Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Những pháp không thích ứng của các ông, thì hãy nên lìa bỏ hết. Nếu buông bỏ những pháp này rồi, các ông sẽ được an vui lâu dài.
“Tỳ-kheo, những pháp nào không thích ứng của các ông, mà các ông phải nhanh chóng lìa bỏ? Sắc, thọ, tưởng, hành, thức không phải là pháp thích ứng của các ông, hãy lìa bỏ hết. Nếu dứt sạch pháp này rồi các ông sẽ được an vui lâu dài.
“Giống như cây cối trong rừng Kỳ-hoàn; có người đến chặt cành lá rồi đem đi, các ông cũng chẳng lấy làm lo buồn. Vì sao? Vì những cây này chẳng phải ta, chẳng phải sở hữu của ta. Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, những gì không là thích ứng của các ông, hãy lìa bỏ tất cả. Nếu xa lìa hết rồi, các ông sẽ được an vui lâu dài. Những gì không phải thích ứng của các ông? Sắc không phải là thích ứng của các ông, phải lìa bỏ hết. Nếu xa lìa rồi thì sẽ được an vui lâu dài. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức không phải thích ứng của các ông, hãy nhanh chóng lìa bỏ. Nếu buông bỏ các pháp này rồi, sẽ được an vui lâu dài.
“Tỳ-kheo, sắc là thường hay vô thường?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, là vô thường.”
Phật dạy:
“Tỳ-kheo, vậy vô thường là khổ phải không?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Thế Tôn, là khổ.”
Phật bảo:
“Nếu vô thường là khổ, là pháp biến dịch, vậy đa văn Thánh đệ tử ở trong đó có thấy có ngã, khác ngã, hay ở trong nhau không?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Thế Tôn, không.”
“Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức là thường hay là vô thường?”
Đáp:
“Thế Tôn, là vô thường.”
Phật bảo:
“Vô thường là khổ chăng?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Thế Tôn, là khổ.”
Phật bảo:
“Nếu vô thường là khổ, là pháp biến dịch, vậy đa văn Thánh đệ tử ở trong đó có thấy có ngã, khác ngã, hay ở trong nhau không?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Thế Tôn, không.”
“Tỳ-kheo, cho nên, những gì thuộc về sắc, hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại; hoặc trong, hoặc ngoài; hoặc thô, hoặc tế; hoặc tốt, hoặc xấu; hoặc xa, hoặc gần; tất cả chúng đều chẳng phải ngã, chẳng khác ngã, chẳng ở trong nhau. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại; hoặc trong, hoặc ngoài; hoặc thô, hoặc tế; hoặc tốt, hoặc xấu; hoặc xa, hoặc gần; tất cả chúng đều chẳng phải ngã, chẳng phải khác ngã, chẳng ở trong nhau. Thánh đệ tử phải quán sát năm thọ ấm này chẳng phải ngã, chẳng phải sở hữu của ngã. Lúc quán sát như vậy, đối với thế gian không có gì để chấp thủ. Vì không có gì để chấp thủ nên tự đạt Niết-bàn: ‘Ta, sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã lập, những gì cần làm đã làm xong, tự biết không còn tái sanh đời sau nữa.’”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo sau khi nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤
T 0070b02
獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「非汝所應法,當
T 0070b03
盡捨離,捨彼法已,長夜安樂。比丘!何等法
T 0070b04
非汝所應,當速捨離,如是色、受、想、行、識,非
T 0070b05
汝所應,當盡捨離,斷彼法已,長夜安樂。譬
T 0070b06
如祇桓林中樹木,有人斫伐枝條,擔持而
T 0070b07
去,汝等亦不憂慼。所以者何?以彼樹木非
T 0070b08
我、非我所。
「如是,比丘!非汝所應者,當盡
T 0070b09
捨離,捨離已,長夜安樂。何等非汝所應,色
T 0070b10
非汝所應,當盡捨離,捨離已,長夜安樂。如
T 0070b11
是受、想、行、識,非汝所應,當速捨離,捨彼法
T 0070b12
已,長夜安樂。諸比丘!色為常耶?為無常耶?」
T 0070b13
諸比丘白佛言:「無常。世尊!」
「比丘!無常者,為
T 0070b14
是苦耶?」
答言:「是苦。世尊!」
佛告比丘:「若無常、
T 0070b15
苦,是變易法,多聞聖弟子寧於中見有我、
T 0070b16
異我、相在不?」
答言:「不也,世尊!」
「如是受、想、行、
T 0070b17
識為是常耶?無常耶?」
答言:「無常。世尊!」
「比丘!
T 0070b18
若無常者,是苦耶?」
答言:「是苦。世尊!」
佛告比
T 0070b19
丘:「若無常、苦,是變易法,多聞聖弟子寧於
T 0070b20
中見有我、異我、相在不?」
答言:「不也,世尊!」
「比
T 0070b21
丘!是故諸所有色,若過去、若未來、若現在,若
T 0070b22
內、若外,若麁、若細,若好、若醜,若遠、若近,彼
T 0070b23
一切非我、不異我、不相在。如是受、想、行、識,
T 0070b24
若過去、若未來、若現在,若內、若外,若麁、若細,
T 0070b25
若好、若醜,若遠、若近,彼一切非我、不異我、
T 0070b26
不相在,聖弟子觀此五受陰非我、我所。如
T 0070b27
是觀時,於諸世間無所取著;無所取著
T 0070b28
者,自得涅槃:『我生已盡,梵行已立,所作已
T 0070b29
作,自知不受後有。』」
佛說此經已,時諸比
T 0070c01
丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0070c02