Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 561. bà-la-môn (SA561)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở tại vườn Cù-sư-la, nước Câu-diệm-di. Bấy giờ Tôn giả A-nan cũng ở đó.

Lúc ấy, có Bà-la-môn đến chỗ Tôn giả A-nan cùng chào đón hỏi thăm, rồi ngồi lui sang một bên, hỏi Tôn giả A-nan:

“Vì sao Tôn giả ở chỗ Sa-môn Cù-đàm tu phạm hạnh?”

Tôn giả A-nan trả lời Bà-la-môn:

“Vì đoạn trừ.”

Bà-la-môn ấy lại hỏi:

“Thưa Tôn giả, đoạn dứt cái gì?”

“Đoạn dứt ái.”

“Thưa Tôn giả A-nan, y chỉ gì để đoạn dứt ái?”

“Này Bà-la-môn, y chỉ dục để đoạn dứt ái.”

“Thưa Tôn giả A-nan, há không phải không có biên tế?”

“Này Bà-la-môn, không phải không có biên tế. Quả vậy, có biên tế, không phải không có biên tế.”

“Thưa Tôn giả A-nan, thế nào là có biên tế, không phải không có biên tế?”

“Này Bà-la-môn, nay tôi hỏi ông, tùy ý mà trả lời. Ông nghĩ thế nào, trước đây có ý dục đến tinh xá không?”

Bà-la-môn đáp:

“Đúng vậy, thưa Tôn giả A-nan!”

“Như thế, Bà-la-môn, sau khi đến tinh xá, dục kia dứt phải không?

“Đúng vậy, thưa Tôn giả A-nan, kia tinh tấn, phương tiện, trù lượng mà đi đến tinh xá.”

Tôn giả A-nan lại hỏi:

“Sau khi đến tinh xá thì sự tinh tấn, phương tiẹân, trù lượng có dứt không?”

“Đúng vậy.”

Tôn giả A-nan lại nói với Bà-la-môn:

“Như thế, Bà-la-môn, Như Lai, Ứng Cúng, Đẳng Chánh Giác, là đấng Tri giả, Kiến giả, nói bốn Như ý túc, bằng nhứt thừa đoạn mà thanh tịnh chúng sanh, diệt khổ não, đoạn ưu bi. Những gì là bốn? Như ý túc được thành tựu với sự cần hành trên dục định. Như ý túc được thành tựu với sự cần hành trên tinh tấn định, tâm định, tư duy định. Như thế Thánh đệ tử tu dục định, đoạn tham ái, thành tựu bốn Như ý túc. Y xa lìa, y vô dục, y giải thoát, y diệt, hướng đến xả đoạn dứt ái; tham ái dứt rồi, thì dục kia cũng dứt; tu tinh tấn định, tâm định, tư duy định, đoạn tham ái, thành tựu, y xa lìa, y vô dục, y giải thoát, y tịch diệt, hướng đến xả tham ái dứt sạch; ái dứt sạch rồi, tư duy định liền dứt.”

“Này Bà-la-môn, ý ông thế nào? Đây chẳng phải là biên tế chăng?”

Bà-la-môn thưa:

“Thưa Tôn giả A-nan, đây là biên tế chẳng phải không biên tế.”

Bà-la-môn nghe Tôn giả A-nan nói, hoan hỷ, tùy hỷ, làm lễ rồi đi.

Nội dung bài kinh

如是我聞:

一時,佛住俱睒彌國瞿師

T 0147a14

羅園,尊者阿難亦在彼住。

時,有異婆羅門

T 0147a15

詣尊者阿難所,共相問訊慰勞已,於一面

T 0147a16

坐,問尊者阿難:「何故於沙門瞿曇所修梵

T 0147a17

行?」

尊者阿難語婆羅門:「為斷故。」

復問:「尊

T 0147a18

者何所斷?」

答言:「斷愛。」

復問:「尊者阿

T 0147a19

難!何所依而得斷愛?」

答言:「婆羅門!依

T 0147a20

於欲而斷愛。」

復問:「尊者阿難!豈非無邊

T 0147a21

際?」

答言:「婆羅門!非無邊際。如是有邊際,

T 0147a22

非無邊際。」

復問:「尊者阿難!云何有邊際,非

T 0147a23

無邊際。」

答言:「婆羅門!我今問汝,隨意答

T 0147a24

我。婆羅門!於意云何?汝先有欲來詣精

T 0147a25

舍不?」

婆羅門答言:「如是,阿難!」

「如是,婆羅

T 0147a26

門!來至精舍已,彼欲息不?」

答言:「如是,

T 0147a27

尊者阿難!彼精進、方便、籌量,來詣精舍。」

T 0147a28

問:「至精舍已,彼精進、方便、籌量息不?」

T 0147a29

言:「如是,尊者阿難!」

復語婆羅門:「如是,婆

T 0147b01

羅門!如來、應、等正覺所知所見,說四如

T 0147b02

意足,以一乘道淨眾生、滅苦惱、斷憂悲。

T 0147b03

何等為四?欲定斷行成就如意足,精進定、

T 0147b04

心定、思惟定斷行成就如意足。如是,聖弟子

T 0147b05

修欲定斷行成就如意足,依離、依無欲、依

T 0147b06

出要、依滅、向於捨,乃至斷愛,愛斷已,彼

T 0147b07

欲亦息。修精進定、心定、思惟定斷行成就,

T 0147b08

依離、依無欲、依出要、依滅、向於捨,乃至愛

T 0147b09

盡,愛盡已,思惟則息。婆羅門!於意云何?

T 0147b10

此非邊際耶?」

婆羅門言:「尊者阿難!此是

T 0147b11

邊際,非不邊際。」

爾時,婆羅門聞尊者阿難

T 0147b12

所說,歡喜隨喜,從座起去。

T 0147b13

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc