Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

46.14. Bệnh (1) (SN46.14)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Vi-n 1

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Vương Xá, rừng Trúc Lâm, tại chỗ nuôi dưỡng các con sóc.

Vi-n 2

Lúc bấy giờ, Tôn giả Mahà

Kassapa

trú ở hang Pipphalì, bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh.

Vi-n 3

Rồi Thế Tôn, vào buổi chiều, từ Thiền tịnh đứng dậy, đi đến Tôn giả Mahà

Kassapa

; sau khi đến, ngồi xuống trên chỗ đã soạn sẵn.

Vi-n 4

Ngồi xuống, Thế Tôn nói với Tôn giả Mahà

Kassapa

:

—Này

Kassapa

, Ông có kham nhẫn được chăng? Ông có chịu đựng được chăng? Có phải khổ thọ giảm thiểu, không có tăng trưởng? Có phải có triệu chứng giảm thiểu, không có tăng trưởng?

—Bạch Thế Tôn, con không thể kham nhẫn, con không thể chịu đựng. Khổ thọ kịch liệt tăng trưởng nơi con, không có giảm thiểu. Có triệu chứng tăng trưởng, không có giảm thiểu.

Vi-n 5

—Này

Kassapa

, bảy giác chi này do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Thế nào là bảy? Niệm giác chi, này

Kassapa

, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn … Xả giác chi, này

Kassapa

, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Bảy giác chi này, này

Kassapa

, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.

—Thật vậy, bạch Thế Tôn, chúng là giác chi. Thật vậy, bạch Thiện Thệ, chúng là giác chi.

Vi-n 6

Thế Tôn thuyết như vậy, Tôn giả Mahà

Kassapa

hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy. Và Tôn giả Mahà

Kassapa

được thoát khỏi bệnh ấy. Bệnh ấy của Tôn giả Mahà

Kassapa

được đoạn tận như vậy.

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc