Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

136. Kinh thương nhân cầu tài (MA136)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp Cô Độc.

Bấy giờ Đức Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:

“Thuở xưa, tại châu Diêm-phù, có một số đông thương nhân cùng nhau tụ tập tại nhà khách buôn. Họ suy nghĩ như vầy: “Chúng ta hãy dong một chiếc thuyền đi biển mà vào biển lớn, tìm kiếm tài bảo mang về cung cấp những chi dụng trong gia đình.”

Họ lại suy nghĩ rằng: “Này các bạn, việc đi biển không thể biết trước là an ổn hay không an ổn. Vậy mỗi người trong chúng ta nên chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm phao nổi trên biển, tức là gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè.”

Sau đó mỗi người trong bọn họ đều chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ, làm phao nổi trên biển, gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè, rồi đi vào biển cả.

“Khi họ đi vào biển cả, vua cá là Ma-kiệt phá vỡ chiếc thuyền ấy. Các thương nhân này mỗi người đều tự nương vào các dụng cụ làm phao nổi như túi bằng da dê đen, trái bầu lớn hay mững bè, rồi trôi đi về các phía.

“Lúc bấy giờ, từ phía Đông cửa biển ngọn gió lớn trỗi dậy, thổi các thương nhân tấp vào bờ biển Tây. Nơi ấy, họ gặp một bọn con gái rất mỹ lệ, đoan chánh, trang sức thân thể bằng tất cả các loại trang sức. Bọn con gái ấy thấy họ, liền nói:

“Xin kính chào các bạn! Xin đón mừng các bạn. Nơi đây là chỗ rất diệu hảo, cực kỳ khoái lạc. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi và nằm, nào là rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, vàng, bạc, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đồi mồi, xích thạch, toàn châu; tất cả đều dành cho các bạn. Hãy cùng chúng tôi vui chơi hoan lạc. Mong các thương nhân châu Diêm-phù không đi về phương Nam, dù trong chiêm bao.

“Bọn thương nhân ấy đều cùng với những người đàn bà này vui chơi hoan lạc. Rồi bọn thương nhân ấy vì cùng với những người đàn bà này hiệp hội mà sanh ra con trai hoặc con gái.

“Về sau, châu Diêm-phù có một thương nhân có trí tuệ, sống cô độc tại một nơi thanh vắng mà nghĩ rằng: ‘Vì lý do gì bọn đàn bà này ngăn cản chúng ta không cho đi về phương Nam? Chúng ta nên canh chừng người đàn bà sống chung; khi biết nó đã ngủ, ta lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam’.

“Thương nhân trí tuệ ở châu Diêm-phù ấy sau đó canh chừng người đàn bà sống chung. Khi biết nó đã ngủ, bèn lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam. Thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù ấy khi đi về phương Nam, từ xa nghe có tiếng kêu réo vang dậy, tiếng nhiều người la khóc áo não, hoặc kêu gọi cha mẹ, hoặc réo vợ réo con và nhớ thương bạn bè thân thích, rằng ‘Châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn khoái lạc, không còn thấy nữa’. Thương nhân này rất sợ hãi, lông tóc dựng ngược, nghĩ rằng: ‘Mong cho loài người và loài phi nhân không quấy rầy ta’.

“Rồi một thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù tự kềm chế sự sợ hãi, tiếp tục đi lần về phương Nam. Một thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù kia khi đi lần về phương Nam bỗng thấy có một tòa đại thiết thành. Sau khi trông thấy, bèn tìm khắp nhưng không thấy cửa, thậm chí một chỗ đủ để con mèo chui ra cũng không. Thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù ấy thấy phía Bắc của thiết thành có một lùm cây to lớn sum suê, bèn đi đến lùm cây đại thọ ấy, chậm chạp leo lên cao. Leo lên rồi, hỏi đám đông:

“Này các bạn, các bạn vì cớ gì khóc la áo não, kêu cha gọi mẹ, réo vợ réo con, nhớ thương bạn bè thân thích rằng châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn khoái lạc không còn thấy nữa?

“Khi ấy đám đông đáp:

“Này bạn, chúng tôi là thương nhân ở châu Diêm-phù, đều cùng nhau tụ tập tại nhà khách buôn rồi nghĩ rằng ‘Chúng ta hãy dong một chiếc thuyền đi biển mà vào biển lớn tìm kiếm tài bảo mang về cung cấp những chi dụng trong gia đình’. Này bạn, chúng tôi lại nghĩ rằng ‘Này các bạn, việc đi biển không thể biết trước là an ổn hay không an ổn. Vậy mỗi người trong chúng ta hãy nên chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm phao nổi trên biển, tức là gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè’. Này bạn, sau đó chúng tôi mỗi người đều chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm phao nổi trên biển, gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè rồi đi vào biển cả. Khi chúng tôi ở giữa biển, ngư vương Ma-kiệt phá vỡ chiếc thuyền ấy. Này bạn, bọn thương nhân chúng tôi mỗi người tự nương vào các dụng cụ làm phao nổi như túi bằng da dê đen, trái bầu lớn hay mững bè rồi trôi đi về các phía. Lúc bấy giờ, từ phía Đông bờ biển, ngọn gió lớn trỗi dậy thổi bọn thương nhân chúng tôi tấp vào bờ bể phía Tây. Nơi ấy gặp một bọn con gái rất mỹ lệ, đoan chánh, trang sức thân thể bằng tất cả các loại trang sức. Bọn con gái ấy thấy chúng tôi liền nói rằng ‘Xin kính chào các bạn. Nơi đây là chỗ rất diệu hảo, cực kỳ khoái lạc; nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi, nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, vàng bạc, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu; tất cả đều dành cho các bạn. Hãy cùng chúng tôi vui chơi hoan lạc. Mong các thương nhân châu Diêm-phù không đi về phương Nam, dù trong chiêm bao’. Này bạn, chúng tôi cùng với những người vợ này vui chơi hoan lạc. Chúng tôi nhân vì cùng với những người vợ này hiệp hội mà sanh ra con trai hoặc con gái. Này bạn, những người đàn bà ấy nếu không nghe châu Diêm-phù có bọn thương nhân khác ở giữa biển mà ngư vương Ma-kiệt phá vỡ thuyền thì họ cùng chúng tôi tôi vui chơi hoan lạc. Này bạn, những người đàn bà ấy nếu nghe châu Diêm-phù có bọn thương nhân khác ở giữa biển mà ngư vương Ma-kiệt phá vỡ thuyền, liền ăn thịt chúng tôi. Chúng tôi gặp phải sự bức bách. Nếu khi ăn thịt người mà còn thừa tóc, lông, móng, răng thì bọn đàn bà ấy lấy ăn hết. Nếu khi ăn thịt người, có máu huyết nhỏ xuống đất, bọn đàn bà ấy liền lấy móng tay đào sâu xuống đất bốn tấc, lấy mà ăn. Này bạn, nên biết, chúng tôi là những thương nhân ở châu Diêm-phù, trước kia có năm trăm người, trong số đó bị ăn thịt hết hai trăm năm mươi người, còn lại hai trăm năm mươi người, nay đều ở trong thiết thành lớn này. Này bạn, bạn chớ có tin lời của bọn đàn bà ấy. Chúng không phải thật là người, chính là quỷ La-sát vậy’.

“Bấy giờ thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù từ trên cây đại thọ thong thả leo xuống, trở ra đường cũ trở về chỗ sống chung với người đàn bà kia. Khi biết người đàn bà ấy còn ngủ say, ngay trong đêm đó, thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù tức tốc trở lại chỗ ở của các thương nhân châu Diêm-phù, nói rằng:

“Các người hãy đến đây. Chúng ta hãy đến một nơi vắng vẻ, mỗi người đi một mình, chớ đem con cái theo. Hãy cùng nhau đến chỗ kín đáo, vì có điều cần bàn luận.

“Bọn thương nhân châu Diêm-phù cùng đi đến một nơi vắng vẻ, mỗi người đi một mình, không đem theo con cái. Khi ấy, thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù nói:

“Các bạn thương nhân, khi tôi sống cô độc tại một nơi thanh vắng mà nghĩ rằng: ‘Vì lý do gì bọn đàn bà này ngăn cản chúng ta không cho đi về phương Nam? Chúng ta nên canh chừng người đàn bà sống chung; khi biết nó đã ngủ, ta lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam’.

“Rồi thì, tôi sau đó canh chừng người đàn bà sống chung. Khi biết nó đã ngủ, tôi bèn lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam. Tôi khi đi về phương Nam, từ xa nghe có tiếng kêu réo vang dậy, tiếng nhiều người la khóc áo não, hoặc kêu gọi cha mẹ, hoặc réo vợ réo con và nhớ thương bạn bè thân thích, rằng ‘Châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn khoái lạc, không còn thấy nữa’. Tôi nghe thế rất sợ hãi, lông tóc dựng ngược, nghĩ rằng: ‘Mong cho loài người và loài phi nhân không quấy rầy ta’.

“Rồi tôi tự kềm chế sự sợ hãi, tiếp tục đi lần về phương Nam. Tôi khi đi lần về phương Nam bỗng thấy có một tòa đại thiết thành. Sau khi thấy bèn tìm khắp nhưng không thấy cửa, cho đến một chỗ đủ để con mèo chui ra cũng không. Tôi thấy phía Bắc của thiết thành có một lùm cây to lớn sum suê bèn đi đến lùm cây đại thọ ấy, chậm chạp leo lên cao. Leo lên rồi, hỏi đám đông rằng:

“—Này các bạn, các bạn vì cớ gì khóc la áo não, kêu cha gọi mẹ, réo vợ réo con, nhớ thương bạn bè thân thích rằng châu Diêm-phù tốt đẹp, an ổn khoái lạc không còn thấy nữa?’

“‘Khi ấy đám đông đáp rằng ‘Này bạn, chúng tôi là thương nhân ở châu Diêm-phù, đều cùng nhau tụ tập tại nhà khách buôn rồi nghĩ rằng ‘Chúng ta hãy dong một chiếc thuyền đi biển mà vào biển lớn tìm kiếm tài bảo mang về cung cấp những chi dụng trong gia đình’. Này bạn, chúng tôi lại nghĩ rằng ‘Này các bạn, việc đi biển không thể biết trước là an ổn hay không an ổn. Vậy mỗi người trong chúng ta hãy nên chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm phao nổi trên biển, tức là gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè’. Này bạn, sau đó chúng tôi mỗi người đều chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm phao nổi trên biển, gồm túi bằng da dê đen, trái bầu lớn và mững bè rồi đi vào biển cả. Khi chúng tôi ở giữa biển, ngư vương Ma-kiệt phá vỡ chiếc thuyền ấy. Này bạn, bọn thương nhân chúng tôi mỗi người tự nương vào các dụng cụ làm phao nổi như túi bằng da dê đen, trái bầu lớn hay mững bè rồi trôi đi về các phía. Lúc bấy giờ, từ phía Đông bờ biển, ngọn gió lớn trỗi dậy thổi bọn thương nhân chúng tôi tấp vào bờ biển phía Tây. Nơi ấy gặp một bọn con gái rất mỹ lệ, đoan chánh, trang sức thân thể bằng tất cả các loại trang sức. Bọn con gái ấy thấy rồi bèn nói rằng ‘Xin kính chào các bạn. Nơi đây là chỗ rất diệu hảo, cực kỳ khoái lạc; nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi, nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, vàng bạc, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu; tất cả đều dành cho các bạn. Hãy cùng chúng tôi vui chơi hoan lạc. Mong các thương nhân châu Diêm-phù không đi về phương Nam, dù trong chiêm bao’. Này bạn, chúng tôi cùng với những người vợ này vui chơi hoan lạc. Chúng tôi nhân vì cùng với những người vợ này hiệp hội mà sanh ra con trai hoặc con gái. Này bạn, những người đàn bà ấy nếu không nghe châu Diêm-phù có bọn thương nhân khác ở giữa biển mà ngư vương Ma-kiệt phá vỡ thuyền thì họ cùng chúng tôi tôi vui chơi hoan lạc. Này bạn, những người đàn bà ấy nếu nghe châu Diêm-phù có bọn thương nhân khác ở giữa biển mà ngư vương Ma-kiệt phá vỡ thuyền, liền ăn thịt chúng tôi. Chúng tôi gặp phải sự bức bách. Nếu khi ăn thịt người mà còn thừa tóc, lông, móng, răng thì bọn đàn bà ấy lấy ăn hết. Nếu khi ăn thịt người, có máu huyết nhỏ xuống đất, bọn đàn bà ấy liền lấy móng tay đào sâu xuống đất bốn tấc, lấy mà ăn. Này bạn, nên biết, chúng tôi là những thương nhân ở châu Diêm-phù, trước kia có năm trăm người, trong số đó bị ăn thịt hết hai trăm năm mươi người, còn lại hai trăm năm mươi người, nay đều ở trong thiết thành lớn này. Này bạn, bạn chớ có tin lời của bọn đàn bà ấy. Chúng không phải thật là người, chính là quỷ La-sát vậy.’’

“Khi ấy, các thương nhân châu Diêm-phù hỏi thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù rằng:

“—Này bạn, sao bạn không hỏi đám đông người kia như vầy ‘Này các bạn, có phương tiện nào khiến chúng tôi và các bạn từ nơi này an ổn về đến châu Diêm-phù?’

“Thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù đáp:

“—Này các bạn, khi ấy tôi quên không có hỏi như vậy.

“Rồi các thương nhân châu Diêm-phù nói rằng:

“—Này bạn, bạn hãy trở về đến chỗ sống chung với người đàn bà ấy, rồi canh chừng khi nó đang ngủ hãy lặng lẽ chỗi dậy, lén đi về phương Nam, lại đến chỗ đông người kia hỏi rằng ‘Này các bạn, có phương tiện nào khiến chúng tôi và các bạn từ đây mà an ổn về đến châu Diêm-phù?’

“Khi ấy, thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù im lặng nhận lời các thương nhân.

“Lúc bấy giờ thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù trở lại chỗ sống chung với người đàn bà ấy, dò xét thấy nó đang ngủ bèn lặng lẽ chỗi dậy, rồi lén đi về phương Nam, lại đi đến chỗ đông người kia hỏi rằng:

“—Này các bạn, có phương tiện nào khiến chúng tôi và các bạn từ đây mà an ổn về đến châu Diêm-phù chăng?

“Đám đông kia đáp rằng: Này bạn, hoàn toàn không có phương tiện nào khiến chúng tôi và các bạn từ đây mà an ổn về đến châu Diêm-phù. Này bạn, tôi đã nghĩ rằng ‘Chúng ta hãy đào phá vách tường này mà trở về chốn cũ’. Vừa nghĩ như thế, bức tường này lại cao gấp bội bình thường. Này bạn, thế là phương tiện này khiến chúng ta không thể từ đây mà an ổn về đến châu Diêm-phù được. Chúng ta hoàn toàn không có cách nào. Này bạn, chúng tôi nghe trên không trung nói rằng: Bọn thương nhân châu Diêm-phù ngu si bất định cũng không khéo hiểu biết. Vì sao? Vì không làm sao để vào ngày mười lăm là ngày nói Biệt giải thoát giới mà đi về phương Nam. Nơi ấy có Mao mã vương ăn gạo trắng tự nhiên, an ổn khoái lạc, các căn sung mãn, ba lần xướng lên rằng ‘Ai muốn qua bờ bên kia? Ai muốn nhờ ta được giải thoát? Ai muốn nhờ ta đưa từ đây đến châu Diêm-phù an ổn?’ Các người hãy đến Mao mã vương mà nói rằng ‘Chúng tôi muốn được đưa qua bờ bên kia. Mong giải thoát chúng tôi! Mong đưa chúng tôi từ đây an ổn về đến châu Diêm-phù’ Này bạn, đó là phương tiện khiến các người từ đây an ổn mà về đến châu Diêm-phù. Này thương nhân, hãy đến chỗ Mao mã vương kia mà nói rằng ‘Chúng tôi muốn được đưa qua bờ bên kia. Mong giải thoát chúng tôi. Mong đưa chúng tôi từ đây an ổn trở về châu Diêm-phù’.

“Khi ấy, thương nhân trí tuệ châu Diêm-phù nói:

“—Này các thương nhân, mong sao tới lúc đi đến chỗ Mao mã vương mà nói: ‘Chúng tôi muốn được đưa qua bờ bên kia. Mong giải thoát chúng tôi. Mong đưa chúng tôi từ đây an ổn trở về châu Diêm-phù’. Các thương nhân tùy theo ý của chư Thiên. Này các thương nhân, nếu như vào ngày mười lăm là ngày thuyết Biệt giải thoát, Mao mã vương ăn gạo trắng tự nhiên, an ổn khoái lạc, các căn sung mãn, ba lần xướng lên rằng ‘Ai muốn được đưa qua bờ bên kia? Ai muốn nhờ ta được giải thoát? Ai muốn nhờ ta đưa từ đây an ổn về tới châu Diêm-phù?’ Bấy giờ chúng ta hãy đến chỗ kia mà nói rằng ‘Chúng tôi muốn được đưa qua bờ bên kia? Mong giải thoát chúng tôi. Mong đưa chúng tôi từ đây an ổn về tới châu Diêm-phù’.

“Khi ấy, Mao mã vương, vào ngày mười lăm kế đó, là ngày thuyết Biệt giải thoát, ăn gạo trắng tự nhiên, an ổn khoái lạc, các căn sung mãn ba lần xướng lên rằng:

“Ai muốn được đưa qua bờ bên kia? Ai muốn nhờ ta được giải thoát? Ai muốn nhờ ta đưa từ đây an ổn về tới châu Diêm-phù?

“Khi những thương nhân châu Diêm-phù nghe xong, liền đi đến chỗ của Mao mã vương nói:

“Chúng tôi muốn được đưa qua bờ bên kia! Mong giải thoát chúng tôi! Mong đưa chúng tôi từ đây an ổn về đến châu Diêm-phù!

“Bấy giờ Mao mã vương nói: Này các thương nhân, các đàn bà kia sẽ bồng con cùng nhau đến đây mà nói rằng ‘Này các bạn, xin mời các bạn trở về đây. Nơi đây là chỗ rất diệu hảo, cực kỳ khoái lạc. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền của như kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu; tất cả dành cho các bạn. Hãy cùng chúng tôi vui chơi hoan lạc. Giả sử không cần đến chúng tôi thì nên thương nghĩ đến con trẻ’. Nếu các thương nhân kia nghĩ rằng ‘Ta có con trai, con gái. Ta có nơi cực lạc, tối diệu hảo. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu...’ thì họ dù có cỡi trên lưng ta, chắc sẽ bị ngã lộn xuống, rồi rơi xuống nước và sẽ bị bọn đàn bà ăn thịt, sẽ gặp sự bức bách. Nếu khi ăn thịt người mà còn sót tóc, lông, móng, răng thì bọn họ sẽ lấy ăn hết. Lại nữa, nếu khi ăn có máu huyết nhỏ xuống đất, bọn đàn bà lấy móng tay đào sâu xuống đất bốn tấc, lấy mà ăn. Nếu các thương nhân kia không nghĩ rằng ‘Ta có con trai, con gái. Ta có nơi cực lạc, tối diệu hảo. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu...’ thì họ dù chỉ nắm một sợi lông trong thân ta, chắc sẽ được an ổn về đến châu Diêm-phù.”

“Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

“Bọn đàn bà kia bồng con đến mà nói rằng ‘Này các bạn, xin mời các bạn trở về đây. Nơi đây là chốn cực lạc, rất là diệu hảo. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu... tất cả dành cho các bạn, hãy cùng chúng tôi vui chơi hoan lạc’. Nếu thương nhân kia nghĩ rằng ‘Ta có con trai, con gái. Ta có nơi cực lạc, tối diệu hảo. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu...’ thì họ dù cỡi trên chỗ cao nhất nơi lưng của Mao mã vương, chắc chắn sẽ bị ngã lộn xuống, rơi xuống nước, liền bị bọn đàn bà ăn thịt, sẽ gặp bước đường rất là bức bách. Nếu khi ăn thịt người mà còn sót tóc, lông, móng, răng thì bọn họ sẽ lấy ăn hết. Lại nữa, nếu khi ăn có máu huyết nhỏ xuống đất, bọn đàn bà ấy liền lấy móng tay đào xuống đất bốn tấc, lấy mà ăn. Nếu các thương nhân kia không nghĩ rằng ‘Ta có con trai, con gái. Ta có nơi cực lạc, tối diệu hảo. Nào là vườn tược, ao tắm, những chỗ ngồi nằm, rừng cây, hoa cỏ um tùm và lại có nhiều tiền tài, kim ngân, thủy tinh, lưu ly, ma ni, chơn châu, bích ngọc, bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn châu...’ thì họ dù chỉ một sợi lông nơi thân Mao mã vương, chắc chắn được an ổn về đến châu Diêm-phù.

“Này các Tỳ-kheo, Ta nói ví dụ này là muốn cho biết nghĩa. Ví dụ ấy là nói nghĩa này:

“Pháp của Ta được thuyết giảng khéo léo, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn không trống, không khuyết, cũng như cầu, bè, các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời, người.

“Pháp của Ta được khéo giảng thuyết như vậy, phơi bày sâu rộng như vậy, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu, bè, các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người, đối với pháp ấy, nếu có Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Con mắt là ta; ta sở hữu con mắt. Tai, mũi, lưỡi, thân và ý là ta; ta sở hữu ý’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn sẽ bị hại, giống như bọn thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.

“Pháp của Ta được giảng thuyết khéo léo, phơi bày sâu rộng như vậy, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu, bè, các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Mắt không phải là ta. Ta không sở hữu con mắt. Tai, mũi, lưỡi, thân và ý không phải là ta. Ta không sở hữu con mắt’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn được an ổn. Ví như thương nhân cỡi trên Mao mã vương an ổn mà giải thoát nạn.

“Pháp của Ta khéo nói, khéo giảng thuyết như vậy, phơi bày sâu rộng như vậy, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu, bè, các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nào nghĩ rằng: ‘Sắc là ta. Ta sở hữu sắc. Thanh, hương, vị, xúc và pháp là Ta. Ta sở hữu pháp’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn sẽ bị hại, giống như bọn thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.

“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu các Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Sắc không phải là ta. Ta không sở hữu sắc. Thanh, hương, vị, xúc và pháp không là Ta. Ta không sở hữu pháp’, Tỳ-kheo ấy chắc chắn được an ổn, giống như thương nhân kia cỡi trên Mao mã vương mà an ổn được thoát nạn.

“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nghĩ rằng ‘Sắc uẩn là ta. Ta sở hữu sắc uẩn. Thọ, tưởng, hành, và thức uẩn là ta. Ta sở hữu thức uẩn’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn sẽ bị hại, giống như thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.

“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nghĩ rằng ‘Sắc uẩn không là ta. Ta không sở hữu sắc uẩn. Thọ, tưởng, hành, và thức uẩn không là ta. Ta không sở hữu thức uẩn’, Tỳ-kheo ấy chắc chắn được an ổn, giống như thương nhân cỡi trên Mao mã vương mà an ổn thoát nạn.

“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nghĩ rằng ‘Đất là ta. Ta sở hữu đất. Cho đến nước, lửa, gió, không và thức là ta. Ta sở hữu thức’, Vị Tỳ-kheo kia chắc chắn bị hại, giống như thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.

“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có Tỳ-kheo nghĩ rằng ‘Đất là không ta. Ta không sở hữu đất. Cho đến nước, lửa, gió, không và thức không là ta. Ta không sở hữu thức’, vị Tỳ-kheo kia chắc chắn được an ổn, giống như thương nhân nhờ ngồi trên lưng Mao mã vương đưa đến chỗ an lành.”

Lúc bấy giờ Đức Thế Tôn nói bài tụng:

Phật thuyết Chánh pháp luật;

Nếu có ai không tin,

Người ấy chắc bị hại

Như bị La-sát thịt.

Phật thuyết Chánh pháp luật;

Nếu có ai kính tin,

Người ấy được an ổn,

Phật thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.

Nội dung bài kinh

中阿含經卷第三十四

T 0642a26

T 0642a27

東晉罽賓三藏瞿曇僧伽提婆譯

T 0642a28

T 0642a29

我聞如是:

一時,佛遊舍衛國,在勝林給孤

T 0642b01

獨園。

爾時,世尊告諸比丘:「乃往昔時,閻浮洲

T 0642b02

中諸商人等皆共集會在賈客堂,而作是

T 0642b03

念:『我等寧可乘海裝船,入大海中取財寶

T 0642b04

來,以供家用。』復作是念:『諸賢入海,不可豫

T 0642b05

知安隱、不安隱,我等寧可各各備辦浮海之

T 0642b06

具,謂羖羊皮囊、大瓠、押栰。』彼於後時各各

T 0642b07

備辦浮海之具,羖羊皮囊、大瓠、押栰,便入

T 0642b08

大海。彼在海中為摩竭魚王破壞其船,彼

T 0642b09

商人等各各自乘浮海之具,羖羊皮囊、大瓠、

T 0642b10

押栰,浮向諸方。

「爾時,海東大風卒起,吹諸

T 0642b11

商人至海西岸,彼中逢見諸女人輩,極妙

T 0642b12

端正,一切嚴具以飾其身。彼女見已,便作

T 0642b13

是語:『善來,諸賢!快來,諸賢!此間極樂最妙好

T 0642b14

處,園觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,多有錢

T 0642b15

財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白珂、車

T 0642b16

珊瑚、虎珀、馬瑙、瑇瑁、赤石、旋珠,盡與諸

T 0642b17

賢,當與我等共相娛樂,莫令閻浮洲商人

T 0642b18

南行,乃至於夢。』彼商人等皆與婦人共相娛

T 0642b19

樂。彼商人等因共婦人合會,生男或復生

T 0642b20

女。彼於後時,閻浮洲有一智慧商人獨住

T 0642b21

靜處,而作是念:『以何等故?此婦人輩制於

T 0642b22

我等不令南行耶?我寧可伺共居婦人,

T 0642b23

知彼眠已,安徐而起,當竊南行。』

「彼閻浮洲

T 0642b24

一智慧商人則於後,伺

居婦人,知彼眠

T 0642b25

已,安徐而起,即竊南行。彼閻浮洲一智慧商

T 0642b26

人既南行已,遙聞大音高聲喚叫,眾多人

T 0642b27

聲啼哭懊惱,喚父呼母,呼喚妻子及諸愛

T 0642b28

念親親朋友,好閻浮洲安隱快樂,不復得

T 0642b29

見。彼商人聞已,極大恐怖,身毛皆竪,莫令

T 0642c01

人及非人觸嬈我者。於是,閻浮洲一智慧商

T 0642c02

人自制恐怖,復進南行。彼閻浮洲一智慧商

T 0642c03

人進行南已,忽見東邊有大鐵城,見已,遍

T 0642c04

觀不見其門,乃至可容猫子出處。

「彼閻浮

T 0642c05

洲一智慧商人見鐵城北有大叢樹,即往至

T 0642c06

彼大叢樹所,安徐緣上,上已,問彼大眾人

T 0642c07

曰:『諸賢!汝等何故,啼哭懊惱,喚父呼母,呼

T 0642c08

喚妻子及諸愛念親親朋友?好閻浮洲安隱

T 0642c09

快樂,不復得見耶?』時,大眾人便答彼曰:『賢

T 0642c10

者!我等是閻浮洲諸商人也,皆共集會在賈

T 0642c11

客堂,而作是念:「我等寧可乘海裝船,入大

T 0642c12

海中取財寶

以供家用。」賢者!我等復作

T 0642c13

是念:「諸賢!我等入海,不可豫知安隱、不安

T 0642c14

隱,我等寧可各各備辦浮海之具,謂羖羊皮

T 0642c15

囊、大瓠、押栰。」賢者!我於後時各各備辦浮

T 0642c16

海之具,謂羖羊皮囊、大瓠、押栰,便入大海。

T 0642c17

賢者!我等在海中,為摩竭魚王破壞其船。

T 0642c18

賢者!我等商人各各自乘浮海之具,羖羊皮囊、

T 0642c19

大瓠、押栰,浮向諸方。爾時,海東大風卒起,

T 0642c20

吹我等商人至海西岸,彼中逢見諸女人

T 0642c21

輩,極妙端正,一切嚴具以飾其身。彼女見已,

T 0642c22

便作是語:「善來,諸賢!快來,諸賢!此間極樂最

T 0642c23

妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,多有

T 0642c24

錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白珂、

T 0642c25

、珊瑚、虎珀、馬瑙、瑇

、赤石、旋珠,盡

T 0642c26

與諸賢,當與我等共相娛樂,莫令閻浮洲

T 0642c27

商人南行,乃至於夢。」

「『賢者!我等與彼婦人

T 0642c28

共相娛樂。我等因共婦人合會,生男或復

T 0642c29

生女。賢者!若彼婦人不聞閻浮洲餘諸商

T 0643a01

人在於海中,為摩竭魚王破壞船者,則與

T 0643a02

我等共相娛樂。賢者!若彼婦人聞閻浮洲有

T 0643a03

諸商人在於海中,為摩竭魚王破壞船

T 0643a04

者,便食我等,極遭逼迫。若食人時,有餘髮

T 0643a05

毛及爪齒者,彼婦人等盡取食之。若食人

T 0643a06

時,有血渧地,彼婦人等便以手爪掘地

T 0643a07

深四寸,取而食之。賢者!當知我等閻浮洲商

T 0643a08

人本有五百人,於中已噉二百五十,餘有

T 0643a09

二百五十,今皆在此大鐵城中。賢者!汝莫

T 0643a10

信彼婦人語,彼非真人,是羅剎鬼耳。』

「於

T 0643a11

是,閻浮洲一智慧商人於大叢樹安徐下已,

T 0643a12

復道而還彼婦人所本共居處,知彼婦人故

T 0643a13

眠未寤,即於其夜,彼閻浮洲一智慧商人

T 0643a14

速往至彼閻浮洲諸商人所,便作是語:『汝

T 0643a15

等共來!當至靜處,汝各獨往,勿將兒去,當

T 0643a16

共在彼,密有所論。』彼閻浮洲諸商人等共

T 0643a17

至靜處,各自獨去,不將兒息。

「於是,閻浮洲

T 0643a18

一智慧商人語曰:『諸商人!我則獨住於安靜

T 0643a19

處,而作是念:「以何等故?此婦人輩制於我

T 0643a20

等不令南行耶?我寧可伺共居婦人,知

T 0643a21

彼眠已,安徐而起,當竊南行。」於是,我便伺

T 0643a22

共居婦人,知彼眠已,我安徐起,即竊南行。

T 0643a23

我南行已,遙聞大音高聲喚叫,眾多人聲

T 0643a24

啼哭懊惱,喚父呼母,呼喚妻子及諸愛念

T 0643a25

親親朋友,好閻浮洲安隱快樂,不復得見。我

T 0643a26

聞是已,極大恐怖,身毛皆竪,莫令人及非

T 0643a27

人觸嬈我者。於是,我便自制恐怖,復進南

T 0643a28

行,進南行已,忽見東邊有大鐵城,見已,遍

T 0643a29

觀不見其門,乃至可容猫子出處。

「『我復見

T 0643b01

於大鐵城北有大叢樹,即往至彼大叢樹所,

T 0643b02

安徐緣上,上已,問彼大眾人曰:「諸賢!汝等

T 0643b03

何故,啼哭懊惱,喚父呼母,呼喚妻子及諸

T 0643b04

愛念親親朋友?好閻浮洲安隱快樂,不復得

T 0643b05

見耶?」彼大眾人而答我曰:「賢者!我等是閻浮

T 0643b06

洲諸商人,皆共集會在賈客堂,而作是念:

T 0643b07

『我等寧可乘海裝船,入大海中取財寶來

T 0643b08

以供家用。』賢者!我等復作是念:『諸賢!我等

T 0643b09

入海,不可豫知安隱、不安隱,我等寧可各

T 0643b10

各備辦浮海之具,謂羖羊皮囊、大瓠、押栰。』

T 0643b11

賢者!我等後時各各備辦浮海之具,謂羖羊

T 0643b12

皮囊、大瓠、押栰,便入大海。賢者!我等在海

T 0643b13

中,為摩竭魚王破壞其船。賢者!我等商人

T 0643b14

各各自乘浮海之具,羖羊皮囊、大瓠、押栰,浮

T 0643b15

向諸方。爾時,海東大風卒起,吹我等商人

T 0643b16

至海西岸,彼中逢見諸女人輩,極妙端正,

T 0643b17

一切嚴具以飾其身,彼女見已,便作是語:『善

T 0643b18

來,諸賢!快來,諸賢!此間極樂最妙好處,園

T 0643b19

觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,多有錢財、金銀、

T 0643b20

水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白珂、車

、珊瑚、

T 0643b21

虎珀、馬瑙、瑇瑁、赤石、旋珠,盡與諸賢,當

T 0643b22

與我等共相娛樂,莫令閻浮洲商人南行,

T 0643b23

乃至於夢。』賢者!我等與彼婦人共相娛樂。

T 0643b24

我等因共婦人合會,生男或復生女。賢

T 0643b25

者!若彼婦人不聞閻浮洲更有商人在於

T 0643b26

海中,為摩竭魚王破壞船者,則與我等共

T 0643b27

相娛樂。賢者!若彼婦人聞閻浮洲更有商

T 0643b28

人在於海中,為摩竭魚王破壞船者,便

T 0643b29

食我等,極遭逼迫。若食人時,有餘髮毛及

T 0643c01

爪齒者,彼婦人等盡取食之。若食人時,有

T 0643c02

血渧地,彼婦人等便以手爪掘地深四

T 0643c03

寸,取而食之。賢者!當知我等閻浮洲商人本

T 0643c04

有五百人,於中已噉二百五十,餘有二百

T 0643c05

五十,今皆在此大鐵城中。賢者!汝莫信彼

T 0643c06

婦人語,彼非真人,是羅剎鬼耳。」』

「於是,閻浮

T 0643c07

洲諸商人問彼閻浮洲一智慧商人曰:『賢

T 0643c08

者!不問彼大眾人,諸賢!頗有方便令我等

T 0643c09

及汝等從此安隱度至閻浮洲耶?』閻浮洲一

T 0643c10

智慧商人答曰:『諸賢!我時脫不如是問也。』

T 0643c11

於是,閻浮洲諸商人語曰:『賢者!還去至本共

T 0643c12

居婦人處已,伺彼眠時,安徐而起,更竊南

T 0643c13

行。』復往至彼大眾人所問曰:『諸賢!頗有方

T 0643c14

便令我等及汝等從此安隱度至閻浮洲

T 0643c15

耶?』於是,閻浮洲一智慧商人為諸商人默

T 0643c16

然而受。

「是時,閻浮洲一智慧商人還至共居

T 0643c17

婦人處已,伺彼眠時,安徐而起,即竊南行,

T 0643c18

復往至彼大眾人所,問曰:『諸賢!頗有方便

T 0643c19

令我等及汝等從此安隱度至閻浮洲耶?』

T 0643c20

彼大眾人答曰:『賢者!更無方便令我等從

T 0643c21

此安隱度至閻浮洲。賢者!我作是念:「我等

T 0643c22

當共破掘此牆,還歸本所。」適發心已,此牆

T 0643c23

轉更倍高於常。賢者!是謂方便令我等不

T 0643c24

得從此安隱度至閻浮洲。賢者!別有方便

T 0643c25

可令汝等從此安隱度至閻浮洲,我等永

T 0643c26

無方便。諸賢!我等聞天於空中唱曰:「閻浮

T 0643c27

洲諸商人愚癡不定,亦不善解。所以者何?不

T 0643c28

能令十五日說從解脫時而南行,彼有

[馬*毛]

T 0643c29

馬王,食自然粳米,安隱快樂,充滿諸根,再

T 0644a01

三唱曰:『誰欲度彼岸,誰欲使我脫,誰欲

T 0644a02

使我將從此安隱度至閻浮洲耶?』汝等可

T 0644a03

共詣

[馬*毛]

馬王而作是語:『我等欲得渡至

T 0644a04

彼岸,願脫我等,願將我等從此安隱度至

T 0644a05

閻浮洲。』」賢者!是謂方便令汝等從此安隱

T 0644a06

度至閻浮洲。商人汝來!可往至彼

[馬*毛]

馬王

T 0644a07

所,而作是語:「我等欲得渡至彼岸,願脫

T 0644a08

我等,願將我等從此安隱度至閻浮洲。」』

「於

T 0644a09

是,閻浮洲有一智慧商人語曰:『諸商人!今

T 0644a10

時往詣

[馬*毛]

馬王所,而作是語:「我等欲得

T 0644a11

渡至彼岸,願脫我等,願將我等從此安隱

T 0644a12

度至閻浮洲。」諸商人隨諸天意,諸商人若使

T 0644a13

十五日說從解脫時,

[馬*毛]

馬王食自然粳米,

T 0644a14

安隱快樂,充滿諸根,再三唱曰:「誰欲渡彼

T 0644a15

岸,誰欲從我脫,誰欲使我將從此安隱

T 0644a16

度至閻浮洲耶?」我等爾時即往彼所,而作

T 0644a17

是語:「我等欲得渡至彼岸,願脫我等,願

T 0644a18

將我等從此安隱度至閻浮洲。」』

「於是,

[馬*毛]

T 0644a19

王後十五日說從解脫時,食自然粳米,安

T 0644a20

隱快樂,充滿諸根,再三唱曰:『誰欲得度彼

T 0644a21

岸?我當脫彼,我當將彼從此安隱度至閻

T 0644a22

浮洲。』時,閻浮洲諸商人聞已,即便往詣

[馬*毛]

T 0644a23

王所而作是語:『我等欲得度至彼岸,願脫

T 0644a24

我等,願將我等從此安隱度至閻浮洲。』時

T 0644a25

[馬*毛]

馬王語曰:『商人!彼婦人等必當抱兒共相

T 0644a26

將來而作是語:「諸賢!善來還此,此間極樂最

T 0644a27

妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,多有

T 0644a28

錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白珂、車

T 0644a29

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳瑁、赤石、旋珠,盡

T 0644b01

與諸賢,當與我等共相娛樂,設不用我者,

T 0644b02

當憐念兒子。」若彼商人而作是念:「我有男

T 0644b03

女,我有極樂最妙好處,園觀浴池、坐臥處所、

T 0644b04

林木蓊欝,我多有錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、

T 0644b05

真珠、碧玉、白珂、車

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳

T 0644b06

瑁、赤石、旋珠。」者,彼雖騎我正當背中,彼

T 0644b07

必顛倒,落墮於水,便當為彼婦人所食,當

T 0644b08

遭逼迫。若食人時,有餘髮毛及爪齒者,

T 0644b09

彼婦人便當盡取食之。復次,若食人時,有

T 0644b10

血渧地,彼婦人等便以手爪掘地深四寸,

T 0644b11

取而食之。若彼商人不作是念:「我有男女,

T 0644b12

我有極樂最妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林

T 0644b13

木蓊欝,我多有錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、

T 0644b14

真珠、碧玉、白珂、車

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳

T 0644b15

瑁、赤石、旋珠。」者,彼雖持我身上一毛,彼必

T 0644b16

安隱度至閻浮洲。』」

於是,世尊告諸比丘:「彼婦

T 0644b17

人等抱兒子來,而作是語:『諸賢!善來還此,

T 0644b18

此間極樂最妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林木

T 0644b19

蓊欝,多有錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧

T 0644b20

玉、白珂、車

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳瑁、赤石、

T 0644b21

旋珠,盡與諸賢,當與我等共相娛樂。』若

T 0644b22

彼商人而作是念:『我有男女,我有極樂最

T 0644b23

妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,我多

T 0644b24

有錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白珂、

T 0644b25

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳瑁、赤石、旋珠。』

T 0644b26

者,彼雖得騎

[馬*毛]

馬王脊正當背中,彼必顛

T 0644b27

倒,落墮於水,便當為彼婦人所食,當遭逼

T 0644b28

迫。若食人時,有餘髮毛及爪齒者,彼婦人

T 0644b29

等盡取食之。復次,食彼人時,有血渧地,彼

T 0644c01

婦人等便以手爪掘地深四寸,取而食之。

T 0644c02

若彼商人不作是念:『我有男女,我有極樂

T 0644c03

最妙好處,園觀浴池、坐臥處所、林木蓊欝,我

T 0644c04

多有錢財、金銀、水精、琉璃、摩尼、真珠、碧玉、白

T 0644c05

珂、車

、珊瑚、虎珀、馬瑙、玳瑁、赤石、旋

T 0644c06

珠。』者,彼雖持

[馬*毛]

馬王一毛者,彼必安隱度

T 0644c07

至閻浮洲。

「諸比丘!我說此喻,欲令知義,此

T 0644c08

說是義,我法善說,發露極廣,善護無有空

T 0644c09

缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。如是

T 0644c10

我法善說,發露極廣,善護無有空缺,如橋

T 0644c11

栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。

「若有比丘作

T 0644c12

如是念:『眼是我,我有眼,耳、鼻、舌、身、意是我,我

T 0644c13

有意。』者,彼比丘必被害,猶如商人為羅剎

T 0644c14

所食。我法善說,發露極廣,善護無有空缺,

T 0644c15

如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。如是我法

T 0644c16

善說,發露極廣,善護無有空缺,如橋栰浮

T 0644c17

具,遍滿流布,乃至天、人。若有比丘作如是

T 0644c18

念:『眼非是我,我無有眼,耳、鼻、舌、身、意非是

T 0644c19

我,我無有意。』者,彼比丘得安隱去,猶如商

T 0644c20

人乘

[馬*毛]

馬王安隱得度。我法善說,發露極

T 0644c21

廣,善護無有空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,

T 0644c22

乃至天、人。如是我法善說,發露極廣,善護

T 0644c23

無有空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、

T 0644c24

人。

「若有比丘作如是念:『色是我,我有色,聲、

T 0644c25

香、味、觸、法是我,我有法。』者,彼比丘必被害,猶

T 0644c26

如商人為羅剎所食。我法善說,發露極廣,

T 0644c27

善護無有空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃

T 0644c28

至天、人。如是我法善說,發露極廣,善護無

T 0644c29

有空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。

T 0645a01

若有比丘作如是念:『色非是我,我無有

T 0645a02

色,聲、香、味、觸、法非是我,我無有法。』者,彼比

T 0645a03

丘得安隱去,猶如商人乘

[馬*毛]

馬王安隱得

T 0645a04

度。我法善說,發露極廣,善護無有空缺,如

T 0645a05

橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。如是我法善

T 0645a06

說,發露極廣,善護無有空缺,如橋栰浮具,

T 0645a07

遍滿流布,乃至天、人。

「若有比丘作如是念:

T 0645a08

『色陰是我,我有色陰,覺、想、行、識陰是我,我有

T 0645a09

識陰。』者,彼比丘必被害,猶如商人為羅

T 0645a10

剎所食。我法善說,發露極廣,善護無有

T 0645a11

空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。

T 0645a12

如是我法善說,發露極廣,善護無有空

T 0645a13

缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。若

T 0645a14

有比丘作如是念:『色陰非是我,我無有

T 0645a15

色陰,覺、想、行、識陰非是我,我無有識陰。』者,

T 0645a16

彼比丘得安隱去,猶如商人乘

[馬*毛]

馬王安

T 0645a17

隱得度。我法善說,發露極廣,善護無有

T 0645a18

空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。如

T 0645a19

是我法善說,發露極廣,善護無有空缺,如

T 0645a20

橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。

「若有比丘

T 0645a21

作如是念:『地是我,我有地,水、火、風、空、識是

T 0645a22

我,我有識。』者,彼比丘必被害,猶如商人為

T 0645a23

羅剎所食。我法善說,發露極廣,善護無

T 0645a24

有空缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。

T 0645a25

如是我法善說,發露極廣,善護無有空

T 0645a26

缺,如橋栰浮具,遍滿流布,乃至天、人。若

T 0645a27

有比丘作如是念:『地非是我,我無有

T 0645a28

地,水、火、風、空、識非是我,我無有識。』者,彼比

T 0645a29

丘得安隱去,猶如商人乘

[馬*毛]

馬王安隱得

T 0645b01

度。」

於是,世尊說此頌曰:

T 0645b02

「若有不信於,  佛說正法律,

T 0645b03

彼人必被害,  如為羅剎食。

T 0645b04

若人有信於,  佛說正法律,

T 0645b05

彼得安隱度,  如乘

[馬*毛]

馬王。」

T 0645b06

佛說如是。彼諸比丘聞佛所說,歡喜奉

T 0645b07

行。

T 0645b08

商人求財經第二十竟

(四千二百七十三字)

T 0645b09

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc