Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại tinh xá Khoáng dã. Bấy giờ có gia chủ Khoáng dã bệnh nặng từ trần, sanh về cõi trời Vô nhiệt. Sau khi sanh về cõi trời ấy, liền nghĩ rằng: ‘Ta không nên ở đây lâu, không gặp Thế Tôn.’ Nghĩ xong, trong khoảnh khắc, nhanh như người lực sĩ co duỗi cánh tay, biến mất từ cõi trời Vô nhiệt, hiện ra trước Phật. Thân thể Thiên tử ấy trụ lại trên mặt đất mà không thể tự đứng, giống như dầu bơ tụ lại trên đất không thể tự đứng. Thân thể của Thiên tử ấy nhỏ nhắn, mềm nhũn, không thể tự đứng dậy được.”
Bấy giờ Thế Tôn bảo Thiên tử:
“Ông nên biến hóa thành thân thô để đứng trên đất.”
Thiên tử liền hóa thành thân thô đứng trên đất. Thiên tử ấy đến đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên.”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo Thủ thiên tử:
“Này, Thủ thiên tử, những kinh pháp mà ông đã học trước đây khi làm thân người, ở thế gian này nay còn nhớ chẳng quên chăng?”
Thủ Thiên tử bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, những gì con đã thu nhận đến nay vẫn không quên. Những pháp mà khi làm người ở thế gian, con đã nghe nhưng không hiểu hết, nay vẫn còn nhớ. Như Thế Tôn khéo nói, Thế Tôn nói rằng: ‘Nếu người được ở nơi an vui, có thể nhớ nghĩ pháp, chứ không phải ở chỗ khổ não.’ Lời nói này rất chân thật. Như Thế Tôn ở tại Diêm-phù-đề thuyết pháp cho đủ tất cả các loài và bốn chúng vây quanh. Bốn chúng kia nghe Phật dạy, tất cả đều cung kính vâng làm. Con cũng như vậy, ở trên cõi trời Vô nhiệt vì các Thiên nhân nơi đại hội nói pháp. Các vị trời này đều lãnh thọ tu học.”
Phật bảo Thủ thiên tử:
“Lúc ông ở thế gian, đối với những pháp gì không biết chán đủ mà được sanh về cõi trời Vô nhiệt?”
Thủ thiên tử bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, con ở nơi ba pháp không biết chán, nên khi thân hoại, sanh lên cõi trời Vô nhiệt. Những gì là ba pháp? Đó là vì con thấy Phật không biết chán nên khi chết sanh về cõi trời Vô nhiệt. Do con đối với Pháp của Phật không biết chán nên sanh về cõi trời Vô nhiệt. Do cúng dường chúng Tăng không biết chán nên khi chết sanh về cõi trời Vô nhiệt.”
Rồi Thủ Thiên tử nói kệ:
Thấy Phật không biết chán,
Nghe Pháp cũng không chán;
Cúng dường các chúng Tăng,
Cũng chưa từng biết đủ.
Thọ trì pháp Hiền thánh,
Điều phục tham trước bẩn;
Ba pháp không biết đủ,
Nên sanh Vô nhiệt thiên.
Thủ thiên tử sau khi nghe Phật dạy xong, tùy hỷ hoan hỷ, rồi biến mất.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住曠野精舍。
時,有
T 0159a02
曠野長者疾病命終,生無熱天。生彼天已,
T 0159a03
即作是念:「我今不應久於此住,不見世尊。」
T 0159a04
作是念已,如力士屈申臂頃,從無熱天
T 0159a05
沒,現於佛前。
時,彼天子天身委地,不能自
T 0159a06
立,猶如酥油委地,不能自立。如是,彼天子
T 0159a07
天身細軟,不自持立。
爾時,世尊告彼天子:
T 0159a08
「汝當變化作此麁身,而立於地。」
時,彼天子
T 0159a09
即自化形,作此麁身,而立於地。於是,天子
T 0159a10
前禮佛足,退坐一面。
爾時,世尊告手天子:
T 0159a11
「汝手天子,本於此間為人身時,所受經法,
T 0159a12
今故憶念不悉忘耶?」
手天子白佛言:「世尊!
T 0159a13
本所受持,今悉不忘。本人間時,有所聞
T 0159a14
法,不盡得者,今亦憶念,如世尊善說。世
T 0159a15
尊說言:『若人安樂處,能憶持法,非為苦處。』
T 0159a16
此說真實。如世尊在閻浮提,種種雜類,四
T 0159a17
眾圍遶,而為說法,彼諸四眾聞佛所說,皆
T 0159a18
悉奉行。我亦如是,於無熱天上,為諸天
T 0159a19
人大會說法,彼諸天眾悉受修學。」
佛告
T 0159a20
手天子:「汝於此人間時,於幾法無厭足
T 0159a21
故,而得生彼無熱天中?」
手天子白佛:「世尊!
T 0159a22
我於三法無厭足故,身壞命終,生無熱
T 0159a23
天。何等三法?我於見佛無厭故,身壞命
T 0159a24
終生無熱天;我於佛法無厭足故,生無
T 0159a25
熱天;供養眾僧無厭足故,身壞命終,生無
T 0159a26
熱天。」時,手天子即說偈言:
T 0159a27
「見佛無厭足, 聞法亦無厭,
T 0159a28
供養於眾僧, 亦未曾知足,
T 0159a29
受持賢聖法, 調伏慳著垢,
T 0159b01
三法不知足, 故生無熱天。」
T 0159b02
時,手天子聞佛所說,歡喜隨喜,即沒不
T 0159b03
現。
T 0159b04