Tôi nghe như vầy:
Một thời, đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá Vệ.
Bấy giờ, Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Có năm hạng người không thể chữa trị. Sao gọi là năm? Người dua nịnh không thể chữa trị. Người gian tà không thể chữa trị. Người ác khẩu không thể chữa trị. Người ganh ghét không thể chữa trị. Người không báo đáp không thể chữa trị. Này Tỳ-kheo, đó gọi là có năm hạng người này không thể chữa trị.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Người gian tà, ác khẩu,
Ganh ghét, không báo đáp:
Người này không thể chữa,
Bị người trí bỏ rơi.
“Cho nên, các Tỳ-kheo, thường xuyên hãy học ý chánh, trừ bỏ ganh ghét, tu tập oai nghi, nói năng như pháp, phải biết báo đáp, biết ân nuôi dưỡng kia, ân nhỏ còn không quên huống gì ân lớn. Chớ ôm lòng tham lam bủn xỉn, cũng không tự khen mình, cũng không khinh chê người.
“Các Tỳ-kheo, hãy học điều như vậy.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe nhũng gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0697b03園。
爾時,世尊告諸比丘:「今有五人不可療 T 0697b04治。云何為五?一者諛諂之人不可療治;姦 T 0697b05邪之人不可療治;惡口之人不可療治;嫉 T 0697b06妬之人不可療治;無反復之人不可療 T 0697b07治。是謂,比丘!有此五人不可療治。」
爾時,世 T 0697b08尊便說此偈:
T 0697b09
「姦邪惡口人, 嫉妬無反復, T 0697b10
此人不可療, 智者之所棄。
T 0697b11「是故,諸比丘!常當學正意,除去嫉妬;修行 T 0697b12威儀,所說如法,當知反復,識其恩養,小 T 0697b13恩尚不忘,何況大者,勿懷慳貪,又不自 T 0697b14譽,復不毀他人。如是,比丘!當作是學。」
爾時, T 0697b15諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0697b16 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá Vệ.
Bấy giờ, Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Có năm hạng người không thể chữa trị. Sao gọi là năm? Người dua nịnh không thể chữa trị. Người gian tà không thể chữa trị. Người ác khẩu không thể chữa trị. Người ganh ghét không thể chữa trị. Người không báo đáp không thể chữa trị. Này Tỳ-kheo, đó gọi là có năm hạng người này không thể chữa trị.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Người gian tà, ác khẩu,
Ganh ghét, không báo đáp:
Người này không thể chữa,
Bị người trí bỏ rơi.
“Cho nên, các Tỳ-kheo, thường xuyên hãy học ý chánh, trừ bỏ ganh ghét, tu tập oai nghi, nói năng như pháp, phải biết báo đáp, biết ân nuôi dưỡng kia, ân nhỏ còn không quên huống gì ân lớn. Chớ ôm lòng tham lam bủn xỉn, cũng không tự khen mình, cũng không khinh chê người.
“Các Tỳ-kheo, hãy học điều như vậy.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe nhũng gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.