Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, tại thành Vương xá. Bấy giờ, Đề-bà-đạt-đa có được lợi dưỡng từ A-xà-thế con bà Tỳ-đề-hy, vua nước Ma-kiệt-đà. Hằng ngày cùng đoàn thị tùng với năm trăm cỗ xe đến chỗ Đề-bà-đạt-đa; hằng ngày đem năm trăm chõ đồ ăn cúng dường Đề-bà-đạt-đa. Đề-bà-đạt-đa dẫn năm trăm người thành nhóm riêng nhận sự cúng dường này.
Lúc ấy có nhiều Tỳ-kheo đắp y, ôm bát vào thành Vương xá khất thực, nghe Đề-bà-đạt-đa có những lợi dưỡng như vậy,
… cho đến
nhóm riêng năm trăm người hưởng thụ sự cúng dường này. Khất thực xong, trở về tinh xá cất y bát, rửa chân xong đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, ngồi lui qua một bên, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, sáng sớm chúng con đắp y, ôm bát vào thành Vương xá khất thực, nghe Đề-bà-đạt-đa có lợi dưỡng như vậy,
… cho đến
dẫn nhóm riêng năm trăm người hưởng thọ sự cúng dường này.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Các ông chớ nói Đề-bà-đạt-đa đang được lợi dưỡng. Vì sao? Vì Đề-bà-đạt-đa này, nếu hưởng thọ lợi dưỡng riêng thì đời này tự hoại và đời sau cũng bị hoại. Ví như cây chuối, lau, tre sanh quả liền chết, năm sau cũng hư hoại. Cũng lại như vậy, Đề-bà-đạt-đa, nếu thọ nhận sự cúng dường này, thì đời này bị hoại, đời sau cũng bị hoại. Thí như con la mang thai thì chết; cũng như vậy Đề-bà-đạt-đa, nếu thọ nhận các lợi dưỡng thì đời này bị hoại, đời sau cũng bị hoại. Đề-bà-đạt-đa ngu si kia, sẽ tùy theo thời gian nhiều ít hưởng thụ lợi dưỡng này, mà phải lâu dài chịu khổ, không lợi ích. Cho nên, các Tỳ-kheo, nên học như vầy: ‘Dù có lợi dưỡng đến, tôi cũng không sanh tâm nhiễm trước.’”
Bấy giờ Thế Tôn liền nói kệ:
Chuối sanh quả liền chết,
Lau tre cũng như vậy.
La mang thai thì chết;
Người vì tham mà chết.
Thường làm hạnh phi nghĩa,
Biết nhiều không khỏi ngu;
Pháp lành ngày tổn giảm,
Cành khô, rễ cũng tàn.
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀
T 0276b21
竹園。
爾時,提婆達多有利養起,摩竭陀王
T 0276b22
阿闍世毘提希子日日侍從五百乘車,來
T 0276b23
詣提婆達多所,日日持五百釜食,供養提婆
T 0276b24
達多,提婆達多將五百人別眾受其供養。
T 0276b25
時,有眾多比丘晨朝著衣持鉢,入王舍城
T 0276b26
乞食,聞提婆達多有如是利養起,乃至五
T 0276b27
百人別眾受其供養。乞食已,還精舍,舉衣
T 0276b28
鉢,洗足畢,往詣佛所,稽首佛足,退坐一面,
T 0276b29
白佛言:「世尊!我等晨朝著衣持鉢,入王舍
T 0276c01
城乞食,聞提婆達多有如是利養起,乃至
T 0276c02
五百人別眾受其供養。」
佛告諸比丘:「汝等
T 0276c03
莫稱是提婆達多所得利養。所以者何?彼
T 0276c04
提婆達多別受利養,今則自壞,他世亦壞。譬
T 0276c05
如芭蕉、竹、蘆,生果即死,來年亦壞;提婆達
T 0276c06
多亦復如是,受其利養,今世則壞,他世亦
T 0276c07
壞。譬如駏驉,受胎必死;提婆達多亦復如
T 0276c08
是,受諸利養,今世亦壞。他世亦壞,彼愚癡
T 0276c09
提婆達多隨幾時受其利養,當得長夜不
T 0276c10
饒益苦。是故,諸比丘!當如是學:『我設有利
T 0276c11
養起,莫生染著。』」爾時,世尊即說偈言:
T 0276c12
「芭蕉生果死, 竹蘆實亦然,
T 0276c13
駏驉坐妊死, 士以貪自喪。
T 0276c14
常行非義行, 多知不免愚,
T 0276c15
善法日損減, 莖枯根亦傷。」
T 0276c16
佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0276c17