Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà nơi thành Vương xá. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Trong núi Đại tuyết, chỗ hiểm trở băng giá, khỉ vượn sống còn không được, huống chi là con người. Hoặc có núi có khỉ, vượn ở mà không có người. Hoặc có núi nơi người và thú cùng ở chung. Trên lối đi của khỉ vượn, thợ săn dùng keo bôi lên cỏ. Những con vượn khỉ nào khôn ngoan thì tránh xa bỏ đi. Những vượn khỉ con ngu si không biết tránh xa, thì dùng tay chạm vào chút xíu, liền bị dính tay. Nó dùng tay kia để gỡ, tức thì dính cả hai tay. Nó lại dùng chân để gỡ, hai chân cũng bị keo dính luôn. Nó dùng miệng cắn cỏ, miệng cũng bị keo dính chặt. Năm chỗ đều bị dính keo, phải nằm co quắp trên đất. Thợ săn đi đến, vội lấy gậy xỏ vào khiêng đi.
“Tỳ-kheo nên biết, bọn vượn khỉ ngu si rời bỏ cảnh giới của mình, chỗ ở của cha mẹ, đi chơi nơi cảnh giới kẻ khác, nên bị khổ não này. Cũng vậy, Tỳ-kheo, phàm phu ngu si, sống nương ở nơi làng xóm, sáng sớm đắp y, mang bát vào thôn khất thực, không khéo hộ trì thân và không thủ hộ các căn. Mắt thấy sắc liền sanh ra nhiễm đắm; tai với âm thanh, mũi với mùi, lưỡi với vị, thân với xúc đều sanh ra nhiễm đắm. Tỳ-kheo ngu si sau khi các căn bên trong và các cảnh bên ngoài bị trói buộc năm chỗ, nên bị lệ thuộc vào ước muốn của ma. Cho nên các Tỳ-kheo cần nên học tập như vầy: ‘Hãy chỉ nơi đi lại của mình, chỗ ở của cha mẹ mà sống, chớ đi đến chỗ khác và cảnh giới kẻ khác.’
“Thế nào là nơi đi lại của mình, nơi ở của cha mẹ Tỳ-kheo? Là chỉ cho bốn Niệm xứ: Sống với chánh niệm quán thân trên thân, sống quán thọ, tâm, pháp trên pháp.”
Phật dạy kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀
T 0173b21
竹園。
爾時,世尊告諸比丘:「大雪山中,寒氷
T 0173b22
嶮處,尚無猨猴,況復有人。或復有山,猨
T 0173b23
猴所居,而無有人。或復有山,人獸共居,
T 0173b24
於猨猴行處,獵師以黐膠塗其草上,有
T 0173b25
黠猨猴遠避而去,愚癡猨猴不能遠避,以
T 0173b26
手小觸,即膠其手;復以二手欲解求脫,即
T 0173b27
膠二手;以足求解,復膠其足;以口嚙草,
T 0173b28
輒復膠口。五處同膠,聯捲臥地。獵師既
T 0173b29
至,即以杖貫,擔負而去。
「比丘當知,愚
T 0173c01
癡猨猴捨自境界父母居處,遊他境界,致
T 0173c02
斯苦惱。如是,比丘!愚癡凡夫依聚落住,
T 0173c03
晨朝著衣持鉢,入村乞食,不善護身,不
T 0173c04
守根門,眼見色已,則生染著;耳聲、鼻香、舌
T 0173c05
味、身觸,皆生染著。愚癡比丘內根外境被
T 0173c06
五縛已,隨魔所欲。是故,比丘!當如是學,
T 0173c07
於自所行處父母境界依止而住,莫隨他
T 0173c08
處他境界行。云何比丘自所行處父母境
T 0173c09
界?謂四念處——身身觀念住,受、心、法法觀念
T 0173c10
住。」
佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜
T 0173c11
奉行。
T 0173c12