Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 640. pháp diệt tận tướng (SA640)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo Tôn giả A-nan:

“Trong đời tương lai, nước Ma-thâu-la này sẽ có con một thương nhân tên là Quật-đa. Quật-đa có con tên là Ưu-ba-quật-đa, sau khi Ta diệt độ một trăm năm, sẽ làm Phật sự, là vị tối đệ nhất trong những vị thầy Giáo thọ. Này A-nan, ngươi có thấy cụm rừng màu xanh ở đàng xa kia không?”

A-nan bạch Phật:

“Thưa vâng, con đã thấy, bạch Thế Tôn!”

“A-nan, nơi đó gọi là núi Ưu-lưu-mạn-trà. Sau khi Như Lai diệt độ một trăm năm, núi này có nơi A-lan-nhã là Na-tra-bạt-trí. Nơi này thích hợp bậc nhất cho sự tịch tịnh vắng lặng.”

Bấy giờ, Đức Thế Tôn nghĩ như vầy: ‘Nếu Ta đem giáo pháp phó chúc cho loài Người thì sợ rằng giáo pháp của Ta sẽ không tồn tại lâu dài. Nếu phó chúc cho loài Trời, thì cũng sợ rằng giáo pháp của Ta không tồn tại lâu dài và con người thế gian sẽ không có người nào nhận lãnh giáo pháp. Nay Ta nên đem Chánh pháp phó chúc cho cả Trời, Người. Chư Thiên và Người thế gian cùng nhau nhiếp thọ pháp, thì giáo pháp của Ta sẽ không bị dao động trong một ngàn năm.’

Khi ấy, Thế Tôn đang khởi tâm thế tục. Bấy giờ, Thiên đế Thích và bốn Đại Thiên vương biết tâm niệm của Phật, đi đến chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ dưới chân, ngồi lui qua một bên.

Bấy giờ, Thế Tôn bảo Thiên đế Thích và Tứ thiên vương:

“Như Lai không còn bao lâu sẽ ở nơi Vô dư Niết-bàn mà vào Bát-niết-bàn. Sau khi Ta vào Bát-niết-bàn, các ông nên hộ trì Chánh pháp.”

Rồi Thế Tôn lại bảo Thiên vương phương Đông:

“Ông nên hộ trì Chánh pháp phương Đông.”

Lại bảo Thiên vương phương Bắc, phương Tây, phương Nam:

“Các ông nên hộ trì Chánh pháp ở phương Bắc… Sau một ngàn năm, khi giáo pháp của Ta bị diệt, ở thế gian sẽ xuất hiện phi pháp và mười điều lành ắt sẽ bị hoại. Trong cõi Diêm-phù-đề gió dữ sẽ bạo khởi, mưa không đúng thời, nhân thế phần nhiều đói kém. Mưa thì bị nạn mưa đá; sông rạch khô cạn, hoa quả thì không đậu; con người thì không còn nước da tươi sáng. Trùng thôn, quỷ thôn, tất cả đều bị tiêu diệt. Đồ ăn thức uống không còn mùi vị. Trân bảo chìm mất. Nhân dân ăn uống các loại cỏ thô nhám.

“Bấy giờ có Thích-ca vương, Da-bàn-na vương, Bát-la-bà vương, Đâu-sa-la vương, cùng nhiều quyến thuộc. Bát Phật, răng Phật, đảnh cốt của Như Lai được an trí ở phương Đông. Phương Tây có vua tên là Bát-la-bà, cùng trăm ngàn quyến thuộc, phá hoại chùa tháp, giết hại Tỳ-kheo. Phương Bắc có vua tên là Da-bàn-na cùng trăm ngàn quyến thuộc phá hoại chùa tháp, giết hại Tỳ-kheo. Phương Nam có vua tên là Thích-ca, cùng trăm ngàn quyến thuộc phá hoại chùa tháp, giết hại Tỳ-kheo. Phương Đông có vua tên là Đâu-sa-la cùng trăm ngàn quyến thuộc phá hoại chùa tháp, giết hại Tỳ-kheo. Bốn phương đều loạn, các Tỳ-kheo phải tập trung vào nước giữa.

“Lúc ấy, có vua nước Câu-diệm-di tên là Ma-nhân-đà-la-tây-na, sanh một người con, tay tựa thoa máu, thân như giáp trụ, có sức dũng mãnh. Cùng ngày sanh vương tử này, năm trăm đại thần cũng sanh ra năm trăm người con đều giống như vương tử, tay như thoa máu, thân như giáp trụ.

“Bấy giờ, nước Câu-diệm-di có một ngày mưa máu. Vua Câu-diệm-di thấy hiện tượng ác này thì vô cùng sợ hãi. Vua cho mời thầy tướng hỏi. Thầy tướng tâu vua:

“–Nay vua sanh con, người này sẽ làm vua cõi Diêm-phù-đề, sẽ giết hại nhiều người. Sanh con được bảy ngày đặt tên là Nan Đương. Theo năm tháng dần dần trưởng thành, bấy giờ bốn vua ác ở bốn nơi kéo đến, sát hại nhân dân.

“Vua Ma-nhân-đà-la-tây-na nghe việc này thì sợ hãi.

“Bấy giờ, có vị Thiên thần báo rằng:

“–Đại vương nên lập Nan Đương lên làm vua, thì mới có đủ khả năng hàng phục bốn vua ác kia.”

“Lúc ấy vua Ma-nhân-đà-la-tây-na vâng lời dạy của Thiên thần, liền nhường vương vị cho con, lấy hạt minh châu trong búi tóc, đặt lên đầu con mình. Tập hợp các đại thần, dùng nước thơm rưới lên đỉnh đầu con. Triệu tập những người con sanh cùng ngày của năm trăm đại thần, thân mặc giáp trụ, theo vua ra trận, đã chiến thắng và giết hại tất cả những người của bốn vua ác kia, làm vua cõi Diêm-phù-đề, cai trị nước Câu-diệm-di.”

Bấy giờ, Thế Tôn bảo Tứ đại Thiên vương:

“Tại nước Ba-liên-phất, sẽ có Bà-la-môn tên là A-kỳ-ni-đạt-đa, thông đạt kinh luận Tỳ-đà. Bà-la-môn này sẽ cưới vợ, sau đó có chúng sanh trung ấm sẽ đến làm con. Lúc vào thai mẹ, người mẹ rất thích luận nghị cùng người. Bà-la-môn này liền hỏi các ông tướng. Thầy tướng trả lời rằng: ‘Vì chúng sanh ở trong thai này sẽ thông đạt tất cả các luận thuyết, cho nên khiến người mẹ sanh ra tâm ưa thích luận nghị với người như vậy.’ Như vậy, khi đủ ngày tháng, ra khỏi thai mẹ, trở thành một đồng tử thông đạt tất cả các thứ kinh luận. Thường dùng kinh luận để truyền dạy cho năm trăm người con Bà-la-môn; ngoài ra còn đem các thứ luận khác truyền dạy cho mọi người; dùng y phương dạy cho người học thuốc, nên có rất nhiều đệ tử như vậy. Vì có rất nhiều đệ tử nên gọi là ‘Đệ Tử’. Sau đó cầu xin cha mẹ đi xuất gia học đạo. Cho đến khi cha mẹ đã chấp thuận ông xuất gia, ông liền xuất gia học đạo ở trong pháp của Ta, thông đạt ba tạng, thường khéo thuyết pháp, nói năng biện tài lưu loát, thu phục rất nhiều quyến thuộc.”

Lại nữa, Thế Tôn bảo Tứ đại Thiên vương:

“Trong ấp Ba-liên-phất này sẽ có đại thương chủ tên là Tu-đà-na, có chúng sanh trung ấm đến nhập thai mẹ. Chúng sanh kia khi vào thai mẹ, khiến cho người mẹ chất trực, nhu hòa, không có tâm niệm tà, các căn trầm lặng. Bấy giờ thương chủ liền hỏi các ông tướng. Thầy tướng trả lời rằng: ‘Vì chúng sanh ở trong thai cực kỳ lương thiện cho nên khiến cho người mẹ như vậy,… cho đến các căn trầm lặng.’ Đến khi đủ ngày tháng, đồng tử ra đời, đặt tên là Tu-la-tha; theo năm tháng trưởng thành. Cho đến một hôm đồng tử bộc bạch cùng cha mẹ, cầu xin xuất gia học đạo, cha mẹ đều đồng lòng. Đồng tử này xuất gia học đạo ở trong pháp của Ta, luôn nỗ lực siêng năng tu tập đạo nghiệp, chứng đắc lậu tận, chứng quả A-la-hán. Song ít học, ít muốn, biết đủ và ít biết. Luôn luôn sống nơi núi rừng, núi có tên là Kiền-đà-ma-la.

“Bấy giờ, vị Thánh nhân này thường đến nói pháp cho vua Nan Đương. Phụ vương của vua đã đến ngày bị vô thường mang đi. Nan Đương thấy cha qua đời, hai tay ôm lấy thi thể cha khóc lóc bi thảm, đau buồn thương tâm. Lúc ấy, vị Tam tạng này, dẫn theo nhiều tùy tùng đến chỗ vua, vì vua mà nói pháp. Sau khi vua nghe pháp xong, sầu não vơi đi, sanh lòng đại tín kính đối trong Phật pháp nên phát lời nguyẹân rằng: ‘Từ nay trở về sau, ta sẽ cúng dường cho các Tỳ-kheo không e sợ, vừa ý là vui.’ Rồi hỏi Tỳ-kheo:

“–Bốn vị vua bạo ác trước kia, đã hủy hoại Phật pháp bao nhiêu năm?

Các Tỳ-kheo đáp:

“–Trong vòng mười hai năm.

Nhà vua tâm nghĩ miêïng nói như sư tử rống:

“–Trong vòng mười hai năm ta sẽ cúng dường năm chúng, cho đến chuẩn bị mọi thứ để bố thí.

“Ngày vua bố thí trời sẽ mưa nước mưa thơm khắp cõi Diêm-phù-đề, tất cả các thứ cây trồng đều được tăng trưởng, dân chúng mọi nơi đều mang đồ cúng dường đến nước Câu-diệm-di để cúng dường Tăng chúng.

“Bấy giờ, các Tỳ-kheo nhận được sự cúng dường hậu hĩ. Các Tỳ-kheo ăn đồ của tín thí mà không đọc tụng kinh sách, không tát-xà vì người học kinh, hí luận cho hết ngày, nằm ngủ suốt đêm, tham đắm lợi dưỡng, thích trang điểm cho mình, thân mặc quần áo đẹp đẽ, tránh xa pháp lạc xuất yếu, tịch tĩnh, xuất gia cái vui của Tam-bồ-đề. Thân hình thì Tỳ-kheo, mà xa lìa công đức Sa-môn. Đó là kẻ đại tặc trong pháp Phật, kẻ đồng lõa phá hoại ngọn cờ Chánh pháp trong thời Mạt thế, dựng cờ ma ác; dập tắt ngọn đuốc Chánh pháp, đốt lên ngọn lửa phiền não; đập vỡ trống Chánh pháp, hủy hoại bánh xe Chánh pháp, làm khô biển Chánh pháp, làm đổ núi Chánh pháp, phá thành trì Chánh pháp, nhổ cây Chánh pháp, hủy diệt trí tuệ thiền định, cắt đứt chuỗi ngọc giới, làm nhiễm ô Chánh đạo.

“Bấy giờ, các loài Trời, Rồng, Quỷ, Thần, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, sanh lòng ác đối với các Tỳ-kheo, hủy nhục, mắng nhiếc, chán ghét xa lìa, không thân cận các Tỳ-kheo nữa. Mọi loài cùng thốt lên lời than: ‘Than ôi! Ác Tỳ-kheo như vậy thì không nên ở trong pháp của Như Lai.’ rồi nói kệ:

Làm hạnh ác, không tốt,

Làm các pháp tà kiến;

Những người ngu si này,

Làm đổ núi Chánh pháp.

Hành các giới pháp ác,

Bỏ các hạnh như pháp;

Xả các pháp thắng diệu,

Bỏ pháp Phật hiện tại.

Bất tín, không tự chế,

Thích làm các hạnh ác;

Hư ngụy lừa thế gian,

Đả phá pháp Mâu-ni.

Hủy hình tập việc ác,

Hung bạo và làm càn;

Dùng pháp lừa mọi người;

Sân hận, tự cao ngạo;

Tham đắm cầu lợi danh;

Không ác nào không làm.

Như pháp Phật đã dạy,

Dấu hiệu pháp tiêu mất,

Người nay ắt đã thấy,

Bị người trí khinh miệt.

Hiện tượng này đã hiện,

Biển Chánh pháp Mâu-ni

Không bao lâu khô cạn,

Nay Chánh pháp ít thấy;

Kẻ ác còn đến diệt,

Hủy hoại Chánh pháp ta.

“Bấy giờ, các loài Trời, Rồng, Thần đều lấy làm buồn, không còn ủng hộ các Tỳ-kheo nữa và cùng tuyên bố: ‘Pháp Phật sau bảy ngày nữa sẽ bị diệt tận.’ Họ cùng nhau thương khóc kêu gào và bảo nhau: ‘Đến ngày Tỳ-kheo thuyết giới họ cùng nhau đấu tranh, Chánh pháp Như Lai vì vậy mà bị tiêu diệt.’ Chư Thiên khóc lóc bi thương như vậy.

“Trong lúc đó, tại thành Câu-diệm-di có năm trăm Ưu-bà-tắc nghe chư Thiên nói những lời như vậy, cùng nhau đến giữa các Tỳ-kheo, ngăn cản các Tỳ-kheo đấu tranh và nói kệ rằng:

Than ôi! Năm kịch khổ,

Thương xót quần sanh sanh.

Nay pháp Phật sắp diệt,

Pháp vua Thích sư tử.

Ác luân hoại Pháp luân,

Như vậy, có kim cương;

Mới có thể không hoại.

Thời an ổn không còn;

Pháp nguy hiểm đã sanh;

Người minh trí đã qua;

Nay thấy tướng như vậy,

Nên biết không còn lâu.

Pháp Mâu-ni đoạn diệt,

Thế gian không sáng nữa.

Lời ly cấu, tịch diệt,

Mặt trời Mâu-ni lặn.

Người đời mất kho báu,

Thiện ác không khác nhau.

Thiện ác đã không phân,

Ai sẽ được Chánh giác?

Đèn pháp còn tại thế,

Kịp thời làm việc lành;

Vào ruộng phước vô lượng;

Pháp này ắt sẽ diệt.

Cho nên lũ chúng ta,

Biết của không bền chắc;

Kịp thời giữ lấy lõi.

“Đến ngày mười lăm lúc thuyết giới, Chánh pháp sẽ tiêu mất. Cũng trong ngày này, năm trăm Ưu-bà-tắc, tạo ra năm trăm tháp Phật trong cùng ngày. Lúc bấy giờ, các Ưu-bà-tắc bận công việc khác nên không tới lui trong chúng Tăng. Bấy giờ, A-la-hán Tu-la-tha đang ở tại núi Kiền-đà-ma-la, ngài quán sát nơi nào trong ngày hôm nay ở cõi Diêm-phù-đề, có chúng Tăng thuyết giới. Ngài thấy có nước Câu-diệm-di đệ tử của Như Lai thuyết giới làm bố-tát; ngài liền đến Câu-diệm-di. Chúng Tăng nước này bấy giờ có đến trăm ngàn người; trong đó chỉ có một vị A-la-hán tên là Tu-la-tha. Lại có một vị Tam tạng tên là Đệ Tử. Đây là cuộc nhóm họp đại chúng cuối cùng của Như Lai. Bấy giờ, vị Duy-na hành thẻ sa-la, bạch Thượng tọa Tam tạng rằng:

“–Chúng Tăng đã họp, gồm trăm ngàn vị. Nay xin vì thuyết Ba-la-đề-mộc-xoa.

“Lúc ấy vị Thượng tọa trả lời rằng:

“–Đệ tử của Như Lai ở cõi Diêm-phù-đề đều tập hợp nơi đây, gồm có trăm ngàn trong chúng này như vậy. Ta là Thượng tọa, đã thông đạt Tam tạng vẫn còn không học Giới luật, huống chi là những người khác mà có sở học! Nay sẽ thuyết Giới luật cho ai? Rồi nói kệ rằng:

Nay là ngày mười lăm,

Đêm vắng lặng, trăng tỏ;

Như vậy các Tỳ-kheo,

Nay họp nghe thuyết giới.

Tất cả chúng Tăng nhóm,

Diêm-phù-đề lần cuối.

Ta Thượng thủ trong chúng,

Không học pháp Giới luật.

Huống chi Tăng chúng khác,

Mà có chỗ học tập?

Sao giỏi pháp Mâu-ni,

Thích-ca sư tử vương?

Người nào có trì giới,

Người ấy mới nói được.

“Bấy giờ, A-la-hán Tu-la-tha đứng trước Thượng tọa, chắp tay thưa Thượng tọa rằng:

“–Thượng tọa, chỉ nói Ba-la-đề-mộc-xoa, như Đức Phật khi còn tại thế. Những pháp sở học của Xá-lợi-phất, Mục-kiền-liên cùng chúng Đại Tỳ-kheo, nay tôi cũng đã học hết. Như Lai tuy đã diệt độ đến nay đã ngàn năm, những Luật nghi mà Ngài đã chế lập, tôi cũng đã được đầy đủ.

Rồi nói kệ rằng:

Thượng tọa nghe tôi nói,

Tôi tên Tu-la-tha;

A-la-hán hết lậu,

Sư tử rống trong chúng.

Đệ tử thật Mâu-ni,

Các quỷ thần tin Phật

Nghe lời bậc Thánh dạy,

Buồn thương khóc rơi lệ.

Cúi đầu nghĩ pháp diệt,

Từ nay trở về sau,

Không có người nói pháp.

Tỳ-ni Biệt giải thoát.

Không còn tại thế gian.

Cầu pháp nay đã sập;

Nước pháp không còn chảy;

Biển pháp đã khô cạn;

Núi pháp đã sụp đổ.

Pháp hội tuyệt từ nay;

Cờ pháp không thấy nữa.

Chân pháp không đi lại.

Giới luật nghi mất luôn;

Đèn pháp không còn chiếu;

Bánh xe pháp không chuyển.

Cửa cam lộ bít kín.

Pháp sư không ở đời,

Người thiện nói diệu đạo;

Chúng sanh không biết thiện,

Không khác nào dã thú.

“Bấy giờ, Phật mẫu Ma-ha Ma-da Phu nhân từ trên Trời xuống, đến chỗ chúng Tăng kêu gào khóc lóc: ‘Than ôi, khổ thay! Đó là con của ta, đã từng trải qua a-tăng-kỳ kiếp tu các hạnh khổ, không màng gì đến việc lao thân khổ trí, tích đức thành Phật, mà hôm nay bỗng nhiên bị tiêu diệt!’, rồi nói kệ:

Tôi là thân mẫu Phật.

Con tôi từng khổ hạnh,

Trải qua vô số kiếp,

Cứu cánh thành Chánh đạo.

Khóc thương không kiềm được,

Nay pháp bỗng bị diệt.

Than ôi! Bậc Trí tuệ,

Hiện tại Ngài ở đâu,

Trì pháp bỏ tranh tụng?

Sanh ra từ miệng Phật;

Tối thượng trên các vua,

Đệ tử Phật chân thật.

Tu hạnh diệu Đầu-đà,

Đêm nghỉ nơi rừng sâu;

Thật sự con Phật vậy,

Hiện nay đang ở đâu?

Hiện tại ở thế gian,

Oai đức không hiện hữu.

Giữa núi rừng hoang vắng,

Các Thần đều im lặng.

Thí, giới, thương quần sanh,

Tin giới tự trang nghiêm;

Hạnh ngay thẳng, nhẫn nhục,

Quán sát pháp thiện ác:

Các thắng pháp như vậy,

Hiện nay bỗng biến mất!

“Bấy giờ, vị đệ tử của Thượng tọa kia nghĩ như vầy:

“–Tỳ-kheo Tu-la-tha tự nói: ‘Giới luật mà Đức Như Lai đã chế lập, ta giữ gìn đầy đủ.’

Lúc ấy, vị Thượng tọa này có người đệ tử tên là An-già-đà khởi lên tâm không nhẫn, phẫn hận cực độ, từ chỗ ngồi đứng dậy mạ nhục vị Thánh kia: ‘Ông là một Tỳ-kheo hạ tọa, ngu si, không trí mà dám hủy nhục Hòa thượng của tôi.’ Liền cầm dao bén giết vị Thánh kia. Rồi nói bài kệ:

Ta là An-già-đà,

Đệ tử của Thất-sa;

Dùng kiếm bén giết ngươi,

Tự bảo ‘Ta có đức’.

“Lúc này, có một con quỷ tên là Đại Đề-mộc-khư suy nghĩ rằng: ‘Thế gian chỉ có một vị A-la-hán này, mà bị tên đệ tử Tỳ-kheo ác giết hại.’ Liền dùng chày Kim cương bén, đầu chày lửa cháy rực, đánh vỡ đầu người này chết tại chỗ. Rồi nói bài kệ:

Ta là thần quỷ ác,

Tên Đại Đề-mộc-khư;

Dùng chày Kim cương này,

Chẻ đầu ngươi làm bảy.

Bấy giờ, đệ tử của vị A-la-hán, thấy người đệ tử Thượng tọa kia sát hại thầy mình, không kiềm được cơn tức giận nên giết vị Tam tạng. Lúc này, chư Thiên và loài Người đều bi thương kêu khóc: ‘Than ôi, khổ thay! Chánh pháp Như Lai hiện tại không còn nữa.’ Chợt cõi đất chấn rung động sáu cách, vô lượng chúng sanh sầu não cực độ, kêu gào khóc lóc: ‘Than ôi! Ngày nay Chánh pháp không còn hiện hữu ở đời.’ Than xong những lời này rồi mọi người giải tán.

“Bấy giờ, năm trăm Ưu-bà-tắc nước Câu-diệm-di nghe những lời này xong, đi vào chùa, đưa tay vỗ đầu, khóc lớn cao tiếng: ‘Than ôi! Như Lai thương xót thế gian, cứu giúp quần sanh không kể loài to lớn hay vi tế. Ai có thể vì chúng con mà nói nghĩa pháp? Từ nay Trời, Người không thể nào giải thoát được nữa. Chúng sanh ngày nay vẫn còn ở trong bóng tối, không có người dẫn đường; luôn luôn huân tập các thói ác và lấy đây làm vui thích như các loài dã thú mà không chịu nghe diệu pháp của Mâu-ni, để rồi khi thân hoại mạng chung đọa vào ba đường giống như sao rụng. Từ nay về sau người đời không còn nhớ đến trí tuệ tam-muội tịch tĩnh, pháp vi diệu thập lực.’

“Bấy giờ, vua Câu-diệm-di nghe các Tỳ-kheo giết hại chân nhân A-la-hán và Pháp sư Tam tạng, sanh lòng buồn thương, hãi hùng than thở ngồi im. Lúc ấy, bọn tà kiến tranh nhau đánh phá tháp miếu và hãm hại Tỳ-kheo, từ đó pháp Phật tan tác chóng tàn.”

Bấy giờ, Đức Thế Tôn, bảo Thích Đề-hoàn Nhân, bốn Đại Thiên vương, chư Thiên và Người đời:

“Sau khi Ta diệt độ, dấu hiệu diệt tận của pháp như trên đã nói. Cho nên, hiện tại các ông không thể không nỗ lực tinh tấn hộ trì Chánh pháp, để còn mãi tại thế gian.”

Lúc ấy chư Thiên và loài Người, sau khi nghe những gì Đức Phật đã dạy, mọi người đều tỏ ra thương cảm, dùng tay lau nước mắt, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi mọi người tự rút lui.

Nội dung bài kinh

T -juan25

T 0177b10

T 0177b11

T 0177b12

雜阿含經卷第二十五

T 0177b13

T 0177b14

宋天竺三藏求那跋陀羅譯

T 0177b15

爾時,世尊告尊者阿難:「此摩偷羅國,

T 0177b16

將來世當有商人子,名曰掘多,掘多有子,

T 0177b17

名優波掘多,我滅度後百歲,當作佛事,於

T 0177b18

教授師中最為第一。阿難!汝遙見彼青色

T 0177b19

叢林不?」

阿難白佛:「唯然,已見。世尊!」

「阿難!是

T 0177b20

處名為優留曼茶山,如來滅後百歲,此山當

T 0177b21

有那吒跋置迦阿蘭若處,此處隨順寂默最

T 0177b22

為第一。」

爾時,世尊作是念:「我若以教法付

T 0177b23

囑人者,恐我教法不得久住;若付囑天

T 0177b24

者,恐我教法亦不得久住,世間人民則無

T 0177b25

有受法者。我今當以正法付囑人、天,諸天、

T 0177b26

世人共攝受法者,我之教法則千歲不動。」

T 0177b27

爾時,世尊起世俗心。

時,天帝釋及四大天王

T 0177b28

知佛心念,來詣佛所,稽首禮足,退坐一

T 0177b29

面。

爾時,世尊告天帝釋及四大天王:「如來

T 0177c01

不久當於無餘涅槃而般涅槃,我般涅槃

T 0177c02

後,汝等當護持正法。」

爾時世尊復告東方

T 0177c03

天王:「汝當於東方護持正法。」次告南方、西

T 0177c04

方、北方天王:「汝當於北方護持正法。過千

T 0177c05

歲後,我教法滅時,當有非法出於世間,

T 0177c06

十善悉壞。閻浮提中,惡風暴起,水雨不時,

T 0177c07

世多飢饉,雨則災雹,江河消滅,華果不

T 0177c08

成,人無光澤,蟲村鬼村悉皆磨滅,飲食失

T 0177c09

味,珍寶沈沒,人民服食麁澁草木。

「時,有釋

T 0177c10

迦王、耶槃那王、鉢羅婆王、兜沙羅王,眾多

T 0177c11

眷屬。如來頂骨、佛牙、佛鉢安置東方。西方

T 0177c12

有王,名鉢羅婆,百千眷屬,破壞塔寺,殺

T 0177c13

害比丘。北方有王,名耶槃那,百千眷屬,破

T 0177c14

壞塔寺,殺害比丘。南方有王,名釋迦,百千

T 0177c15

眷屬,破壞塔寺,殺害比丘。東方有王,名

T 0177c16

兜沙羅,百千眷屬,破壞塔寺,殺害比丘。四

T 0177c17

方盡亂,諸比丘來集中國。

「時,拘睒彌國有

T 0177c18

王,名摩因陀羅西那,其王生子,手似血塗,

T 0177c19

身似甲冑,有大勇力。其生之日,五百大臣

T 0177c20

生五百子,皆類王子,血手冑身。

「時,拘睒彌

T 0177c21

國,一日雨血。拘睒彌王見此惡相,即大

T 0177c22

恐怖,請問相師。相師白王:『王今生子,當

T 0177c23

王閻浮提,多殺害人,生子七日,字曰難當,

T 0177c24

年漸長大。時,四惡王從四方來殺人民,

T 0177c25

摩因陀羅西那王聞則恐怖。』

「時,有天神告

T 0177c26

言:『大王且立難當為王,足能降伏彼四惡

T 0177c27

王。』時,摩因陀羅西那王受天神教,即捨位

T 0177c28

與子,以髻中明珠冠其子首,集諸大臣,

T 0177c29

香水灌頂。召五百大臣同日生子,身被甲

T 0178a01

冑,從王出征,與四惡王大眾戰;勝,殺害

T 0178a02

都盡,王閻浮提,治在拘睒彌鞞國。」

T 0178a03

爾時,世尊告四大天王:「巴連弗國,於彼國

T 0178a04

當有婆羅門,名曰阿耆尼達多,通達比陀

T 0178a05

經論,彼婆羅門當納妻。彼時,中陰眾生當

T 0178a06

來與其作子,入母胎中時,彼母欲與人論

T 0178a07

議。彼婆羅門即問諸相師,相師答云:『是胎中

T 0178a08

眾生當了達一切論,故令母生如是論議

T 0178a09

之心,欲將人論議。』如是日月滿足,出生

T 0178a10

母胎,以為童子,了達一切經論,恒以經

T 0178a11

論教授五百婆羅門子,及餘諸論教授餘

T 0178a12

人,以醫方教醫方者,如是有眾多弟子。

T 0178a13

有眾多弟子故,名曰弟子。次當從父母

T 0178a14

求出家學道,乃至父母聽其出家,彼即於

T 0178a15

我法中出家學道,通達三藏,善能說法,辯才

T 0178a16

巧妙,言語談說,攝多眷屬。」

T 0178a17

又復,世尊告四大天王:「即此巴連弗邑國中,

T 0178a18

當有大商主,名曰須陀那,中陰眾生來入

T 0178a19

母胎。彼眾生入母胎時,令母質直柔和,無

T 0178a20

諸邪想,諸根寂靜。

「時,彼商主即問相師,相

T 0178a21

師答曰:『胎中眾生極為良善,故令母如

T 0178a22

是,乃至諸根寂靜。』至月滿足,便生童子,名

T 0178a23

曰修羅他。年紀漸長,乃至啟白父母,求出

T 0178a24

家學道。父母即聽,於我法中出家學道,勤

T 0178a25

行精進,修習道業,便得漏盡,證阿羅漢

T 0178a26

果。然寡聞、少欲、知足及少知,舊居在山藪林

T 0178a27

間,山名揵陀摩羅。

「時,彼聖人恒來為難當

T 0178a28

王說法。彼父王當無常,無常之日,難當見

T 0178a29

父過世,兩手抱父屍,悲號啼哭,憂惱傷心。

T 0178b01

時,彼三藏將多眷屬來詣王所,為王說法,

T 0178b02

王聞法已,憂惱即止,於佛法中生大敬

T 0178b03

信,而發聲唱言:『自今以後,我施諸比丘無

T 0178b04

恐畏,適意為樂。』而問比丘:『前四惡王毀

T 0178b05

滅佛法有幾年歲?』諸比丘答云:『經十二年。』

T 0178b06

王心念口言,作師子吼:『我當十二年中,當

T 0178b07

供養五眾,乃至辦諸供具。』即便行施,行施

T 0178b08

之日,天當降香澤之雨,遍閻浮提,一切實

T 0178b09

種皆得增長。諸方人眾皆持供養,來詣拘

T 0178b10

睒彌國,供養眾僧。

「時,諸比丘大得供養。諸

T 0178b11

比丘輩食人信施,而不讀誦經書,不薩

T 0178b12

闍為人受經。戲論過日,眠臥終夜,貪著

T 0178b13

利養,好自嚴飾,身著妙服,離諸出要、寂

T 0178b14

靜、出家、三菩提樂。形類比丘,離沙門功德,

T 0178b15

是法中之大賊,助作末世壞正法幢,建惡

T 0178b16

魔幢,滅正法炬,然煩惱火,壞正法鼓,毀正

T 0178b17

法輪,消正法海,壞正法山,破正法城,拔正

T 0178b18

法樹,毀禪定智慧,斷戒瓔珞,污染正道。

「時,

T 0178b19

彼天、龍、鬼神、夜叉、乾闥婆等,於諸比丘所生

T 0178b20

惡意,毀訾諸比丘,厭惡、遠離,不復相親,異

T 0178b21

口同音:『

呼!如是惡比丘,不應於如來法

T 0178b22

中。』而說偈言:

T 0178b23

「『非吉行惡行,  行諸邪見法,

T 0178b24

此諸愚癡人,  打壞正法山,

T 0178b25

行諸惡戒法,  棄諸如法行,

T 0178b26

捨諸勝妙法,  拔除今佛法,

T 0178b27

不信不調伏,  樂行諸惡行,

T 0178b28

諂偽誑世間,  打破牟尼法,

T 0178b29

毀形習諸惡,  兇暴及千行,

T 0178c01

依法誑世人,  忿恨自貢高,

T 0178c02

貪著求名利,  無惡業不備,

T 0178c03

如佛所說法,  法沒有是相,

T 0178c04

今者悉已見,  智者所輕賤,

T 0178c05

此法今出已,  牟尼正法海,

T 0178c06

不久當枯竭,  正法今少在,

T 0178c07

惡人復來滅,  毀壞我正法。』

T 0178c08

「時,彼諸天、龍、神等皆生不歡喜心,不復當

T 0178c09

護諸比丘,而同聲唱言:『佛法却後七日滅

T 0178c10

盡。』號咷悲泣,共相謂言:『至比丘說戒日,共

T 0178c11

相鬪諍,如來正法於中而滅。』如是諸天悲

T 0178c12

惱啼泣。

「時,拘睒彌城中有五百優婆塞,聞

T 0178c13

諸天之言,共詣諸比丘眾中,諫諸比丘鬪

T 0178c14

諍,而說偈言:

T 0178c15

「『嗚呼苦劇歲,  愍念群生生,

T 0178c16

其法今便滅,  釋師子王法,

T 0178c17

惡輪壞法輪,  如是盡金剛,

T 0178c18

乃能不即壞,  安隱時已滅,

T 0178c19

危險法已起,  明智人已過,

T 0178c20

今見如是相,  當知不復久,

T 0178c21

牟尼法斷滅,  世間無復明,

T 0178c22

離垢寂滅口,  牟尼日今沒,

T 0178c23

世人失伏藏,  善惡無差別,

T 0178c24

善惡無差已,  誰能得正覺,

T 0178c25

法燈今在世,  及時行諸善,

T 0178c26

無量諸福田,  此法今當滅,

T 0178c27

是故我等輩,  知財不堅牢,

T 0178c28

及時取堅實。』

T 0178c29

「至十五日說戒時,法當沒,今日五百優婆

T 0179a01

塞,一日之中,造五百佛塔。時,諸優婆塞各

T 0179a02

有餘務,不復來往眾僧眾中。

「爾時,住揵陀

T 0179a03

摩羅山修羅他阿羅漢觀閻浮提:『今日何

T 0179a04

處有眾僧說戒?』見有拘睒彌國如來弟子

T 0179a05

說戒為布薩,即詣拘睒彌。

「時,彼僧眾乃有

T 0179a06

百千人,中唯有一阿羅漢,名曰修羅他。又

T 0179a07

復有一三藏,名曰弟子,此是如來最後大眾

T 0179a08

集。爾時,維那行

羅籌,白三藏上座言:『眾

T 0179a09

僧已集,有百千人,今為說波羅提木叉。』時,

T 0179a10

彼上座答言:『閻浮提如來弟子皆來集此,

T 0179a11

數有百千。如是眾中,我為上首,了達三

T 0179a12

藏,尚不學戒律,況復餘者而有所學。今當

T 0179a13

為誰而說戒律?』而說偈言:

T 0179a14

「『今是十五日,  夜靜月清明,

T 0179a15

如是諸比丘,  今集聽說戒,

T 0179a16

一切閻浮提,  眾僧最後集,

T 0179a17

我是眾中上,  不學戒律法,

T 0179a18

況復餘僧眾,  而有所學習,

T 0179a19

何能牟尼法,  釋迦師子王,

T 0179a20

彼戒誰有持,  是人乃能說。』

T 0179a21

「爾時,彼阿羅漢修羅他立上座前,合掌白

T 0179a22

上座言:『上座!但說波羅提木叉,如佛在世

T 0179a23

時,舍利弗、目揵連等大比丘眾所學法,我今

T 0179a24

已悉學。如來雖滅度,於今已千歲,彼所制

T 0179a25

律儀,我悉已備足。』而說偈言:

T 0179a26

「『上座聽我說,  我名修羅他,

T 0179a27

漏盡阿羅漢,  僧中師子吼。

T 0179a28

牟尼真弟子,  信佛諸鬼神,

T 0179a29

聞彼聖所說,  悲哀泣流淚。

T 0179b01

低頭念法滅,  從今去已後,

T 0179b02

無有說法者,  毘尼別解脫。

T 0179b03

不復在於世,  法橋今已壞,

T 0179b04

法水不復流,  法海已枯竭。

T 0179b05

法山已崩頹,  法會從今絕,

T 0179b06

法幢不復見,  法足不復行。

T 0179b07

律儀戒永沒,  法燈不復照,

T 0179b08

法輪不復轉,  閉塞甘露門。

T 0179b09

法師不在世,  善人說妙道,

T 0179b10

眾生不識善,  不異於野獸。』

T 0179b11

「爾時,佛母摩訶摩耶夫人天上來下,詣諸

T 0179b12

眾僧所,號咷啼泣:『嗚呼!苦哉!是我之子經

T 0179b13

歷阿僧祇劫,修諸苦行,不顧勞體,積德成

T 0179b14

佛,今者忽然消滅。』而說偈言:

T 0179b15

「『我是佛親母,  我子積苦行,

T 0179b16

經歷無數劫,  究竟成真道。

T 0179b17

悲泣不自勝,  今法忽磨滅,

T 0179b18

嗚呼智慧人,  爾今何所在。

T 0179b19

持法捨諍訟,  從佛口所生,

T 0179b20

諸王無上尊,  真實佛弟子。

T 0179b21

頭陀修妙行,  宿止林藪間,

T 0179b22

如是真佛子,  今為何所在。

T 0179b23

今者於世間,  無有諸威德,

T 0179b24

曠野山林間,  諸神寂無言。

T 0179b25

施戒愍群生,  信戒自莊嚴,

T 0179b26

忍辱質直行,  觀察諸善惡。

T 0179b27

如是諸勝法,  今忽都已盡。』

T 0179b28

「爾時,彼上座弟子作是念言:『彼修羅他比

T 0179b29

丘自言:「如來所制戒律,我悉備持。」』爾時,上

T 0179c01

有弟

子,名曰安伽陀,起不忍之心,極生

T 0179c02

忿恨。從座起,罵辱彼聖:『汝是下座比丘,愚

T 0179c03

癡無智,而毀辱我和上。』即持利刀,殺彼

T 0179c04

聖人,而說偈言:

T 0179c05

「『我名安伽陀,  失沙之弟子,

T 0179c06

利劍殺汝身,  自謂我有德。』

T 0179c07

「爾時,有一鬼名曰大提木佉,作是念言:『世

T 0179c08

間唯有此一阿羅漢,而為惡比丘弟子所

T 0179c09

害。』執持金剛利杵,杵頭火然,以此打破彼

T 0179c10

頭,即便命終,而說偈言:

T 0179c11

「『我是惡鬼神,  名大提木佉,

T 0179c12

以此金剛杵,  破汝頭七分。』

T 0179c13

「爾時,阿羅漢弟子見彼弟子殺害其師,忿恨

T 0179c14

不忍,即殺三藏。爾時,諸天、世人悲哀啼泣:

T 0179c15

『嗚呼!苦哉!如來正法今便都盡。』尋即此大地

T 0179c16

六種震動,無量眾生號咷啼泣,極為愁惱:

T 0179c17

『嗚呼!今日正法不復現世。』作是語已,各各

T 0179c18

離散。

「爾時,拘睒彌國五百優婆塞聞已,往詣

T 0179c19

寺中,舉手拍頭,高聲大哭:『嗚呼!如來愍念

T 0179c20

世間,濟諸群生,無有巨細,誰當為我說

T 0179c21

法義?今者,人、天解脫不復可得,眾生今日

T 0179c22

猶在闇瞑,無有引導,長習諸惡,以此為

T 0179c23

歡,如諸野獸;不聞牟尼妙法,身壞命終,墮

T 0179c24

在三塗。譬如流星,世人從今已後,無復念

T 0179c25

慧、寂靜、三昧、十力妙法。』

「爾時,拘睒彌王聞諸

T 0179c26

比丘殺真人阿羅漢及三藏法師,心生悲惱,

T 0179c27

惋慨而坐。爾時,諸邪見輩諍競打破塔廟,及

T 0179c28

害比丘,從是佛法索然頓滅。」

T 0179c29

爾時,世尊語釋提桓因:「四大天王,諸天、世

T 0180a01

人於我滅度之後,法盡之相,如上所說。是

T 0180a02

故汝等,今者不可不以勤力加於精進,

T 0180a03

護持正法,久令在世。」

爾時,諸天、世人聞佛

T 0180a04

所說,各各悲顏,以手揮淚,頂禮佛足,各自

T 0180a05

退去。

T 0180a06

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc