Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Tỳ-kheo đi đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, biết thế nào, thấy thế nào để lần lượt ngã kiến được đoạn trừ, vô ngã kiến phát sanh?”
Phật bảo Tỳ-kheo kia:
“Đối với mắt mà chánh quán vô thường. Sắc, nhãn thức, nhãn xúc, cảm thọ với khổ thọ, lạc thọ, không khổ không lạc thọ, phát sanh bởi nhân duyên là nhãn xúc, kia cũng chánh quán là vô ngã. Cũng vậy, cho đến, cảm thọ với khổ thọ, lạc thọ, không khổ không lạc thọ, phát sanh bởi nhân duyên là ý xúc, kia cũng chánh quán là vô ngã.
“Này Tỳ-kheo, biết như vậy, thấy như vậy, thì sẽ lần lượt ngã kiến được đoạn trừ, vô ngã kiến phát sanh. Khi Tỳ-kheo kia nghe những gì Đức Phật đã dạy, vui mừng làm lễ mà lui.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0052a01
孤獨園。
時,有異比丘往詣佛所,稽首佛足,
T 0052a02
白佛言:「世尊!云何知、云何見,次第我見斷,
T 0052a03
無我見生?」
佛告彼比丘:「於眼正觀無常,
T 0052a04
若色、眼識、眼觸、眼觸因緣生受,若苦、若樂、不
T 0052a05
苦不樂,彼亦正觀無我。如是乃至意觸因
T 0052a06
緣生受,若苦、若樂、不苦不樂,彼亦正觀無
T 0052a07
我。比丘!如是知、如是見,次第我見斷,無我
T 0052a08
見生。」
時,彼比丘聞佛所說歡喜,歡喜已,作
T 0052a09
禮而去。
T 0052a10