Nội dung bài kinh
Như vầy tôi nghe.
Một thời, Đức Phật trú gần Gayā, trên đỉnh Gayā.
Bấy giờ—trong đợt giá lạnh, khi tuyết rơi vào mùa đông tháng Giêng—nhiều vị khổ hạnh bện tóc lặn ngụp trong sông Gayā. Vừa lặn ngụp, tắm gội, họ vừa phụng sự ngọn lửa thiêng, nghĩ rằng:
“Nhờ điều này mà có sự thanh tịnh.”
Đức Phật thấy họ lặn ngụp như vậy.
Rồi, thấu hiểu sự việc này, nhân dịp đó, Đức Phật đã nói lên lời cảm hứng này:
“Sự thanh tịnh không đến từ nước,
dù có bao nhiêu người tắm ở đó.
Người nào có chân lý và đạo lý,
họ là người thanh tịnh, họ là Bà-la-môn.”
3