Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy.
Một thời, khi mới giác ngộ, Đức Phật trú tại Uruvelā, dưới gốc cây Mucalinda, bên bờ sông Nerañjarā.
Tại đó Đức Phật ngồi kiết-già suốt bảy ngày không lay động, thọ hưởng lạc giải thoát.
Vừa lúc ấy một cơn bão lớn nổi lên trái mùa, mang theo bảy ngày mưa gió, lạnh lẽo và bầu trời u ám.
Mucalinda, Long vương, từ chỗ ở đi ra, quấn thân Đức Phật bằng bảy vòng xoắn và giương mang đội trên đầu Ngài, nghĩ rằng:
\"Mong Đức Phật không bị nóng hay lạnh, không bị ruồi, muỗi, gió, nắng hay bò sát quấy nhiễu.\"
Khi bảy ngày trôi qua, Đức Phật xuất thiền.
Biết trời đã quang đãng không mây, Mucalinda tháo vòng xoắn khỏi thân Đức Phật. Giấu hình dạng mình, biến thành hình thiếu niên Bà-la-môn, đứng trước Đức Phật, chắp tay đảnh lễ.
Rồi hiểu rõ vấn đề, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên:
\"Viễn ly là hạnh phúc cho người tri túc
thấy được Pháp đã học.
Từ bi với thế gian là hạnh phúc
cho người không hại chúng sanh.
Ly tham với thế gian là hạnh phúc
cho người đã vượt qua dục lạc.
Nhưng diệt trừ ngã mạn 'ta là'
thật sự là hạnh phúc tối thượng.\"