Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ có một Thiên tử tên là Tất-bề-lê, tướng mạo tuyệt diệu, vào cuối đêm đến chỗ Phật, cúi đầu lễ dưới chân Phật, ngồi lui qua một bên; ánh sáng từ thân chiếu khắp vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà.
Bấy giờ vị Thiên tử này nói kệ:
Chư Thiên và người đời,
Đều ưa thích thức ăn;
Vậy có các thế gian,
Phước lạc tự theo chăng?
Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ đáp:
Tịnh tín tâm huệ thí,
Đời này và đời sau
Theo chỗ người này đến,
Phước báo theo như bóng.
Cho nên bỏ keo kiệt,
Hành huệ thí không nhơ;
Thí rồi, tâm hoan hỷ,
Đời này đời khác nhận.
Thiên tử Tất-bề-lê này bạch Phật:
“Lạ thay! Thế Tôn khéo nói nghĩa trên:
Tịnh tín tâm huệ thí,
Đời này và đời sau;
Theo chỗ người này đến,
Phước báo theo như bóng;
Cho nên bỏ keo kiệt,
Hành huệ thí không nhơ;
Thí rồi tâm hoan hỷ,
Đời này đời khác nhận.
Thiên tử Tất-bề-lê bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, con tự biết thời quá khứ, đã từng làm quốc vương tên Tất-bề-lê, bố thí, làm phước khắp cả bốn cửa thành. Và ở trong thành kia có bốn giao lộ, ở nơi đó cũng bố thí làm phước.
“Lúc ấy đệ nhất phu nhân đến nói với con: ‘Đại vương làm phước đức lớn, mà tôi không có sức để tu các phước nghiệp.’
“Khi đó, con nói: ‘Ngoài cửa thành phía Đông, bố thí, làm phước, việc đó đều thuộc về phu nhân.’
“Các vương tử cũng đến tâu với con: ‘Đại vương làm nhiều công đức, phu nhân cũng vậy. Mà chúng con không có sức để làm các phước nghiệp. Nay chúng con xin được nương vào Đại vương làm chút công đức.’
“Khi đó, con đáp: ‘Ngoài cửa thành phía Nam, bố thí, làm phước, việc đó đều thuộc về các con.’
“Bấy giờ có quan đại thần lại đến tâu với con: ‘Ngày nay Đại vương, phu nhân, cùng vương tử làm nhiều công đức. Còn hạ thần không có sức làm các phước nghiệp, xin nương vào Đại vương làm chút công đức.’
“Khi đó, con bảo: ‘Ngoài cửa thành phía Tây, bố thí làm phước, việc đó đều thuộc về các ông.’
“Bấy giờ, các tướng sĩ lại đến tâu với con: ‘Ngày nay Đại vương, làm nhiều công đức, phu nhân, vương tử và các đại thần đều cùng làm, chỉ có chúng hạ thần không có sức để làm phước nghiệp, xin nương vào Đại vương để làm.’
“Khi đó, con đáp: ‘Ngoài cửa thành phía Bắc, bố thí làm phước, việc đó đều thuộc về các ông.’
“Bấy giờ, thứ dân trong nước lại đến tâu với con: ‘Ngày nay Đại vương làm nhiều công đức, phu nhân, vương tử, đại thần, các tướng sĩ đều cùng làm. Chỉ có chúng tôi không có sức để tu phước, nguyện xin nương vào Đại vương làm chút công đức.’
“Khi đó, con đáp: ‘Trong thành kia, ở đầu bốn giao lộ, bố thí làm phước, việc đó đều thuộc về các ngươi.’
“Bấy giờ, vua, phu nhân, vương tử, đại thần, tướng sĩ, thứ dân, mọi người đều bố thí, làm các công đức. Việc huệ thí công đức trước đây của con do đó mà bị gián đoạn. Khi đó những người con đã bảo họ làm phước đều trở về chỗ con, làm lễ con và tâu con rằng: ‘Đại vương nên biết, những nơi tu phước, phu nhân, vương tử, đại thần, tướng sĩ, thứ dân, mỗi người đều y cứ chỗ mình mà bố thí, làm phước. Sự bố thí của Đại vương đến do đó mà bị gián đoạn.’
“Khi đó, con đáp: ‘Này Thiện nam, các nước láng giềng hằng năm nộp tài vật cung ứng cho ta, phân nửa cho vào kho, còn phân nửa để lại các nước ấy thí ân, làm phước.’
“Người kia vâng theo lệnh vua, đến nước lân cận, gom góp tài vật, phân nửa cho vào kho, phân nửa để lại cho nước đó thí ân, làm phước.
“Trước kia con trường kỳ thí ân, làm phước như vậy, nên luôn luôn được phước báo khả ái, khả niệm, khả ý, thường hưởng được khoái lạc không cùng tận. Do phước nghiệp này cùng với quả phước báo phước, tất cả đều dồn vào nhóm công đức lớn. Ví như năm con sông lớn hợp thành một dòng, đó là sông Hằng, Da-bố-na, Tát-la-do, Y-la-bạt-đề, Ma-hê. Năm con sông này hợp thành một dòng như vậy mà không ai có thể đo lường số lượng trăm, ngàn, vạn, ức đấu hộc nước sông kia. Nước của con sông lớn này trở thành một khối lượng nước lớn. Quả báo của các công đức đã làm của con cũng như vậy, không thể đo lường, tất cả đều nhập vào nhóm công đức lớn.”
Thiên tử Tất-bề-lê nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ lễ Phật rồi biến mất.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0261c06
孤獨園。
時,有天子名悉鞞梨,容色絕妙,
T 0261c07
於後夜時來詣佛所,稽首佛足,退坐一
T 0261c08
面。身諸光明遍照祇樹給孤獨園。
時,彼天子
T 0261c09
而說偈言:
T 0261c10
「諸天及世人, 於食悉欣樂,
T 0261c11
頗有諸世間, 福樂自隨逐。」
T 0261c12
爾時,世尊說偈答言:
T 0261c13
「淨信心惠施, 此世及後世,
T 0261c14
隨其所至處, 福報常影隨。
T 0261c15
是故當捨慳, 行無垢惠施,
T 0261c16
施已心歡喜, 此世他世受。」
T 0261c17
時,彼悉鞞梨天子白佛言:「奇哉!世尊!善說
T 0261c18
斯義:
T 0261c19
「淨信心惠施, 此世及他世,
T 0261c20
隨其所至處, 福報常影隨。
T 0261c21
是故當捨慳, 行無垢惠施,
T 0261c22
施已心歡喜, 此世他世受。」
T 0261c23
悉鞞梨天子白佛言:「世尊!我自知過去世
T 0261c24
時曾為國王,名悉鞞梨,於四城門普施為
T 0261c25
福,於其城內有四交道,亦於其中布施作
T 0261c26
福。
「時,有第一夫人來語我言:『大王大作
T 0261c27
福德,而我無力修諸福業。』我時告言:『城東
T 0261c28
門外布施作福悉皆屬汝。』時,諸王子復來
T 0261c29
白我:『大王多作功德,夫人亦同,而我無力
T 0261c30
作諸福業,我今願得依於大王少作功德。』
T 0262a01
我時答言:『城南門外所作施福悉皆屬汝。』
T 0262a02
時,有大臣復來白我:『今日大王多作功德,
T 0262a03
夫人、王子悉皆共之,而我無力作諸福業,
T 0262a04
願依大王少有所作。』我時告言:『城西門外
T 0262a05
所作施福悉皆屬汝。』時,諸將士復來白我:
T 0262a06
『今日大王多作功德,夫人、太子及諸大臣悉
T 0262a07
皆共之,唯我無力能修福業,願依大王得
T 0262a08
有所作。』我時答言:『城北門外所作施福悉
T 0262a09
皆屬汝。』國中庶民復來白我:『今日大王多
T 0262a10
作功德,夫人、王子、大臣、諸將悉皆共之,唯
T 0262a11
我無力不能修福,願依大王少有所作。』
T 0262a12
我時答言:『於其城內四交道頭所作施福悉
T 0262a13
屬汝等。』爾時,國王夫人、王子、大臣、將士、庶
T 0262a14
民悉皆惠施,作諸功德,我先所作惠施功
T 0262a15
德於茲則斷。
「時,我所使諸作福者,還至我
T 0262a16
所,為我作禮而白我言:『大王當知,諸修福
T 0262a17
處,夫人、王子、大臣、將士及諸庶民各據其處,
T 0262a18
行施作福,大王所施於茲則斷。』我時答言:
T 0262a19
『善男子!諸方邊國歲輸財物應入我者,分
T 0262a20
半入庫,分其半分,即於彼處惠施作福。』
T 0262a21
彼聞教旨,往詣邊國,集諸財物,半送於
T 0262a22
庫,半留於彼惠施作福。
「我先長夜如是惠
T 0262a23
施作福,長夜常得可愛、可念、可意福報,常受
T 0262a24
快樂,無有窮極。以斯福業及福果福報,悉
T 0262a25
皆入於大功德聚數。譬如五大河合為一
T 0262a26
流,所謂恒河、耶蒲那、薩羅由、伊羅跋提、摩醯。
T 0262a27
如是五河合為一流,無有人能量其河水
T 0262a28
百千萬億斗斛之數。彼大河水得為大水聚
T 0262a29
數,我亦如是,所作功德果、功德報不可稱
T 0262b01
量,悉得入於大功德聚數。」
爾時,悉鞞梨天子
T 0262b02
聞佛所說,歡喜隨喜,稽首佛足,即沒不現。
T 0262b03