Nội dung bài kinh
Vi-n 1
Một thời Thế Tôn ở
Rājagaha
(Vương Xá),
Veluvana
(Trúc Lâm), tại chỗ nuôi dưỡng sóc.
Vi-n 2
Lúc bấy giờ, hoàng tử
Ajātasattu
(A-xà-thế) sáng chiều đi đến hầu
Devadatta
với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
Vi-n 3
Rồi một số đông Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên.
Vi-n 4
Ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch với Thế Tôn:
—Bạch Thế Tôn, hoàng tử
Ajātasattu
sáng chiều đi đến hầu
Devadatta
với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
Vi-n 5
—Này các Tỷ-kheo, chớ có thèm lợi đắc, cung kính, danh vọng của
Devadatta
. Chừng nào, này các Tỷ-kheo, hoàng tử
Ajātasattu
sáng chiều còn đi đến hầu
Devadatta
với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với
Devadatta
, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
Vi-n 6
Ví như, này các Tỷ-kheo, đem bóp nát lá gan trước lỗ mũi một con chó dữ. Như vậy, con chó ấy lại càng dữ tợn bội phần. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, chừng nào hoàng tử
Ajātasattu
sáng chiều còn đi đến hầu
Devadatta
với năm trăm cỗ xe, và còn cúng dường các món đồ ăn trong năm trăm chiếc mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với
Devadatta
, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
Vi-n 7
Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng …
Vi-n 8
Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.