Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Khi Mới Giác Ngộ (Lần 1) (UD1.1)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy.

Một thời, khi mới giác ngộ, Đức Phật trú tại Uruvelā, dưới gốc cây giác ngộ, bờ sông Nerañjarā.

Tại đó Đức Phật ngồi kiết-già suốt bảy ngày, thọ hưởng lạc giải thoát.

Khi bảy ngày trôi qua, Đức Phật xuất thiền. Trong canh đầu, Ngài chú tâm quán Duyên Khởi theo chiều thuận:

\"Khi cái này có, cái kia sanh; do sự sanh khởi cái này, cái kia khởi. Tức là:

Vô minh là duyên cho hành.

Hành là duyên cho thức.

Thức là duyên cho danh sắc.

Danh sắc là duyên cho lục nhập.

Lục nhập là duyên cho xúc.

Xúc là duyên cho thọ.

Thọ là duyên cho ái.

Ái là duyên cho thủ.

Thủ là duyên cho hữu.

Hữu là duyên cho sanh.

Sanh là duyên cho lão tử, sầu, bi, khổ, ưu, não sanh khởi.

Như vậy là toàn bộ khổ uẩn này sanh khởi.\"

Rồi hiểu rõ vấn đề, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên:

\"Khi các pháp trở nên rõ ràng

cho Bà-la-môn tinh cần thiền định,

nghi ngờ tiêu tan,

vì đã hiểu mỗi pháp và nhân duyên của nó.\"

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc