Nội dung bài kinh
Tôi đã được nghe như vầy.
Một thuở, Đức Phật trú tại Sāvatthī, trong Kỳ Viên, tịnh xá ông Cấp Cô Độc.
Rồi vào buổi chiều, Tôn giả Ānanda ra khỏi nơi tĩnh tọa và đi đến Đức Phật. Vị ấy đảnh lễ, ngồi qua một bên, và bạch:
“Thật phi thường, bạch Thế Tôn, thật kỳ diệu!
Mẹ Thế Tôn đoản thọ biết bao! Bảy ngày sau khi Thế Tôn đản sinh, mẹ Ngài qua đời và tái sinh vào cõi trời Đâu-suất.”
“Đúng vậy, Ānanda! Vì mẹ của các Bồ-tát đều đoản thọ.
Bảy ngày sau khi Bồ-tát đản sinh, mẹ các Ngài qua đời và tái sinh vào cõi trời Đâu-suất.”
Rồi hiểu rõ sự việc này, nhân dịp ấy Đức Phật thốt lên lời cảm hứng:
“Dù đã sinh hay sẽ sinh,
tất cả đều ra đi, bỏ lại thân xác.
Người thiện xảo, hiểu rằng tất cả sẽ mất,
sẽ tinh cần hành trì phạm hạnh.”
3