Nội dung bài kinh
Tôi đã được nghe như vầy.
Một thuở, Đức Phật trú tại Sāvatthī, trong Kỳ Viên, tịnh xá ông Cấp Cô Độc.
Lúc bấy giờ, đứa con duy nhất thân yêu quý mến của một cư sĩ vừa qua đời.
Rồi vào giữa trưa, một số cư sĩ với y phục và tóc ướt đi đến Đức Phật, đảnh lễ, và ngồi qua một bên. Đức Phật nói với họ:
“Tại sao các cư sĩ đến đây giữa trưa với y phục và tóc ướt?”
Vị cư sĩ đáp:
“Bạch Thế Tôn, đứa con duy nhất thân yêu quý mến của con đã qua đời.
Vì vậy chúng con đến đây giữa trưa với y phục và tóc ướt.”
Rồi hiểu rõ sự việc này, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên lời cảm hứng:
“Chư thiên và phần lớn loài người đều bị trói buộc
vào những gì có vẻ thân yêu, dễ chịu.
Khốn khổ và kiệt sức,
họ rơi vào quyền lực Vua Chết.
Những ai tinh cần, ngày đêm
từ bỏ những gì có vẻ dễ chịu,
nhổ gốc rễ u ám—
mồi của Tử Thần khó mà thoát.”