Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Tỳ-kheo ở Câu-tát-la du hành trong nhân gian, nghỉ lại trong một khu rừng. Lúc ấy, Tỳ-kheo kia đùa giỡn với vợ con của gia chủ, bị mang tiếng xấu. Lúc đó Tỳ-kheo tự nghĩ: ‘Nay ta hỏng mất, mang tiếng xấu chung đụng vợ con người. Nay ta muốn tự sát ở trong rừng này.’
Lúc ấy Thiên thần ở trong rừng kia tự nghĩ: ‘Không tốt, hỏng mất rồi! Tỳ-kheo này không hư hỏng, không lỗi lầm, mà muốn tự sát ở trong rừng. Bây giờ, ta hãy đến đó tìm cách khai ngộ.’
Lúc ấy, Thiên thần kia hóa thân thành con gái của gia chủ, nói với Tỳ-kheo rằng: ‘Nơi các đường làng, giữa các ngã tư đường, mọi người đều đồn tiếng xấu về tôi và ngài rằng đã gần gũi nhau, làm những việc bất chính. Vốn đã mang tiếng xấu rồi, bây giờ có thể hoàn tục để cùng nhau hưởng lạc.’ Tỳ-kheo đáp:
‘Nơi các đường làng, giữa các ngã tư đường, mọi người đều đồn tiếng xấu về tôi và các cô đã cùng gần gũi nhau, làm những việc bất chính. Hôm nay tôi chỉ còn tự sát.’ Lúc ấy, Thiên thần kia liền hiện lại thân Trời, nói kệ:
Tuy mang nhiều tiếng xấu,
Người khổ hạnh nên nhẫn;
Không vì khổ, tự hại,
Cũng không nên sanh phiền.
Nghe tiếng mà sợ hãi,
Ấy là thú trong rừng;
Là chúng sanh khinh tháo,
Không thành pháp xuất gia.
Nhân giả nên nhẫn nại,
Không vướng vào tiếng xấu;
Giữ tâm, trụ vững chắc,
Đó là pháp xuất gia.
Không vì người ta nói,
Mà mình thành giặc cướp;
Cũng không vì người nói,
Mà mình đắc La-hán.
Như ngài đã tự biết,
Chư Thiên cũng biết vậy.
Sau khi được Thiên thần kia khai ngộ rồi, chuyên tinh tư duy, đoạn trừ các phiền não, đắc A-la-hán.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給
T 0370b03
孤獨園。
時,有異比丘在拘薩羅人間,住一
T 0370b04
林中。時,彼比丘與長者婦女嬉戲,起惡名
T 0370b05
聲。
時,彼比丘作是念:「我今不類,共他婦女
T 0370b06
起惡名聲,我今欲於此林中自殺。」
時,彼林
T 0370b07
中止住天神作是思念:「不善不類,此比丘不
T 0370b08
壞、無過,而於林中欲自殺身,我今當作
T 0370b09
方便開悟。」
時,彼天神化作長者女身,語比
T 0370b10
丘言:「於諸巷路四衢道中,世間諸人為我
T 0370b11
及汝起惡名聲,言我與汝共相習近,作不
T 0370b12
正事。已有惡名,今可還俗,共相娛樂。」
比丘
T 0370b13
答言:「以彼里巷四衢道中,為我與汝起惡
T 0370b14
名聲,共相習近,為不正事。我今且自殺身!」
T 0370b15
時,彼天神還復天身,而說偈言:
T 0370b16
「雖聞多惡名, 苦行者忍之,
T 0370b17
不應苦自苦, 亦不應起惱。
T 0370b18
聞聲恐怖者, 是則林中獸,
T 0370b19
是輕躁眾生, 不成出家法。
T 0370b20
仁者當堪耐, 不中住惡聲,
T 0370b21
執心堅住者, 是則出家法。
T 0370b22
不由他人語, 令汝成劫賊,
T 0370b23
亦不由他語, 令汝得羅漢。
T 0370b24
如汝自知已, 諸天亦復知。」
T 0370b25
爾時,比丘為彼天神所開悟已,專精思惟,
T 0370b26
斷除煩惱,得阿羅漢。
T 0370b27