thượng.
8. Nhẫn nhục, dễ dạy bảo,
Gặp gỡ bậc Sa-môn,
Đúng thời bàn luận Pháp,
Là hạnh phúc tối thượng.
9. Tinh cần và Phạm hạnh,
Thấy rõ Thánh Đế lý,
Chứng ngộ Niết Bàn an,
Là hạnh phúc tối thượng.
10. Khi xúc chạm việc đời,
Tâm không hề lay chuyển,
Không sầu, nhiễm, an ổn,
Là hạnh phúc tối thượng.
Ai sống được như vậy,
Không chỗ nào thất bại,
Khắp nơi được an lành,
Là hạnh phúc tối thượng.