Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

ma207 (MA207)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Kệ tóm tắt:

Trì trai, Bô-đa-lị,

La-ma, Ngũ hạ phần,

Tâm uế, hai Tiễn mao,

Tùy-ma-na-tu học,

Pháp Lạc Tỳ kheo ni,

Câu-hi-la cuối cùng.

Tôi nghe như vầy:

Một thời Phật trú tại thành Vương xá, ở Trúc lâm, vườn Ca-lan-đà cùng đại chúng Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi người, đang an cư mùa mưa.

Bấy giờ trải qua đêm, lúc vừa sáng, Thế Tôn mang y cầm bát vào thành Vương xá để khất thực. Khất thực xong, thu dọn y bát, rửa chân tay, Ngài khoác ni-sư-đàn trên vai và đi đến vườn Dị học trong rừng Khổng tước. Tại rừng Khổng tước, trong vườn Dị học, bấy giờ có một người Dị học tên là Tiễn Mao là một vị danh đức, là bậc Tông chủ, được nhiều người tôn làm Thầy, có tiếng tăm lớn, nhiều người kính trọng. Ông đang ở giữa đám đông ồn ào, lớn tiếng, âm thanh huyên náo, luận bàn đủ mọi đề tài súc sanh, như: bàn chuyện vua chúa, bàn chuyện trộm cướp, bàn chuyện đấu tranh, bàn chuyện ăn uống, bàn chuyện áo chăn, bàn chuyện phụ nữ, bàn chuyện đàn bà, bàn chuyện con gái, bàn chuyện dâm nữ, bàn chuyện thế gian, bàn chuyện tà đạo, bàn chuyện trong biển; đại loại như thế, chúng tụ tập luận bàn đủ mọi đề tài súc sanh.

Dị học Tiễn Mao thấy Phật từ xa đến, liền dặn dò chúng của mình rằng: “Này các ông, hãy ngồi im lặng. Người đang đến kia là Sa-môn Cù-đàm. Đồ chúng của ông ấy im lặng, thường ưa sự im lặng, khen ngợi sự im lặng. Ông ấy nếu thấy chúng ta im lặng, có thể sẽ đến thăm.”

Dị học Tiễn Mao dặn chúng im lặng, chính mình cũng im lặng mà ngồi.

Thế Tôn đi đến chỗ Dị học Tiễn Mao. Dị học Tiễn Mao liền từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch vai áo, chắp tay mà bạch Phật rằng:

“Kính chào Sa-môn Cù-đàm! Sa-môn Cù-đàm đã lâu không đến đây. Mời Ngài ngồi xuống chỗ này.”

Thế Tôn liền ngồi xuống chỗ ngồi Tiễn Mao đã trải sẵn. Dị học Tiễn Mao và Thế Tôn sau khi cùng nhau chào hỏi, rồi lui ngồi một bên.

Thế Tôn hỏi rằng: “Ưu-đà-di, các ông vừa bàn luận những gì, do việc gì mà cùng nhóm họp ở đây?”

Dị học Tiễn Mao đáp rằng:

“Bạch Cù-đàm, xin bỏ qua vấn đề này. Vấn đề này không hay ho gì. Sa-môn Cù-đàm nếu muốn nghe vấn đề này để sau này nghe cũng không khó gì.”

Thế Tôn hỏi như vậy ba lần rằng:

“Ưu-đà-di, các ông vừa bàn luận những vấn đề gì? Do việc gì mà cùng nhóm họp nơi đây?”

Dị học Tiễn Mao cũng đáp lại ba lần rằng:

“Bạch Cù-đàm, xin bỏ qua vấn đề này. Nó không hay ho gì. Sa-môn Cù-đàm nếu muốn nghe sau này nghe cũng không khó. Nhưng Sa-môn Cù-đàm ba lần muốn nghe, nay tôi phải nói.

“Bạch Cù-đàm, chúng tôi cùng với số đông các Bà-ma-môn nước Câu-tát-la cùng tụ tập ngồi ở học đường Câu-tát-la bàn luận như vầy, ‘Thật tốt đẹp và lợi ích cho dân nước Ương-già Ma-kiệt-đà! Thật tốt đẹp và lợi ích cho người nước Ương-già Ma-kiệt-đà! Chúng đại phước điền như thế cùng an cư mùa mưa tại thành Vương xá.’ Đó là có ngài Phất-lan Ca-diếp. Vì sao? Bạch Cù-đàm, Phất-lan Ca-diếp là bậc Tông chủ danh đức, làm Thầy mọi người, có tiếng tăm lớn, mọi người kính trọng, lãnh đạo đồ chúng lớn, được năm trăm dị học tôn trọng, cùng an cư mùa mưa tại thành Vương xá này. Cũng vậy, Ma-tức-ca-lợi Cù-xá-lợi Tử, Sa-nhã Tì-la-trì Tử, Ni-kiền Thân Tử, Ba-phục Ca-chiên, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị. Bạch Cù-đàm, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị là danh đức Tông chủ, làm Thầy mọi người, có tiếng tăm lớn, mọi người đều kính trọng, thống lãnh đồ chúng lớn, được năm trăm dị học tôn trọng, cùng an cư mùa mưa ở thành Vương xá.

“Vừa rồi cùng bàn đến Sa-môn Cù-đàm rằng, ‘Sa-môn Cù-đàm này là bậc danh đức Tông chủ, làm Thầy mọi người có tiếng tăm lớn, mọi người kính trọng, thống lĩnh đại chúng Tỳ-kheo được một ngàn hai trăm người tôn trọng, cũng cùng nhau an cư mùa mưa tại thành Vương xá này.

“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, ‘Nay trong các Sa-môn, Bà-ma-môn được tôn trọng này, ai là người được đệ tử cung kính, cúng dường, không bị đệ tử đúng theo pháp mắng nhiếc, cũng không bị đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều này hoàn toàn không thể có, không tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi bỏ đi?’

“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, Phất-lan Ca-diếp này không được đệ tử hầu hạ, tôn trọng, cúng dường; bị đệ tử theo pháp mà mắng nhiếc, rất nhiều đệ tử nạn vấn rằng ‘Điều này hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi bỏ đi.

“Bạch Cù-đàm, thuở xưa Phất-lan Ca-diếp đã có lần ở trong chúng đệ tử đưa tay lên la lớn, ‘Các ông hãy dừng lại! Không có ai đến hỏi các ông. Người ta hỏi tôi. Các ông không thể giải quyết việc này, nhưng ta có thể giải quyết được việc này.’ Nhưng các đệ tử ngay trong lúc đó lại bàn luận việc khác nữa, không chờ vị ấy nói xong vấn đề. Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, như vậy, Phất-lan Ca-diếp này không được đệ tử hầu hạ, cung kính, tôn trọng, cúng dường. Bị đệ tử theo pháp mạ lỵ mắng nhiếc, rất nhiều đệ tử vấn nạn rằng: ‘Điều này hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi liền bỏ đi.

“Ma-tức-ca-lợi Cù-xá-lợi Tử, Sa-nhã Bệ-la-trì Tử, Ni-kiền Thân Tử, Ba-phục Ca-chiên, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị. Cũng vậy, bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, ‘A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị này không được đệ tử hầu hạ, cung kính, tôn trọng, cúng dường, bị đệ tử dùng pháp mạ lỵ mắng nhiếc, rất nhiều đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều này hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi bỏ đi.

“Bạch Cù-đàm, thuở xưa A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị đã có lần ở trong chúng đệ tử giơ tay la lớn rằng, ‘Các ông hãy dừng lại. Không có ai đến hỏi các ông. Người ta hỏi tôi. Các ông không thể giải quyết được việc này.’ Nhưng các đệ tử ngay trong lúc đó, lại bàn luận việc khác không chờ ngươi nói xong. Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, như vậy, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị, không được đệ tử hầu hạ, cung kính, tôn trọng, cúng dường mà bị đệ tử dùng pháp mạ lỵ mắng nhiếc, rất nhiều đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều này hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi bỏ đi.

“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, Sa-môn Cù-đàm này được đệ tử hầu hạ, cung kính, tông trọng, cúng dường, cũng không bị đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều này hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Không nói thế rồi bỏ đi.

“Bạch Cù-đàm, thuở xưa Sa-môn Cù-đàm đã có lần nói pháp tại đại chúng, vô lượng trăm ngàn người vây quanh. Ngay bấy giờ có một người ngủ mà ngáy. Lại có một người bảo người kia rằng ‘Đừng có ngủ ngáy. Ông không muốn nghe Thế Tôn nói pháp vi diệu như cam lồ sao?’ Người kia liền im lặng không gây tiếng động nữa.

“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, như vậy Sa-môn Cù-đàm được đệ tử hầu hạ cung kính, tôn trọng, cúng dường, không bị đệ tử dùng pháp mạ lỵ mắng nhiếc, cũng không bị đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều đó hoàn toàn không thể được, không tương ưng, không chính đáng.’ Không nói thế rồi liền bỏ đi.”

Thế Tôn nghe rồi liền hỏi Tiễn Mao rằng:

“Ưu-đà-di, ông thấy Ta có bao nhiêu pháp khiến cho các đệ tử hầu hạ cung kính, tôn trọng và cúng dường, thường theo Ta không rời?”

Dị học Tiễn Mao đáp rằng:

“Tôi thấy Cù-đàm có năm pháp khiến đệ tử hầu hạ, cung kính, tôn trọng, cúng dường phụng sự, thường theo không rời. Những gì là năm? Sa-môn Cù-đàm tri túc với thô y, khen ngợi tri túc với thô y. Bởi vì Sa-môn Cù-đàm tri túc với thô y, khen ngợi tri túc với thô y, nên tôi thấy tri túc, đó là pháp thứ nhất mà Sa-môn Cù-đàm có thể khiến cho hàng đệ tử phụng sự cung kính, tôn trọng cúng dường, thường theo không rời.

“Lại nữa, Sa-môn Cù-đàm tri túc với sự ăn uống đạm bạc, khen ngợi tri túc đạm bạc. Bởi vì Sa-môn Cù-đàm tri túc về ăn uống đạm bạc, khen ngợi tri túc ăn uống đạm bạc, nên tôi thấy Sa-môn Cù-đàm có pháp thứ hai khiến các đệ tử cung kính, tôn trọng cúng dường, phụng sự thường theo không rời.

“Lại nữa, Sa-môn Cù-đàm ăn ít, khen ngợi sự ăn ít. Vì Sa-môn Cù-đàm ăn ít và khen ngợi sự ăn ít, nên tôi thấy Sa-môn Cù-đàm có pháp thứ ba khiến các đệ tử cung kính tôn trọng, cúng dường phụng sự, thường theo không rời.

“Lại nữa, Sa-môn Cù-đàm tri túc về chỗ nghỉ ngơi và giường chõng thô sơ, khen ngợi tri túc về chỗ nghỉ ngơi và giường chõng thô sơ. Vì Sa-môn Cù-đàm tri túc như vậy, nên tôi thấy đó là pháp thứ tư mà Sa-môn Cù-đàm có thể khiến các đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường, thường theo không rời.

“Lại nữa Sa-môn Cù-đàm tĩnh tọa và ngợi khen tĩnh tọa. Vì vậy tôi thấy đó là pháp thứ năm mà Sa-môn Cù-đàm có thể khiến các đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng hành thường theo không rời.

“Đó là năm pháp mà tôi thấy Sa-môn Cù-đàm có thể khiến các đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng hành, thường theo không rời.”

Thế Tôn bảo rằng:

“Này Ưu-đà-di, Ta không phải do năm pháp ấy mà khiến các đệ tử cung kính tôn trọng, cúng dường thừa sự, thường theo không rời. Này Ưu-đà-di, áo ta mặc được cắt theo con dao Thánh và nhuộm màu sắc xấu xa. Như vậy, y Thánh được nhuộm màu sắc xấu xa. Ưu-đà-di! Nhưng đệ tử Ta cũng có người trọn đời chỉ mặc áo phấn tảo do người ta bỏ, và cũng nói thế này, ‘Thế Tôn ta tri túc với thô y, khen ngợi sự tri túc thô y.’ Này Ưu-đà-di, nếu đệ tử ta nhận sự tri túc thô y mà khen ngợi Ta, thì người đó do sự kiện này đã không cung kính tôn trọng, cúng dường phụng sự Ta, cũng không theo Ta.

“Lại nữa, này Ưu-đà-di, Ta ăn thức ăn gạo nếp, nấu chín và không có hạt xép, vô lượng tạp vị. Ưu-đà-di, nhưng đệ tử Ta có người trọn đời khất thực, ăn thức ăn đã bỏ, cũng lại nói rằng, ‘Thế Tôn ta tri túc với thô thực, khen ngợi tri túc thô thực.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta nhân sự tri túc ăn uống thô sơ, mà khen ngợi Ta, người ấy nhân sự kiện này đã không cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự Ta, cũng không theo Ta.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta chỉ ăn bằng một trái cây tì-la hoặc bằng nửa tì-la. Nhưng đệ tử của Ta có người ăn bằng một câu-tha, hoặc bằng nửa câu-tha, cũng nói như vầy, ‘Thế Tôn ăn ít, khen ngợi sự ăn ít.’ Nếu đệ tử Ta nhân sự ăn ít mà khen ngợi Ta, người ấy do sự kiện này đã không cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự và theo Ta.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta hoặc ở trên lầu cao, hoặc trên nhà rạp. Ưu-đà-di, nhưng đệ tử của Ta có người trải qua chín mười tháng, suốt đêm ngủ ngoài trời, cũng nói như vầy, ‘Thế Tôn của Ta tri túc về chỗ nghỉ ngơi và giường chõng thô sơ, khen ngợi tri túc về chỗ nghỉ ngơi và giường chõng thô sơ.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta khen ngợi tri túc về chỗ nghỉ ngơi và giường chõng thô sơ nên khen ngợi Ta, thì người ấy do sự kiện này đã không cung kính, tôn trọng, cúng dường phụng sự Ta và cũng không theo Ta.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta thường sống trong sự náo nhiệt giữa Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di. Nhưng đệ tử của Ta có người quá nửa tháng mới nhập chúng một lần vì pháp thanh tịnh cũng nói như vầy, ‘Thế Tôn của Ta tĩnh tọa và khen ngợi sự tĩnh tọa.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta nhân sự tĩnh tọa mà khen ngợi Ta, vị ấy do sự kiện này đã không cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự Ta, cũng không theo Ta.

“Ưu-đà-di, Ta không do năm pháp này, khiến hàng đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự, thường theo không rời. Ưu-đà-di, Ta lại có năm pháp khác, khiến các đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường phụng sự, thường theo không rời.

“Những gì là năm? Này Ưu-đà-di, Ta có đệ tử do giới vô thượng, khen ngợi Ta rằng, ‘Thế Tôn có giới, đại giới, lời nói đúng theo việc làm, việc làm đúng theo lời nói.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta nhân giới vô thượng mà khen ngợi Ta thì vị ấy nhân điều này mà cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự, thường theo Ta không rời.

“Lại nữa, này Ưu-đà-di, Ta có đệ tử, do vô thượng trí tuệ, khen ngợi Ta, ‘Thế Tôn có trí tuệ, cực đại trí tuệ, nếu có ai đến bàn luận hay đối đáp, Ngài đều khuất phục được. Nghĩa là đối với Chánh pháp luật, họ không thể nói; đối với điều chính mình nói, họ cũng không thể nói.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử nhân vô thượng trí tuệ, mà khen ngợi Ta, vị ấy nhân sự kiện này mà cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự Ta, theo Ta không rời.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta có đệ tử do vô thượng tri kiến, khen ngợi Ta rằng, ‘Thế Tôn biết khắp chứ không phải không biết; thấy khắp chứ không phải không thấy. Ngài nói pháp cho đệ tử có nhân chứ không phải không nhân, có duyên chớ không phải không duyên, có thể đáp chứ không phải không thể đáp, có xả ly chứ không phải không xả ly.’ Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta nhân vô thượng tri kiến mà khen ngợi Ta, người ấy nhân sự kiện này mà cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự, thường theo ta không rời.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta có đệ tử, do nhờm tởm mũi tên ái dục mà đến hỏi Ta về khổ là khổ, tập là tập, diệt là diệt, đạo là đạo. Ta liền trả lời về khổ là khổ, tập là tập, diệt là diệt, đạo là đạo. Ưu-đà-di, nếu có đệ tử đến hỏi Ta được trả lời xứng ý, khiến được hoan hỷ, người đó nhân sự kiện này mà cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự Ta, thường theo Ta không rời.

“Lại nữa, Ưu-đà-di, Ta vì các đệ tử hoặc nói tác chứng túc mạng trí thông, hoặc nói tác chứng lậu tận trí thông minh đạt. Ưu-đà-di, nếu đệ tử Ta trong Chánh pháp luật này được thọ được độ, được đến bờ bên kia, không nghi không hoặc, ở trong thiện pháp không có do dự, người ấy nhân sự kiện này mà cung kính, cúng dường, tôn trọng, phụng sự Ta, thường theo ta không rời.

“Này Ưu-đà-di, Đó là năm pháp Ta có khiến cho các đệ tử cung kính, tôn trọng, cúng dường, phụng sự Ta, thường theo không rời.”

Bấy giờ Dị học Tiễn Mao, liền từ chỗ ngồi đứng dậy trịch vai áo mặt, chắp tay hướng về Phật bạch rằng: “Kỳ diệu thay! Hy hữu thay! Ngài khéo nói những điều vi diệu thấm nhuần thân thể con cũng như cam lồ. Bạch Cù-đàm, cũng như mưa lớn, cõi đất này từ cao đến thấp thảy được thắm nhuần khắp cả. Cũng vậy, Sa-môn Cù-đàm nói cho chúng tôi những điều vi diệu, thấm nhuần thân thể chúng tôi cũng như cam lồ.

“Bạch Thế Tôn, tôi đã hiểu. Bạch Thiện Thệ, con đã hiểu. Bạch Thế Tôn, hôm nay con tự quy Phật, Pháp và Chúng Tỳ-kheo. Mong Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc, kể từ hôm nay con trọn đời tự quy y cho đến mạng chung.”

Phật thuyết như vậy. Dị học Tiễn Mao sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.

Nội dung bài kinh

中阿含經卷第五十七

T 0781b25

T 0781b26

東晉罽賓三藏瞿曇僧伽提婆譯

T 0781b27

T 0781b28

我聞如是:

一時,佛遊王舍城,在竹林伽蘭

T 0781b29

哆園,與大比丘眾俱,千二百五十人而受

T 0781c01

夏坐。

爾時,世尊過夜平旦,著衣持鉢,入王舍

T 0781c02

城而行乞食。行乞食已,收舉衣鉢,澡洗

T 0781c03

手足,以尼師檀著於肩上,往至孔雀

T 0781c04

林異學園中。

爾時,孔雀林異學園中有一異

T 0781c05

學,名曰箭毛,名德宗主,眾人所師,有

T 0781c06

大名譽,眾所敬重,領大徒眾,五百異學之

T 0781c07

所尊也。彼在大眾喧閙嬈亂,放高大音聲,

T 0781c08

說種種畜生之論,謂論王、論賊、論鬪、論食、

T 0781c09

論衣服、論婦人、論童女、論婬女、論世間、

T 0781c10

論空野、論海中、論國人民。彼共集坐論

T 0781c11

如是比畜生之論。異學箭毛遙見佛來,勅

T 0781c12

己眾曰:「汝等默然住,彼沙門瞿曇來。彼眾

T 0781c13

默然,常樂默然,稱說默然。彼若見此眾默

T 0781c14

然者,或來相見。」異學箭毛令眾默然已,自

T 0781c15

默然住。

世尊往詣異學箭毛所,異學箭毛即

T 0781c16

從坐起,偏袒著衣,叉手向佛,白曰:「善來,

T 0781c17

沙門瞿曇!沙門瞿曇久不來此,願坐此

T 0781c18

坐。」世尊便坐異學箭毛所敷之座,異學箭

T 0781c19

毛則與世尊共相問訊,却坐一面。

T 0781c20

尊問曰:「優陀夷!向論何等?以何事故

T 0781c21

共集坐此?」

異學箭毛答曰:「瞿曇!且置此論,

T 0781c22

此論非妙,沙門瞿曇欲聞此論,後聞不難。」

T 0781c23

世尊如是再三問曰:「優陀夷!向論何等?以

T 0781c24

何事故共集坐此?」

異學箭毛亦再三答曰:

T 0781c25

「瞿曇!且置此論,此論非妙,沙門瞿曇欲

T 0781c26

聞此論,後聞不難,沙門瞿曇若至再三,其

T 0781c27

欲聞者,今當說之。瞿曇!我等與拘薩羅國

T 0781c28

眾多梵志,悉共集坐拘薩羅學堂,說如是

T 0781c29

論。鴦伽摩竭陀國人有大善利,鴦伽摩竭

T 0782a01

陀國人得大善利,如此大福田眾在王舍

T 0782a02

城共受夏坐,謂不蘭迦葉。所以者何?

T 0782a03

瞿曇!不蘭迦葉名德宗主,眾人所師,有大

T 0782a04

名譽,眾所敬重,領大徒眾,五百異學之所

T 0782a05

尊也。於此王舍城共受夏坐,如是摩

T 0782a06

息迦利瞿舍利子、娑若鞞羅遲子、尼揵

T 0782a07

親子、彼復迦栴、阿夷哆雞舍劍婆利。

「瞿

T 0782a08

曇!阿夷哆雞舍劍婆利名德宗主,眾人

T 0782a09

所師,有大名譽,眾所敬重,領大徒眾,五百

T 0782a10

異學之所尊也,於此王舍城共受夏坐。

T 0782a11

向者亦論沙門瞿曇!此沙門瞿曇名德宗主,

T 0782a12

眾人所師,有大名譽,眾所敬重,領大比丘

T 0782a13

眾,千二百五十人之所尊也,亦在此王舍

T 0782a14

城共受夏坐。瞿曇!我等復作是念:『今此諸

T 0782a15

尊沙門、梵志,誰為弟子所恭敬、尊重、供養

T 0782a16

事耶?非為弟子法罵所罵,亦無弟子難師,

T 0782a17

此一向不可、不相應,不等說已,便捨而去。』瞿

T 0782a18

曇!我等復作是念:『此不蘭迦葉不為弟子

T 0782a19

所恭敬、尊重、供養、奉事,為弟子法罵所罵,

T 0782a20

眾多弟子難師,此不可,此不相應,此不等說

T 0782a21

已,便捨而去。』

「瞿曇!昔時不蘭迦葉數在弟

T 0782a22

子眾舉手大喚:『汝等可住,無有人來問

T 0782a23

汝等事,人問我事,汝等不能斷此事,我能

T 0782a24

斷此事。』而弟子於其中間更論餘事,不待

T 0782a25

師說事訖。瞿曇!我等復作是念:『如是此

T 0782a26

不蘭迦葉不為弟子所恭敬、尊重、供養、奉

T 0782a27

事,為弟子法罵所罵,眾多弟子難師:此不

T 0782a28

可,此不相應。此不等說已,便捨而去。』如是摩

T 0782a29

息加利瞿舍利子、娑若鞞羅遲子、尼揵親

T 0782b01

子、彼復迦旃、阿夷哆雞舍劍婆利。瞿曇!

T 0782b02

我等作如是念:『此阿夷哆雞舍劍婆利不

T 0782b03

為弟子所恭敬、尊重、供養、奉事,為弟子法

T 0782b04

罵所罵,眾多弟子難師:此不可,此不相應,

T 0782b05

此不等說已,便捨而去。』瞿曇!昔時阿夷哆雞

T 0782b06

舍劍婆利數在弟子眾舉手大喚:『汝等

T 0782b07

可住,無有人來問汝等事,人問我事,汝

T 0782b08

等不能斷此事,我能斷此事。』而弟子於其

T 0782b09

中間更論餘事,不待師說事訖。

「瞿曇!我等

T 0782b10

復作是念:『如是此阿夷哆雞舍劍婆利不

T 0782b11

為弟子所恭敬、尊重、供養、奉事,為弟子法

T 0782b12

罵所罵,眾多弟子難師:此不可,此不相應,此

T 0782b13

不等說已,便捨而去。』

「瞿曇!我等復作是念:

T 0782b14

『此沙門瞿曇為弟子所恭敬、尊重、供養、奉事,

T 0782b15

不為弟子法罵所罵,亦無弟子難師:此不

T 0782b16

可,此不相應,此不等說已,便捨而去。』瞿曇!昔

T 0782b17

時沙門瞿曇數在大眾,無量百千眾圍遶說

T 0782b18

法,於其中有一人鼾眠作聲,又有一

T 0782b19

人語彼人曰:『莫鼾眠作聲!汝不欲聞世

T 0782b20

尊說微妙法,如甘露耶?』彼人即便默然無

T 0782b21

聲。瞿曇!我等復作是念:『如是此沙門瞿

T 0782b22

曇為弟子所恭敬、尊重、供養、奉事,不為弟

T 0782b23

子法罵所罵,亦無弟子難師:此不可,此不相

T 0782b24

應,此不等說已,便捨而去。』」

世尊聞已,問異學

T 0782b25

箭毛曰:「優陀夷!汝見我有幾法,令諸弟

T 0782b26

子恭敬、尊重、供養、奉事我,常隨不離耶?」

異學

T 0782b27

箭毛答曰:「瞿曇!我見瞿曇有五法,令諸弟

T 0782b28

子恭敬、尊重、供養、奉事,常隨不離。云何為

T 0782b29

五?沙門瞿曇麤衣知足,稱說麤衣知足,若沙

T 0782c01

門瞿曇麤衣知足,稱說麤衣知足者,是謂我

T 0782c02

見沙門瞿曇有第一法,令諸弟子恭敬、尊

T 0782c03

重、供養、奉事,常隨不離。復次,沙門瞿曇麤食

T 0782c04

知足,稱說麤食知足,若沙門瞿曇麤食知足,

T 0782c05

稱說麤食知足者,是謂我見沙門瞿曇有

T 0782c06

第二法,令諸弟子恭敬、尊重、供養、奉事,常隨

T 0782c07

不離。

「復次,沙門瞿曇少食,稱說少食,若沙

T 0782c08

門瞿曇少食,稱說少食者,是謂我見沙門

T 0782c09

瞿曇有第三法,令諸弟子恭敬、尊重、供養、奉

T 0782c10

事,常隨不離。復次,沙門瞿曇麤住止床座知

T 0782c11

足,稱說麤住止床座知足,若沙門瞿曇麤住

T 0782c12

止床座知足,稱說麤住止床座知足者,是謂

T 0782c13

我見沙門瞿曇有第四法,令諸弟子恭敬、

T 0782c14

尊重、供養、奉事,常隨不離。復次,沙門瞿曇

T 0782c15

燕坐,稱說燕坐,若沙門瞿曇燕坐,稱

T 0782c16

說燕坐者,是謂我見沙門瞿曇有第五法,

T 0782c17

令諸弟子恭敬、尊重、供養、奉事,常隨不離。

T 0782c18

是謂我見沙門瞿曇有五法,令諸弟子

T 0782c19

恭敬、尊重、供養、奉事,常隨不離。」

世尊告曰:

T 0782c20

「優陀夷!我不以此五法,令諸弟子恭敬、尊

T 0782c21

重、供養、奉事我,常隨不離。優陀夷!我所持

T 0782c22

衣,隨聖力割截,染汙惡色,如是聖衣染汙

T 0782c23

惡色。優陀夷!或我弟子謂盡形壽衣所棄

T 0782c24

捨糞掃之衣,亦作是說:『我世尊麤衣知足,稱

T 0782c25

說麤衣知足。』優陀夷!若我弟子因麤衣知足

T 0782c26

故,稱說我者,彼因此處故,不恭敬、尊重、

T 0782c27

供養、奉事我,亦不相隨。復次,優陀夷!我食

T 0782c28

粳糧成熟,無

[麩-夫+黃]

無量雜味。優陀夷!或我弟子

T 0782c29

盡其形壽而行乞食所棄捨食,亦作是

T 0783a01

說:『我世尊麤食知足,稱說麤食知足。』優陀夷!

T 0783a02

若我弟子因麤食知足故,稱說我者,彼因

T 0783a03

此處故,不恭敬、尊重、供養、奉事我,亦不相

T 0783a04

隨。

「復次,優陀夷!我食如一鞞羅食,或如半

T 0783a05

鞞羅,優陀夷!或我弟子食如一拘拖,或如

T 0783a06

半拘拖,亦作是說:『我世尊少食,稱說少食。』

T 0783a07

優陀夷!若我弟子因少食故,稱說我者,

T 0783a08

彼因此處故,不恭敬、尊重、供養、奉事我,亦

T 0783a09

不相隨。復次,優陀夷!我或住高樓,或住棚

T 0783a10

閣。優陀夷!或我弟子彼過九月、十月,一夜

T 0783a11

於覆處宿,亦作是說:『我世尊麤住止床座

T 0783a12

知足,稱說麁住止床座知足。』優陀夷!若我

T 0783a13

弟子因麤住止床座知足故,稱說我者,彼

T 0783a14

因此處故,不恭敬、尊重、供養、奉事我,亦不

T 0783a15

相隨。

「復次,優陀夷!我常作閙比丘、比丘尼、

T 0783a16

優婆塞、優婆夷,或我弟子過半月一入眾,

T 0783a17

為法清淨故,亦作是說:『我世尊燕坐,稱說

T 0783a18

燕坐。』優陀夷!若我弟子因燕坐故,稱

T 0783a19

說我者,彼因此處故,不恭敬、尊重、供養、奉

T 0783a20

事我,亦不相隨。優陀夷!我無此五法,令諸

T 0783a21

弟子恭敬、尊重、供養、奉事我,常隨不離。

「優

T 0783a22

陀夷!我更有五法,令諸弟子恭敬、尊重、供

T 0783a23

養、奉事我,常隨不離。云何為五?優陀夷!我

T 0783a24

有弟子,謂無上戒稱說我:『世尊行戒大戒,

T 0783a25

如所說所作亦然,如所作所說亦然。』優

T 0783a26

陀夷!若我弟子因無上戒稱說我者,彼因

T 0783a27

此處,恭敬、尊重、供養、奉事我,常隨不離。復

T 0783a28

次,優陀夷!我有弟子,謂無上智慧稱說我:

T 0783a29

『世尊行智慧,極大智慧。若有談論來相對者,

T 0783b01

必能伏之,謂於正法、律不可說,於自所

T 0783b02

說不可得說。』優陀夷!若我弟子因無上智

T 0783b03

慧故,稱說我者,彼因此處,恭敬、尊重、供養、

T 0783b04

奉事我,常隨不離。

「復次,優陀夷!我有弟子,

T 0783b05

謂無上知見稱說我:『世尊遊知非不知,遊

T 0783b06

見非不見,彼為弟子說法,有因非無因,有

T 0783b07

緣非無緣,可答非不可答,有離非無離。』優

T 0783b08

陀夷!若我弟子因無上知見故,稱說我者,

T 0783b09

彼因此處,恭敬、尊重、供養、奉事我,常隨不

T 0783b10

離。復次,優陀夷!我有弟子,謂厭愛箭

T 0783b11

而來問我:『苦是苦,習是習,滅是滅,道是道。』

T 0783b12

我即答彼:『苦是苦,習是習,滅是滅,道是道。』

T 0783b13

優陀夷!若我弟子而來問我,我答可意令

T 0783b14

歡喜者,彼因此處,恭敬、尊重、供養、奉事

T 0783b15

我,常隨不離。

「復次,優陀夷!我為弟子,或說

T 0783b16

宿命智通作證明達,或說漏盡智通作證明

T 0783b17

達。優陀夷!若我弟子於此正法、律中得受

T 0783b18

得度,得至彼岸,無疑無惑,於善法中無

T 0783b19

有猶豫者,彼因此處,恭敬、尊重、供養、奉

T 0783b20

事我,常隨不離。優陀夷!是謂我更有五法,

T 0783b21

令諸弟子恭敬、尊重、供養、奉事我,常隨不

T 0783b22

離。」

於是,異學箭毛即從坐起,偏袒著衣,叉

T 0783b23

手向佛,白曰:「瞿曇!甚奇!甚特!善說妙事,潤

T 0783b24

澤我體,猶如甘露。瞿曇!猶如大雨,此地高

T 0783b25

下,普得潤澤。如是,沙門瞿曇為我等善說

T 0783b26

妙事,潤澤我體,猶如甘露。世尊!我已解。善

T 0783b27

逝!我已知。世尊!我今自歸於佛、法及比丘

T 0783b28

眾,唯願世尊受我為優婆塞,從今日始,終

T 0783b29

身自歸,乃至命盡。」

佛說如是。異學箭毛聞

T 0783c01

佛所說,歡喜奉行。

T 0783c02

箭毛經第六竟

(二千八百七字)

T 0783c03

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc