Nội dung bài kinh
Vi-n 1
Nhân duyên ở
Sāvatthi
.
Vi-n 2
Rồi Tôn giả
Rādha
đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.
Vi-n 3
Ngồi xuống một bên, Tôn giả
Rādha
bạch Thế Tôn:
: “
Māra
,
Māra
”, bạch Thế Tôn, được nói đến như vậy. Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, được gọi là
Māra
?
Vi-n 4
—Nếu có sắc, này
Rādha
, thời có chết (
Māra
) hay có sát giả (Màretà), hay có sự chết (Miiyati). Do vậy, này
Rādha
, Ông hãy thấy sắc là sự chết, hãy thấy là sát giả, hãy thấy là bị chết, hãy thấy là bệnh, hãy thấy là ung nhọt, hãy thấy là mũi tên, hãy thấy là bất hạnh, hãy thấy tự tánh là bất hạnh. Những ai thấy sắc như vậy là thấy chơn chánh.
Vi-n 5-7.
… Thọ … tưởng … các hành …
Vi-n 8
Nếu có thức, này
Rādha
, thời có chết, hay có sát giả, hay có bị chết. Do vậy, này
Rādha
, Ông hãy thấy thức là sự chết, hãy thấy là sát giả, hãy thấy là bị chết, hãy thấy là bệnh hoạn, hãy thấy là ung nhọt, hãy thấy là mũi tên, hãy thấy là bất hạnh, hãy thấy tự tánh là bất hạnh. Những ai thấy thức như vậy là thấy chơn chánh.
Vi-n 9
—Bạch Thế Tôn, chánh quán với mục đích gì?
—Chánh quán, này
Rādha
, với mục đích nhàm chán.
Vi-n 10
—Bạch Thế Tôn, nhàm chán với mục đích gì?
—Nhàm chán, này
Rādha
, với mục đích ly tham.
Vi-n 11
—Bạch Thế Tôn, ly tham với mục đích gì?
—Ly tham, này
Rādha
, với mục đích được giải thoát.
Vi-n 12
—Bạch Thế Tôn, giải thoát với mục đích gì?
—Giải thoát, này
Rādha
, với mục đích Niết-bàn.
Vi-n 13
—Bạch Thế Tôn, Niết-bàn với mục đích gì?
—Này
Rādha
, Ông đi quá xa với câu hỏi này, không thế nắm được giới hạn của câu hỏi. Nhập vào Niết-bàn, này
Rādha
, là sự thực hành Phạm hạnh; Niết-bàn là mục tiêu cuối cùng; Niết-bàn là cứu cánh.