Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở trong vườn Lộc dã, nơi Tiên nhân trú xứ, nước Ba-la-nại.
Bấy giờ Thế Tôn bảo năm vị Tỳ-kheo:
“Sắc không có ngã. Nếu sắc mà có ngã, thì bệnh, khổ không thể sanh nơi sắc được, cũng không thể có ước muốn khiến cho như vầy hay không như vầy đối với sắc được. Vì sắc là vô ngã, cho nên nơi sắc bệnh, khổ sanh và cũng có thể có ước muốn khiến cho như vầy hay không như vầy được. Đối với thọ, tưởng, hành, thức lại cũng như vậy.
“Tỳ-kheo, ý ngươi thế nào, sắc là thường hay vô thường?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Là vô thường, bạch Thế Tôn.”
“Tỳ-kheo, vô thường là khổ chăng?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Là khổ, bạch Thế Tôn.”
“Tỳ-kheo, vô thường là khổ, thì nó là pháp biến dịch. Đa văn Thánh đệ tử ở nơi sắc có nên thấy là ngã, khác ngã, hay ở trong nhau không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Không nên, bạch Thế Tôn.”
“Đối với thọ, tưởng, hành, thức cũng lại như vậy.
“Cho nên, Tỳ-kheo, những gì là sắc, hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại; hoặc trong, hoặc ngoài; hoặc thô, hoặc tế; hoặc tốt, hoặc xấu; hoặc xa, hoặc gần; hãy quán sát như thật tất cả chúng chẳng phải là ngã, chẳng phải là ngã sở. Đối với thọ, tưởng, hành, thức lại cũng như vậy.
“Này Tỳ-kheo, đa văn Thánh đệ tử đối với năm thọ ấm này, hãy quán sát như thật, thấy chẳng phải ngã, chẳng phải ngã sở. Quán sát như vậy, đối với thế gian đều không có gì để thủ. Vì không có gì để thủ, nên không có gì để đắm trước. Vì không có gì để đắm trước, cho nên tự giác ngộ Niết-bàn: ‘Ta, sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã lập, những gì cần làm đã làm xong, tự biết không còn tái sanh đời sau nữa.’”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住波羅
[木*奈]
國仙人
T 0007c14
住處鹿野苑中。
爾時,世尊告餘五比丘:「色
T 0007c15
非有我。若色有我者,於色不應病、苦生,
T 0007c16
亦不得於色欲令如是、不令如是。以色
T 0007c17
無我故,於色有病、有苦生,亦得於色欲
T 0007c18
令如是、不令如是;受、想、行、識亦復如是。
T 0007c19
比丘!於意云何?色為是常、為無常耶?」
比
T 0007c20
丘白佛:「無常。世尊!」
「比丘!若無常者,是苦耶?」
T 0007c21
比丘白佛:「是苦。世尊!」
「比丘!若無常、苦,是變
T 0007c22
易法,多聞聖弟子寧於中見是我、異我、相
T 0007c23
在不?」
比丘白佛:「不也,世尊!」
「受、想、行、識亦
T 0007c24
復如是。是故,比丘!諸所有色,若過去、若未
T 0007c25
來、若現在,若內、若外,若麁、若細,若好、若醜,
T 0007c26
若遠、若近,彼一切非我、非我所,如實觀察。
T 0007c27
受、想、行、識亦復如是。
「比丘!多聞聖弟子於
T 0007c28
此五受陰見非我、非我所。如是觀察,於諸
T 0007c29
世間都無所取,無所取故無所著,無所
T 0008a01
著故自覺涅槃:『我生已盡,梵行已立,所
T 0008a02
作已作,自知不受後有。』」
佛說此經已,餘
T 0008a03
五比丘不起諸漏,心得解脫。
佛說此經
T 0008a04
已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0008a05