Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Người Phụ Nữ Mang Thai (UD2.6)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy.

Một thời Đức Phật trú gần Sāvatthī, tại Kỳ viên, tịnh xá ông Cấp Cô Độc.

Lúc bấy giờ có một du sĩ ngoại đạo có vợ trẻ Bà-la-môn đang mang thai sắp sanh.

Nàng nói:

"Này Bà-la-môn, hãy đi kiếm dầu để tôi sanh."

Du sĩ nói:

"Nhưng ở đâu tôi kiếm được dầu, nàng ơi?"

Lần thứ hai, nàng nói:

"Này Bà-la-môn, hãy đi kiếm dầu để tôi sanh."

Lần thứ hai, du sĩ nói:

"Nhưng ở đâu tôi kiếm được dầu, nàng ơi?"

Lần thứ ba, nàng nói:

"Này Bà-la-môn, hãy đi kiếm dầu để tôi sanh."

Lúc bấy giờ tại kho của vua Pasenadi nước Kosala, bơ và dầu được phân phát cho bất kỳ sa-môn hay Bà-la-môn nào. Nhưng chỉ được uống tại chỗ, không được mang đi.

Biết điều này, du sĩ nghĩ:

"Sao ta không đến kho nhà vua, uống thật nhiều dầu, rồi về nhà ói ra để dùng cho việc sanh?"

Ông làm đúng vậy. Nhưng khi về nhà, ông không thể ói ra cũng không thể thải ra.

Ông lăn qua lăn lại, chịu đựng cảm thọ đau đớn, nhói buốt, dữ dội, cấp tính.

Rồi sáng sớm Đức Phật đắp y, mang bình bát, vào Sāvatthī khất thực.

Ngài thấy du sĩ đang quằn quại đau đớn.

Rồi hiểu rõ vấn đề, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên:

"Ôi! Hạnh phúc thay người không sở hữu gì!

Bậc chủ tri kiến là người không sở hữu gì.

Hãy xem kẻ có chấp thủ khổ sở biết bao,

con người bị trói chặt vào người khác."

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc