Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Có bốn loại thức ăn giúp ích cho chúng sanh, khiến được nuôi lớn và sống còn ở đời. Những gì là bốn? Một là thức ăn thô từng nắm; hai là thức ăn tế bằng xúc chạm; ba là thức ăn bằng ý chí; bốn là thức ăn của thức. Khi ấy, có Tỳ-kheo tên là Phả-cầu-na đang đứng sau, quạt hầu, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn ai ăn thức này?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người ăn thức. Nếu Ta nói có người ăn thức, thì ngươi nên hỏi câu ấy. Ở đây Ta nói thức là thức ăn, vậy ngươi nên hỏi như vầy: ‘Do nhân duyên gì mà có thức ăn của thức?’ Ta sẽ đáp: ‘Thức ăn của thức, có thể chiêu cảm hữu trong vị lai khiến cho nó tiếp tục sanh; do có hữu nên có sáu nhập xứ; do sáu nhập xứ làm duyên nên có xúc.’”
Phả-cầu-na lại hỏi:
“Ai xúc?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người xúc. Nếu Ta nói có người xúc thì ngươi nên hỏi câu này: ‘Ai xúc?’ Ở đây ngươi nên hỏi như vầy: ‘Do nhân duyên gì mà sanh xúc?’ Ta sẽ đáp như vầy: ‘Do sáu nhập xứ làm duyên nên sanh xúc; do xúc làm duyên nên sanh thọ.’”
Lại hỏi:
“Ai thọ?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người thọ. Nếu Ta nói có người thọ, thì ngươi nên hỏi: ‘Ai thọ?’ Ở đây ngươi nên hỏi: ‘Do nhân duyên gì nên có thọ?’ Ta sẽ đáp như vầy: ‘Do xúc làm duyên nên có thọ; thọ làm duyên nên có ái.’”
Lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, ai ái?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người ái. Nếu Ta nói có người ái, thì ngươi nên hỏi: ‘Ai ái?’ Ở đây ngươi nên hỏi: ‘Do nhân duyên gì nên có ái?’ Ta sẽ đáp như vầy: ‘Do duyên thọ nên có ái; do ái làm duyên nên có thủ.’”
Lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, ai thủ?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người thủ. Nếu Ta nói có người thủ thì ngươi nên hỏi: ‘Ai thủ?’ Ở đây ngươi nên hỏi: ‘Vì duyên gì nên có thủ?’ Ta sẽ đáp: ‘Do duyên ái nên có thủ; do thủ làm duyên nên có hữu.’”
Lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, ai hữu?”
Phật bảo Phả-cầu-na:
“Ta không nói có người hữu. Nếu Ta nói có người hữu thì ngươi nên hỏi: ‘Ai hữu?’ Ở đây ngươi nên hỏi: ‘Do duyên gì nên có hữu?’ Ta sẽ đáp: ‘Do duyên thủ nên có hữu; có thể chiêu cảm sự chuyện hiện của hữu trong vị lai.’ Đó gọi là do có hữu nên có sáu nhập xứ; sáu nhập xứ duyên xúc, xúc duyên thọ, thọ duyên ái, ái duyên thủ, thủ duyên hữu, hữu duyên sanh, sanh duyên lão, bệnh, tử, ưu, bi, khổ, não và thuần một khối khổ tụ tập như vậy. Ngược lại nếu lục nhập xứ diệt thì xúc diệt, xúc diệt thì thọ diệt, thọ diệt thì ái diệt, ái diệt thì thủ diệt, thủ diệt thì hữu diệt, hữu diệt thì sanh diệt, sanh diệt thì lão, bệnh, tử, ưu, bi, khổ, não diệt và thuần một khối khổ lớn đã tụ tập bị diệt.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0102a13
孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「有四食資益
T 0102a14
眾生,令得住世攝受長養。何等為四?一、麤
T 0102a15
摶食,二、細觸食,三、意思食,四、識食。」
時,有比
T 0102a16
丘名曰頗求那,住佛後扇佛,白佛言:「世
T 0102a17
尊!誰食此識?」
佛告頗求那:「我不言有食
T 0102a18
識者,我若言有食識者,汝應作是問,我說
T 0102a19
識是食。汝應問言:『何因緣故有識食?』我
T 0102a20
則答言:『能招未來有,令相續生,有有故有
T 0102a21
六入處,六入處緣觸。』」
頗求那復問:「為誰觸?」
T 0102a22
佛告頗求那:「我不言有觸者,我若言有觸
T 0102a23
者,汝應作是問:『為誰觸?』汝應如是問:『何
T 0102a24
因緣故生觸?』我應如是答:『六入處緣觸,
T 0102a25
觸緣受。』」
復問:「為誰受?」
佛告頗求那:「我不
T 0102a26
說有受者,我若言有受者,汝應問:『為誰
T 0102a27
受?』汝應問言:『何因緣故有受?』我應如是
T 0102a28
答:『觸緣故有受,受緣愛。』」
復問:「世尊!為誰愛?」
T 0102a29
佛告頗求那:「我不說有愛者,我若說言有
T 0102b01
愛者,汝應作是問:『為誰愛?』汝應問言:『何
T 0102b02
緣故有愛?』我應如是答:『緣受故有愛,愛
T 0102b03
緣取。』」
復問:「世尊!為誰取?」
佛告頗求那:「我
T 0102b04
不說言有取者,我若說言有取者,汝應
T 0102b05
問言:『為誰取?』汝應問言:『何緣故有取?』
T 0102b06
我應答言:『愛緣故有取,取緣有。』」
復問:「世
T 0102b07
尊!為誰有?」
佛告頗求那:「我不說有有者,
T 0102b08
我若說有有者,汝應問言:『為誰有?』汝今
T 0102b09
應問:『何緣故有有?』我應答言:『緣取故有
T 0102b10
有,能招當來有觸生是名有,有六入處,
T 0102b11
六入處緣觸,觸緣受,受緣愛,愛緣取,取緣
T 0102b12
有,有緣生,生緣老、病、死、憂、悲、惱、苦。如是純
T 0102b13
大苦聚集,謂六入處滅則觸滅,觸滅則受滅,
T 0102b14
受滅則愛滅,愛滅則取滅,取滅則有滅,有
T 0102b15
滅則生滅,生滅則老、病、死、憂、悲、惱、苦滅,如是
T 0102b16
純大苦聚集滅。』」
佛說此經已,諸比丘聞佛
T 0102b17
所說,歡喜奉行。
T 0102b18