Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật trú tại nước Xá-vệ, trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà.
Bấy giờ có một Tỳ kheo đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân rồi ngồi xuống một bên. Giây lát, ông đứng dây, đến trước bạch Phật rằng:
“Kiếp ngắn hay dài, có giới hạn không?”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Kiếp rất dài lâu, Ta có thể cho ông một thí dụ. Hãy chuyên ý nghe. Ta sẽ nói.”
Tỳ kheo ấy vâng lời Thế Tôn, lắng nghe.
Thế Tôn nói:
“Tỳ kheo, nên biết, cũng như một thành trì bắng sắt, dài rộng một do-tuần, trong đó chứa đầy hạt cải, không chừa một lỗ hổng. Giả sử có một người, một trăm năm đến lấy di một hạt cải. Cho đến khi hạt cả trong thành bằng sắt ấy hết hẵn, mà một kiếp vẫn không thể tính kể hết. Vì sao vậy? Sanh tử lâu dài không có bờ mé. Chúng sanh bị ân ái trói buộc mà trôi lăn trong sanh tử, chết đây sanh kia, không hề cùng tận. Ta ở trong đó mà nhàm chán sanh tử. Như vậy Tỳ kheo, hãy tìm cầu phương tiện để dứt hết tưởng ân ái này.”
Bấy giờ các Tỳ kheo nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0825b17園。
爾時,有一比丘往至世尊所,頭面禮足, T 0825b18在一面坐。須臾退坐,前白佛言:「劫為長 T 0825b19短、為有限乎?」
佛告比丘:「劫極長遠,我今與 T 0825b20汝引譬,專意聽之,吾今當說。」爾時,比丘從 T 0825b21佛受教。
世尊告曰:「比丘當知,猶如鐵城縱 T 0825b22廣一由旬,芥子滿其中,無空缺處,設有人 T 0825b23來百歲取一芥子,其鐵城芥子猶有減盡,然 T 0825b24後乃至為一劫,不可稱計。所以然者,生 T 0825b25死長遠無有邊際,眾生恩愛縛著,流轉生 T 0825b26死,死此生彼,無有窮已,我於其中厭患 T 0825b27生死。如是,比丘!當求巧便,免此愛著之想。」
T 0825b28爾時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0825b29
增壹阿含經卷第五十
English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật trú tại nước Xá-vệ, trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà.
Bấy giờ có một Tỳ kheo đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân rồi ngồi xuống một bên. Giây lát, ông đứng dây, đến trước bạch Phật rằng:
“Kiếp ngắn hay dài, có giới hạn không?”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Kiếp rất dài lâu, Ta có thể cho ông một thí dụ. Hãy chuyên ý nghe. Ta sẽ nói.”
Tỳ kheo ấy vâng lời Thế Tôn, lắng nghe.
Thế Tôn nói:
“Tỳ kheo, nên biết, cũng như một thành trì bắng sắt, dài rộng một do-tuần, trong đó chứa đầy hạt cải, không chừa một lỗ hổng. Giả sử có một người, một trăm năm đến lấy di một hạt cải. Cho đến khi hạt cả trong thành bằng sắt ấy hết hẵn, mà một kiếp vẫn không thể tính kể hết. Vì sao vậy? Sanh tử lâu dài không có bờ mé. Chúng sanh bị ân ái trói buộc mà trôi lăn trong sanh tử, chết đây sanh kia, không hề cùng tận. Ta ở trong đó mà nhàm chán sanh tử. Như vậy Tỳ kheo, hãy tìm cầu phương tiện để dứt hết tưởng ân ái này.”
Bấy giờ các Tỳ kheo nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.