Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh Giáo Giới Channa (MN144)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Như vầy tôi nghe.

SC 1

Một thời, Thế Tôn ở

Rājagaha

(Vương Xá),

Veluvana

(Trúc-lâm), tại chỗ nuôi dưỡng sóc (Kalandakanivapa).

SC 2

Lúc bấy giờ Tôn giả

Sāriputta

(Xá lợi phất), Tôn giả

Mahācunda

(Ðại Chu-na) và Tôn giả Channa (Xiển-đà) cùng trú ở

Gijjhakūta

(Linh Thứu). Lúc bấy giờ, Tôn giả Channa bị bệnh, đau khổ, bị trọng bệnh. Rồi Tôn giả

Sāriputta

, vào buổi chiều từ Thiền tịnh độc cư đứng dậy, đi đến Tôn giả

Mahācunda

, sau khi đến, nói với Tôn giả

Mahācunda

SC 3

—Chúng ta hãy đi, này Hiền giả

Cunda

, chúng ta hãy đi đến Tôn giả Channa để hỏi thăm bệnh trạng.

—Thưa vâng, Hiền giả.

SC 4

Tôn giả

Mahācunda

vâng đáp Tôn giả

Sāriputta

. Rồi Tôn giả

Sāriputta

cùng với Tôn giả

Mahācunda

đi đến Tôn giả Channa; sau khi đến, nói lên với Tôn giả Channa những lời chào đón hỏi thăm; sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, liền ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Tôn giả

Sāriputta

nói với Tôn giả Channa

SC 5

—Này Hiền giả Channa, mong rằng Hiền giả có thể kham nhẫn! Mong rằng Hiền giả có thể chịu đựng! Mong rằng khổ thọ được giảm thiểu không có gia tăng, và sự giảm thiểu được rõ rệt, không có gia tăng!

SC 6

—Thưa Hiền giả

Sāriputta

, tôi không có thể kham nhẫn, tôi không có thể chịu đựng. Sự thống khổ của tôi gia tăng không có giảm thiểu, và sự gia tăng rõ rệt, không có giảm thiểu. Thưa Hiền giả

Sāriputta

, tôi sẽ đem dao (cho tôi). Tôi không còn muốn sống.

SC 7

—Tôn giả Channa, chớ có đem lại con dao! Tôn giả Channa, hãy tiếp tục sống! Chúng tôi muốn Tôn giả Channa tiếp tục sống. Nếu Tôn giả Channa không có các món ăn tốt lành, tôi sẽ đi tìm các món ăn tốt lành cho Tôn giả Channa. Nếu Tôn giả Channa không có các dược phẩm tốt lành, tôi sẽ đi tìm các dược phẩm tốt lành cho Tôn giả Channa. Nếu Tôn giả Channa không có người thị giả thích đáng, tôi sẽ hầu hạ Tôn giả Channa. Tôn giả Channa chớ có đem lại con dao! Tôn giả Channa hãy tiếp tục sống! Chúng tôi muốn Tôn giả Channa tiếp tục sống.

SC 8

—Thưa Hiền giả

Sāriputta

, không phải tôi không có các món ăn tốt lành, cũng không phải tôi không có các dược phẩm tốt lành. Cũng không phải tôi không có thị giả thích đáng. Thưa Hiền giả

Sāriputta

, trong một thời gian dài, tôi đã hầu hạ bậc Ðạo Sư, làm cho (bậc Ðạo sư) được đẹp lòng, không phải không được đẹp lòng. Thưa Hiền giả

Sāriputta

, thật là thích đáng cho người đệ tử hầu hạ bậc Ðạo Sư, làm cho (bậc Ðạo Sư) được đẹp lòng, không phải không được đẹp lòng. Tỷ-kheo Channa đem lại con dao không có phạm tội. Thưa Hiền giả

Sāriputta

, hãy thọ trì như vậy!

SC 9

—Chúng tôi muốn hỏi Tôn giả Channa về một vấn đề đặc biệt, nếu Tôn giả Channa cho chúng tôi được phép đặt câu hỏi.

SC 10

—Hãy hỏi đi, Hiền giả

Sāriputta

; sau khi nghe, tôi sẽ biết (nói như thế nào).

SC 11

—Hiền giả Channa, Hiền giả có xem con mắt, nhãn thức và các pháp do mắt nhận thức là: “Cái này là của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi? ” Hiền giả Channa, Hiền giả có xem tai, nhĩ thức … Hiền giả Channa, Hiền giả có xem mũi, tỷ thức … Hiền giả Channa, Hiền giả có xem lưỡi, thiệt thức … Hiền giả Channa, Hiền giả có xem thân, thân thức … Hiền giả Channa, Hiền giả có xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là: “Cái này của tôi, cái này là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”?

SC 12

—Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem mắt, nhãn thức và các pháp do mắt nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem tai, nhĩ thức. Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem mũi, tỷ thức … Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem lưỡi, thiệt thức … Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem thân, thân thức … Hiền giả

Sāriputta

, tôi xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.

SC 13

—Này Hiền giả Channa, Hiền giả đã thấy cái gì, đã chứng tri cái gì trong mắt, trong nhãn thức, trong các pháp được mắt nhận thức mà Hiền giả xem mắt, nhãn thức và các pháp do mắt nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải là tự ngã của tôi?” Hiền giả Channa, Hiền giả đã thấy cái gì, đã chứng tri cái gì trong tai, trong nhĩ thức … trong mũi, trong tỷ thức … trong lưỡi, trong thiệt thức … trong thân, trong thân thức … trong ý, trong ý thức và trong các pháp do ý nhận thức mà Hiền giả xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi ”?

SC 14

—Thưa Hiền giả

Sāriputta

, chính vì tôi thấy sự diệt (nirodha), chứng tri sự diệt trong mắt, trong nhãn thức và trong các pháp do mắt nhận thức, mà tôi xem mắt, nhãn thức, và các pháp do mắt nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”. Thưa Hiền giả

Sāriputta

, chính vì tôi thấy sự diệt, chứng tri sự diệt trong tai, trong nhĩ thức … trong mũi, trong tỷ thức … trong lưỡi, trong thiệt thức … trong thân, trong thân thức … trong ý, trong ý thức và trong các pháp do ý nhận thức mà tôi xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.

SC 15

Khi được nghe nói vậy, Tôn giả

Mahācunda

nói với Tôn giả Channa

SC 16

—Do vậy, này Hiền giả Channa, lời dạy này của Thế Tôn phải được thường trực tác ý: “Ai có chấp trước là có dao động. Ai không chấp trước là không có dao động. Không có dao động, thời có khinh an; có khinh an thời không có hy cầu (nati); không có hy cầu thời không có khứ lai; không có khứ lai thời không có tử sanh; không có tử sanh thời không có đời này, không có đời sau, không có giữa hai đời. Như vậy là sự đoạn tận đau khổ”.

SC 17

Rồi Tôn giả

Sāriputta

và Tôn giả

Mahācunda

sau khi giáo giới cho Tôn giả Channa, từ chỗ ngồi đứng dậy và ra đi. Rồi Tôn giả Channa, sau khi Tôn giả

Sāriputta

và Tôn giả

Mahācunda

ra đi không bao lâu, đem dao lại (cho mình). Rồi Tôn giả

Sāriputta

đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Tôn giả

Sāriputta

bạch Thế Tôn

SC 18

—Bạch Thế Tôn, Tôn giả Channa đã đem dao lại (cho mình), sanh xứ của Tôn giả ấy là gì? Ðời sống tương lai là gì?

SC 19

—Này

Sāriputta

, có phải trước mặt Ông, Tỷ-kheo Channa đã tuyên bố sự không phạm tội?

SC 20

—Bạch Thế Tôn, có một ngôi làng của dòng họ

Vajjī

(Bạt-kỳ) tên là Pubbajira. Tại đấy, có những gia đình thân hữu, những gia đình hộ trì Tôn giả Channa, những gia đình cần được viếng thăm.

SC 21

—Này

Sāriputta

, có những gia đình ấy là những gia đình thân hữu, những gia đình hộ trì Tỷ-kheo Channa, những gia đình cần được viếng thăm. Này

Sāriputta

, cho đến nay, Ta không nói rằng Tỷ-kheo Channa có phạm tội. Này

Sāriputta

, ai quăng bỏ thân này, và chấp thủ thân khác, Ta nói rằng người ấy có phạm tội. Tỷ-kheo Channa không có (chấp thủ) như vậy. Tỷ-kheo Channa đem con dao lại (cho mình), không có phạm tội.

SC 22

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả

Sāriputta

hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc