Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Ta không tranh luận với thế gian. Thế gian tranh luận với Ta. Vì sao vậy? Tỳ-kheo, nếu người nào nói đúng pháp, thì người ấy không tranh luận với thế gian.
“Những gì người trí thế gian nói có, Ta cũng nói có. Thế nào là người trí thế gian nói có, Ta cũng nói có? Tỳ-kheo, sắc là vô thường, khổ, là pháp biến dịch; người trí thế gian nói có, Ta cũng nói có. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức là vô thường, khổ, là pháp biến dịch; người trí thế gian nói có, thì Ta cũng nói có.
“Những gì người trí thế gian nói không, Ta cũng nói không. Thế nào là người trí thế gian nói không, Ta cũng nói không? Tỳ-kheo, sắc thường hằng, không biến dịch, tồn tại mãi mãi, là điều người trí thế gian nói là không, thì Ta cũng nói là không. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức là thường hằng, không biến dịch, tồn tại mãi mãi; là điều người trí nói không, thì Ta cũng nói không. Đó gọi là người trí thế gian nói không, Ta cũng nói không.
“Tỳ-kheo, có những pháp thế gian, ở trong thế gian, Ta đã tự chứng tri, tự giác ngộ, rồi vì mọi người mà phân biệt, giảng nói, hiển thị, nhưng những kẻ mù không có mắt trong thế gian đã không biết, không thấy, đó không phải là lỗi của Ta.
“Tỳ-kheo, những gì là pháp thế gian ở trong thế gian mà Ta đã tự chứng tri, tự giác ngộ, rồi vì mọi người phân biệt, giảng nói, hiển hiện, nhưng những kẻ mù không mắt, không biết không thấy? Tỳ-kheo, đó là, sắc là pháp vô thường, khổ, biến dịch, nó là pháp thế gian ở trong thế gian. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức là vô thường, khổ, là pháp thế gian ở trong thế gian.
“Tỳ-kheo, đó là pháp thế gian ở trong thế gian, mà Ta đã tự chứng tri, đã tự giác ngộ, rồi vì mọi người phân biệt, giảng nói, hiển hiện, nhưng những kẻ mù không mắt, không biết, không thấy. Đối với những kẻ mù, không mắt, không biết, không thấy kia, Ta làm gì được.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤
T 0008b16
獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「我不與世間諍,
T 0008b17
世間與我諍。所以者何?比丘!若如法語者,
T 0008b18
不與世間諍,世間智者言有,我亦言有。云
T 0008b19
何為世間智者言有,我亦言有。比丘!色無
T 0008b20
常、苦、變易法,世間智者言有,我亦言有。如
T 0008b21
是受、想、行、識,無常、苦、變易法,世間智者言
T 0008b22
有,我亦言有。世間智者言無,我亦言
T 0008b23
無;謂色是常、恒、不變易、正住者,世間智者
T 0008b24
言無,我亦言無。受、想、行、識,常、恒、不變易、正
T 0008b25
住者,世間智者言無,我亦言無,是名世
T 0008b26
間智者言無,我亦言無。比丘!有世間
T 0008b27
世間法,我亦自知自覺,為人分別演說顯
T 0008b28
示,世間盲無目者不知不見,非我咎也。
T 0008b29
「諸比丘!云何為世間世間法,我自知,我自覺,
T 0008c01
為人演說,分別顯示,盲無目者不知不見?
T 0008c02
是比丘!色無常、苦、變易法,是名世間世間法;
T 0008c03
如是受、想、行、識,無常、苦,是世間世間法。比丘!
T 0008c04
此是世間世間法,我自知自覺,為人分別
T 0008c05
演說顯示,盲無目者不知不見。我於彼盲
T 0008c06
無目不知不見者,其如之何!」
佛說此經
已
,
T 0008c07
諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0008c08