Nội dung bài kinh
Tại Xá-vệ.
Tại đây, Đức Thế Tôn dạy các Tỳ-kheo:
SC 1“Đối với người an trú quán sát sự hoan hỷ đối với các pháp có thể chấp thủ, thức là nhân duyên của danh-sắc. Danh-sắc là nhân duyên của sáu xứ. Sáu xứ là nhân duyên của xúc. Xúc là nhân duyên của thọ. Thọ là nhân duyên của ái. Ái là nhân duyên của thủ. Thủ là nhân duyên của hữu. Hữu là nhân duyên của sanh. Sanh là nhân duyên của già, chết, sầu, bi, khổ, ưu, não khởi lên. Như vậy là sự tập khởi của toàn bộ khối khổ này.
SC 2“Ví như một đại thụ có rễ, thân và lõi cây, các rễ ăn sâu xuống đất sẽ đưa nhựa lên nuôi cành, lá và quả, và đại thụ ấy, nhờ sự nuôi dưỡng và dưỡng chất như vậy, sẽ đứng vững lâu dài.
SC 3“Cũng vậy, đối với người an trú quán sát sự hoan hỷ đối với các pháp có thể chấp thủ, thức là nhân duyên của danh-sắc. (… như đã nói trước, cho đến …) Như vậy là sự tập khởi của toàn bộ khối khổ này.
SC 4“Đối với người an trú quán sát vô thường, vô ngã, ly tham, đoạn diệt và xả ly đối với các pháp có thể chấp thủ, thức không phải là nhân duyên của danh-sắc. Do sự đoạn diệt của thức, sáu xứ đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của sáu xứ, xúc đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của xúc, thọ đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của thọ, ái đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của ái, thủ đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của thủ, hữu đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của hữu, sanh đoạn diệt. Do sự đoạn diệt của sanh, già, chết đoạn diệt; và sầu, bi, khổ, ưu, não đoạn diệt. Như vậy là sự đoạn diệt của toàn bộ khối khổ này.
SC 5“Ví như, nếu một người đến gần đại thụ ấy, với rễ, thân và lõi cây…
SC 6“Các Tỳ-kheo, các ông nghĩ sao, đại thụ ấy, vì lý do rễ bị chặt, sẽ không trở thành như gốc cây chà là, bị hủy diệt để không còn khả năng sanh khởi trong tương lai sao?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy.”
SC 7“Cũng vậy, đối với người an trú quán sát vô thường, vô ngã, ly tham, đoạn diệt và xả ly đối với các pháp có thể chấp thủ, thức không phải là nhân duyên của danh-sắc. Do sự đoạn diệt của thức, sáu xứ đoạn diệt. (… như đã nói trước, cho đến …) Như vậy là sự đoạn diệt của toàn bộ khối khổ này.”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo ấy hoan hỷ với lời dạy của Đức Thế Tôn. Sau khi hoan hỷ và bày tỏ lòng tri ân, họ rời khỏi sự hiện diện của Đức Thế Tôn.