Nội dung bài kinh
Tôi đã được nghe như vầy.
Một thuở, Đức Phật trú tại Sāvatthī, trong Kỳ Viên, tịnh xá ông Cấp Cô Độc.
Lúc bấy giờ, Tôn giả Bhāradvāja Vị Khất Thực đang ngồi không xa Đức Phật, kiết già, lưng thẳng. Vị ấy là người sống ở rừng, chỉ ăn đồ khất thực, mặc y phấn tảo, và chỉ sở hữu ba y. Vị ấy ít dục, tri túc, viễn ly, ẩn cư và tinh tấn, là người chủ trương khổ hạnh, tận tụy với tăng thượng tâm.
Đức Phật thấy vị ấy đang thiền định ở đó.
Rồi hiểu rõ sự việc này, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên lời cảm hứng:
“Không nói xấu, không làm hại;
thu thúc trong giới luật;
tiết độ trong ăn uống;
trú nơi xa vắng;
chuyên tâm tăng thượng tâm—
đó là lời dạy của chư Phật.”
3