Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật trú tại nước Xá-vệ, trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà.
Bấy giờ Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần giao du với các Tỳ kheo ni, và các Tỳ kheo ni cũng thích giao du với ông. Nếu kho mọi người khen chê gì Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần, khi ấy các Tỳ kheo ni rất tức giận, buồn rầu không vui. Lại nếu có người chê bai các Tỳ kheo ni, khi ấy Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần cũng buồn rầu không vui.
Bấy giờ số đông Tỳ kheo nói với Tỳ kho Mậu-la-phá-quần rằng:
“Thầy sao lại thân cận với các Tỳ kheo ni? Các Tỳ kheo ni lại cũng giao tiếp với Thầy?”
Phá-quần đáp:
“Theo chỗ tôi hiểu giáo giới mà Như Lai nói, là sự phạm dâm không đáng tội để nói.”
Số đông các Tỳ kheo lại nói:
“Thôi, thôi, Tỳ kheo. Chớ có nói như vậy. Chớ có phỉ báng Như Lai. Ai phỉ báng ngôn giáo của Như Lai, tội lỗi không phải nhỏ. Lại nữa, Thế Tôn bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Ai tập theo dâm mà không có tội, không có lý đó. Nay Thầy nên xả bỏ kiến giải ấy. Nếu không, sẽ chịu khổ lâu dài.”
Nhưng Tỳ kheo Phá-quần-na này vẫn cứ giao thông với các Tỳ kheo ni, không chịu sửa đổi hành vi của mình.
Bấy giờ số đông Tỳ kheo đi đến Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân mà bạch Thế Tôn rằng:
“Trong thành Xá-vệ có một Tỳ kheo tên Phá-quần, cùng giao tiếp với các Tỳ kheo ni, và các Tỳ kheo ni cũng qua lại giao tiếp với Tỳ kheo Phá-quần. Chúng con có đến đó khuyến dụ để ông ấy sửa đổi hành vi. Nhưng hai người ấy vẫn quan hệ nhiều hơn, không xả bỏ tà kiến điên đảo, cũng không có hành vi phù hợp với chánh pháp.”
Bấy giờ Thế Tôn bảo một Tỳ kheo:
“Ông hãy vâng lời Như Lai đi ngay đến chỗ Tỳ kheo Phá-quần, bảo rằng, ‘Ông nên biết, Như Lai cho gọi.’”
Tỳ kheo Phá-quần nghe Tỳ kheo này nói, liền đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân rồi ngồi xuống một bên.
Bấy giờ Thế Tôn hỏi Tỳ kheo này:
“Có thật ông thân cận với Tỳ kheo ni chăng?”
Tỳ kheo này đáp:
“Thật vậy, Thế Tôn.”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Ngươi là Tỳ kheo, sao lại giao tiếp với Tỳ kheo ni? Nay ngươi có phải là thiện gia nam tử, đã cạo bỏ râu tóc, khóac ba pháp y, với chí tín kiên cố xuất gia học đạo chăng?”
Tỳ kheo Phá-quần bạch Phật:
“Vâng, bạch Thế Tôn. Con là thiện gia nam tử do tín tâm kiên cố xuất gia học đạo.”
Phật nói với Tỳ kheo:
“Việc làm của ngươi phi pháp. Sao ngươi lại cũng giao tiếp với Tỳ kheo ni?”
Tỳ kheo Phá-quân bạch Phật:
“Con nghe Như Lai nói, tập theo dâm, tội ấy không đáng nói.”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Ngươi, kẻ ngu, sao lại nói Như Lai nói tập theo dâm không có tội? Ta bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Ngươi nay sao lại nói rằng Như Lai có nói dâm không tội? Ngươi hãy cẩn thận giữ tội lỗi nơi miệng, chớ để lâu dài hằng chịu tội khổ.”
Phật lại nói:
“Thôi, nay không nói đến ông nữa. Ta cần hỏi các Tỳ kheo.”
Bấy giờ Thế Tôn nói với các Tỳ kheo:
“Các ông có nghe Ta nói với các Tỳ kheo rằng dâm không tội chăng?”
Các Tỳ kheo đáp:
“Thưa không bạch Thế Tôn. Chúng con không nghe Như Lai nói dâm không tội. Vì sao? Như Lai đã bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Nói dâm mà không tội, không có trường hợp ấy.”
Phật nói với các Tỳ kheo:
“Lành thay, lành thay, các Tỳ kheo! Đúng như các ông nói, Ta bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế.”
Bấy giờ Thế Tôn lại nói với các Tỳ kheo:
“Các ngươi nên biết, có người ngu tập nơi các pháp hành như Khế kinh, Kỳ dạ, Kệ, Thọ quyết, Nhân duyên, Bản mạt, Thí dụ, Sanh, Phương đẳng, Vị tằng hữu, Quảng phổ. Tuy tụng mà không hiểu rõ nghĩa, do không quán sát kỹ ý nghĩa, cũng không thuận theo pháp ấy, pháp đang thuận theo lại không thuận theo mà hành. Sở dĩ tụng pháp này, chỉ cốt tranh luận với người, ý muốn hơn thua, chứ không phải vì để giúp ích cho chính mình. Người ấy tụng pháp như vậy tất phạm điều cấm chế.
“Cũng như có người muốn ra khỏi thôn xóm, muốn đi tìm rắn độc. Khi nó thấy một con rắn lớn kịch độc, bèn chạy đến lấy tay trái mà vuốt đuôi. Rắn quay đầu lại mổ cho. Vì lý do đó mà người ấy mạng chung. Ở đây cũng vậy. Có người ngu học tập pháp ấy; 12 bộ kinh điển, không bộ nào không tập qua, nhưng không quán sát nghĩa lý. Vì sao vậy? Vì không rốt ráo chánh nghĩa.
“Ở đây có thiện nam tử chăm lo học tập pháp ấy, là Khế kinh, Kỳ-dạ, Kệ, Thọ quyết, Nhân duyên, Bản mạt, Thí dụ, Sanh, Phương đẳng, Vị tằng hữu, Quảng phổ. Người ấy sau khi tụng đọc pháp này rồi, hiểu ý nghĩa trong đó. Do người ấy hiểu sâu ý nghĩa của pháp, nên thuận theo giáo lý ấy, không có điều gì trái nghịch sai quấy. Sở dĩ người ấy tụng pháp, không vì tâm hơn thua để tranh luận với người, mà tụng tập pháp là muốn đạt thành sở nguyện. Do nhân duyên này, dần dần đạt đến Níet-bàn
“Cũng như có người ra khỏi thôn xóm để tìm răn độc. Khi thấy rắn rồi, người ấy tay cầm cái gắp sắt, trước hết đè đầu con rắn xuống, sau đó nắm lấy cổ, không để cho vùng vẫy. Giả sử con rắn muốn ngoắt đuôi lại để hại người này cũng không bao giờ được. Vì sao vậy? Tỳ kheo, vì đã nắm lấy cổ rắn.
“Thiện nam tử này cũng vậy, tụng tập đọc tụng, đủ khắp mọi thứ, rồi quán sát ý nghĩa, thuận theo pháp đó, không hề có điều gì trái nghịch sai lạc. Dần dần do nhân duyên này mà đạt đến Niết-bàn. Vì sao vậy? Do bắt nắm chánh pháp.
“Cho nên, Tỳ kheo, ai hiểu rõ ý nghĩa của Ta, hãy suy niệm mà phụng hành. Ai không hiểu, hãy đến hỏi lại Ta. Như Lai nay còn hiện tại. Chớ để sau này phải hối tiếc vô ích.”
Rồi Phật nói với các Tỳ kheo:
“Giả sử có Tỳ kheo ở giữa đại chúng nói rằng, ‘Cấm giới mà Như Lai đã thuyết, tôi đã thấu hiểu, theo đó dâm không tội, ví không đáng để nói.’ Các Tỳ kheo nên nói với Tỳ kheo này, ‘Thôi, thôi, chớ nói điều đó. Chớ phỉ báng Như Lai rằng Như Lai có nói điều đó. Như Lai không bao giờ nói điều đó.’ Nếu Tỳ kheo ấy sửa đổi điều trái phạm thì tốt. Nếu không sửa đổi hành vi, nên ba lần can gián. Nếu sửa đổi thì tốt. Không sửa đổi thì phạm đọa. Tỳ kheo nào bao che việc ấy không để phát lộ, những người đó đều phạm đọa. Đó là cấm giới Ta chế cho Tỳ kheo.”
Bấy giờ các Tỳ kheo nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0812c03園。
爾時,茂羅破群比丘與諸比丘尼共相 T 0812c04遊處,然諸比丘尼亦復好樂共相遊處。 其 有 T 0812c05人民稱譏茂羅破群比丘者,是時諸比丘尼 T 0812c06極懷瞋恚,愁憂不悅。若復有人毀呰諸比 T 0812c07丘尼者,是時破群比丘亦復愁憂不悅。是時, T 0812c08多眾比丘告破群比丘曰:「汝今云何親近 T 0812c09諸比丘尼?諸比丘尼亦復與汝交接?」
破群報 T 0812c10曰:「我今解如來所說教誡,其有犯婬者,罪 T 0812c11不足言。」
眾多比丘復告曰:「止!止!比丘!勿作 T 0812c12斯言。莫誹謗如來言教,其誹謗如來言教 T 0812c13者,罪咎不少。又復世尊無數方便說婬之 T 0812c14穢,其有習婬,使無罪者,終無此理。汝今可 T 0812c15捨此惡見,備於長夜受苦無量。」然此破群 T 0812c16比丘故與交通,而不改其行。
爾時,眾多比丘 T 0812c17往至世尊所,頭面禮足,而白世尊言:「舍衛 T 0812c18城中有一比丘,名曰破群,與諸比丘尼共相 T 0812c19交接,然諸比丘尼亦與破群比丘交接往來。 T 0812c20我等往彼勸喻使改其行,然彼二人遂更增 T 0812c21益,不捨此顛倒之見,亦不順正法之業。」
爾 T 0812c22時,世尊告一比丘:「汝往至彼破群比丘所,云: T 0812c23『如來喚。』」
爾時,比丘受如來教,即往到破群 T 0812c24比丘所:「汝當知之,如來喚卿。」
破群比丘聞 T 0812c25彼比丘語,即往到世尊所,頭面禮足,在一面 T 0812c26坐。爾時,世尊問彼比丘曰:「汝審親近諸比 T 0812c27丘尼耶?」
彼比丘對曰:「如是。世尊!」
佛告比丘: T 0812c28「汝為比丘,云何與比丘尼共相交接?汝今 T 0812c29是族姓子,剃除鬚髮,著三法衣,以信堅固, T 0813a01出家學道?」
破群比丘白佛言:「唯然,世尊!我是 T 0813a02族姓子,以信堅固,出家學道。」
佛告比丘:「非 T 0813a03汝之法。云何與比丘尼共相交接?」
破群比丘 T 0813a04白佛言:「我聞如來所說,其習婬者,其罪蓋 T 0813a05不足言。」
佛告比丘:「汝愚人!云何說如來習 T 0813a06婬無罪?我無數方便說婬之穢污,汝今云 T 0813a07何作是語:『如來說婬無罪』?汝好守護口過, T 0813a08無令長夜恒受其罪。」
佛告之曰:「汝今且止! T 0813a09須吾更問諸比丘。」
爾時,世尊告諸比丘曰: T 0813a10「汝等頗聞吾與諸比丘說婬無罪乎?」
諸比 T 0813a11丘對曰:「唯然,世尊!不聞如來說婬無罪。所 T 0813a12以然者,如來無數方便說婬之穢污。設言無 T 0813a13罪,此義不然。」
佛告諸比丘:「善哉!善哉!諸比 T 0813a14丘!如汝所言,我無數方便說婬之穢污。」
爾 T 0813a15時,世尊重告諸比丘曰:「汝等當知,若有愚 T 0813a16人習於法行,所謂契經、祇夜、偈、授決、因 T 0813a17緣、本末、譬喻、生、方等、未曾有、說、廣普;雖 T 0813a18誦斯法,不解其義;以不觀察其義,亦不 T 0813a19順從其法,所應順法終不從其行。所以 T 0813a20誦斯法者,從欲與人共競諍,意計勝負,亦 T 0813a21不自為己有所濟及,彼誦法已,則犯制限。 T 0813a22猶如有人出彼村落欲求惡蛇,彼若見極 T 0813a23大之蛇,到已,以左手摩抆其尾,然彼蛇 T 0813a24迴頭螫蜇其手,由此緣報,便致命終,此亦 T 0813a25如是,若有愚人翫習其法,十二部經靡不 T 0813a26斟酌,亦不觀察其義。所以然者,由不究 T 0813a27竟正法義故。
「於是,若有善男子將護翫習 T 0813a28其法,契經、祇夜、偈、授決、因緣、本末、譬喻、 T 0813a29生、方等、未曾有、說、廣普;彼人誦此法已,深 T 0813b01解其義;以解彼深義之法,順從其教,無 T 0813b02所違失,所以誦法者,不以勝負之心,與 T 0813b03彼競諍;所以誦習法者,欲自纂修有察 T 0813b04及;所以誦法者,果有所願,由此因緣,漸 T 0813b05至涅槃。猶如有人出彼村落,求覓惡蛇。彼 T 0813b06見蛇已,手執鐵鉗,先鑷其頭,後便捉項, T 0813b07不令動搖;設彼惡蛇迴尾欲害彼人,終無 T 0813b08所至。所以然者,比丘!由其捉項故!此善 T 0813b09男子亦復如是,誦習、誦讀,靡不周遍,觀 T 0813b10察其義,順從其法,終無違失,漸漸由此因 T 0813b11緣,得至涅槃。所以然者,由其執正法故。 T 0813b12是故,諸比丘!其有解吾義者,當念奉行;其 T 0813b13不解者,重來問我。如來方今現在,後悔無 T 0813b14益。」
爾時,佛告諸比丘:「設有比丘在大眾中 T 0813b15而作是說:『如來所說禁戒,我悉解了,其習婬 T 0813b16者,罪蓋不足言。』彼比丘當語斯比丘:『止! T 0813b17止!莫作斯言!莫誹謗如來言說斯語,如 T 0813b18來終不說此言。』若此比丘改其所犯者善; T 0813b19若不改其行者,復當再三諫之。設當改者 T 0813b20善,設不改者墮。若復比丘隱匿其事,不 T 0813b21使露現者,諸人皆墮。是謂,比丘!我之禁戒。」
T 0813b22爾時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0813b23 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
Phalguna’s Mistake
SC 2It was then that the monk Mūlaphalguna was traveling together with the nuns, and the nuns also were enjoying traveling with him. When people criticized the monk Mūlaphalguna, then the nuns felt resentful, saddened, and unhappy, and if someone criticized the nuns, then the monk Mūlaphalguna also felt saddened and unhappy.
SC 3A group of monks then told the monk Phalguna, “Now, what are you doing associating closely with the nuns? Are the nuns having affairs with you?”
Phalguna replied, “Now, I understand what the Tathāgata has taught and instructed about sexual violations. The transgression is not worth speaking about.”
SC 4That group of monks again told him, “Stop! Stop, monk! Don’t say those words. Don’t misrepresent the Tathāgata’s teaching. Someone who misrepresents the Tathāgata’s teaching incurs a transgression that’s not trivial. Moreover, the Bhagavān has in countless ways explained the defilement of lust. For someone to engage in lust and hold that it’s no transgression would never make sense. You can abandon this bad view now that will bring you a long time of suffering that’s measureless.” This monk Phalguna still carried on affairs and didn’t correct his behavior.
SC 5That group of monks then went to the Bhagavān, bowed their heads at his feet, and said to him, “In Śrāvastī, there’s a monk named Phalguna who has been having affairs with the nuns. The nuns and the monk Phalguna are still carrying on their affairs, coming and going. We went to him and encouraged him to correct his behavior. Still, the two have increased this behavior and haven’t abandoned their mistaken views, nor are they following the work of the right teaching.”
The Bhagavān told a monk, “You, go to that monk Phalguna and tell him, ‘The Tathāgata summons you.’”
SC 6That monk then accepted the Tathāgata’s instruction and went to the monk Phalguna. “You should know that the Tathāgata has summoned you.”
SC 7The monk Phalguna heard what that monk said and immediately went to the Bhagavān, bowed his head at his feet, and sat down to one side. The Bhagavān then asked that monk, “Have you been associating closely with the nuns?”
That monk replied, “Yes, Bhagavān.”
SC 8The Buddha told the monk, “You are a monk. How can you be having affairs with nuns? Are you not a clansman who shaved off his hair and beard, put on the three-garment robe, and left home to train on the path with firm faith?”
The monk Phalguna said to the Buddha, “Indeed, Bhagavān. I am a clansman who left home to train on the path with firm faith.”
SC 9The Buddha told the monk, “This is not your teaching. How can you be having affairs with the nuns?”
The monk Phalguna said to the Buddha, “I’ve heard what the Buddha has taught about those who practice lust. When their transgression is concealed, it’s not worth speaking about.”
SC 10The Buddha told the monk, “You fool! How does the Tathāgata teach that practicing lust is no transgression? I’ve explained the defilement of lust in countless ways. How do you claim, ‘The Tathāgata teaches that lust is no transgression’? You’d do well to guard against verbal mistakes, then there’d then be nothing to make you constantly suffer a long time for that transgression.”
SC 11The Buddha told him, “You will desist now. Do I need to ask the monks as well?”
SC 12The Bhagavān then addressed the monks, “Have you heard me teach the monks and say that lust is no transgression?”
The monks replied, “Indeed, Bhagavān. We have not heard the Tathāgata teach that lust is no transgression. The reason is that the Tathāgata has explained the defilement of lust in countless ways. If someone says it’s no transgression, that wouldn’t be true.”
SC 13The Buddha told the monks, “Good! Good, monks! As you say, I’ve explained the defilement of lust in countless ways.”
The Parable of the Snake
SC 14The Bhagavān then addressed the monks gravely, “All of you should know this: Suppose there’s a foolish person cultivating the practice of this teaching, which means the sūtras that are songs, verses, assurances, circumstances, records, legends, births, extensive discourses, unprecedented things, lectures, and explanations, and they don’t understand their meaning even though they recite these teachings. By not examining their meaning and not following their principles, this person never practices the teachings as they should be followed. They recite these teachings wanting to argue with others, devising ways of victory and defeat, but they haven’t crossed over [to the other shore] themselves. After they recite the teachings, then they violate the rules.
SC 15“It’s like someone who leaves a village in search of a dangerous snake. If they see an enormous snake, they grab its tail with their left hand, but that snake’s head twists around to bite them. As a result of that, their life may well end. This person is likewise. Suppose a foolish person studies the teachings in the twelvefold sūtras and doesn’t do it adequately for any one of them or examine their meaning. The reason is that they make use what’s not the ultimate meaning of the correct teaching.
SC 16“Here, suppose a good son preserves and studies those teachings, which are the sūtras, songs, verses, assurances, circumstances, records, legends, births, extensive discourses, unprecedented things, lectures, and explanations. After that man recites these teachings, he deeply understands their meaning. By understanding the deep meaning of the teachings, he follows their instructions without any shortcomings. He doesn’t recite and study the teachings with the idea of victory or defeat or to argue with others. Those who recite and study the teachings want to collect and cultivate their investigations. Those who recite the teachings as a result have the aspiration to bring about the causes and conditions that gradually arrive at Nirvāṇa.
SC 17“It’s like someone who leaves the village looking for a dangerous snake. After seeing the snake, they use a metal fork to first pin its head. After that, they grasp its neck to prevent it from moving. If that dangerous snake were to twist around wanting to hurt the person, it’ll never reach him. That’s the reason, monks, that they grasp it by its neck. This good son is likewise. Reciting and studying the teachings, there’s none that he doesn’t penetrate. He examines their meaning and follows their principles without any shortcomings. Because of these causes and conditions, he gradually arrives at Nirvāṇa. That’s the reason he grasps the correct teaching.
SC 18“Therefore, monks, those who understand my meaning should mindfully approve of it. Those who don’t understand it should come repeatedly and question me. Make use of the Tathāgata while he’s present; regret won’t be of help to you later.”
SC 19The Buddha then told the monks, “Suppose a monk in this great assembly said, ‘I fully understand the precepts taught by the Tathāgata. For those who practice lust, when the transgression is concealed, it’s not worth speaking about.’ The other monks should say to this monk, ‘Stop, stop! Don’t say these words. Don’t misrepresent the Tathāgata’s words and discourses. The Tathāgata would never say that.’
SC 20“If this monk corrects his violation, that’s good. If he doesn’t correct his behavior, then he should be admonished in this way three times. If then he corrects himself, that’s good. Supposing he doesn’t correct himself, he is fallen. If a monk again conceals his affairs and isn’t open about them, them such a person is fallen. This, monks, is my ruling.”
SC 21The monks who heard what the Buddha taught then rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật trú tại nước Xá-vệ, trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà.
Bấy giờ Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần giao du với các Tỳ kheo ni, và các Tỳ kheo ni cũng thích giao du với ông. Nếu kho mọi người khen chê gì Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần, khi ấy các Tỳ kheo ni rất tức giận, buồn rầu không vui. Lại nếu có người chê bai các Tỳ kheo ni, khi ấy Tỳ kheo Mậu-la-phá-quần cũng buồn rầu không vui.
Bấy giờ số đông Tỳ kheo nói với Tỳ kho Mậu-la-phá-quần rằng:
“Thầy sao lại thân cận với các Tỳ kheo ni? Các Tỳ kheo ni lại cũng giao tiếp với Thầy?”
Phá-quần đáp:
“Theo chỗ tôi hiểu giáo giới mà Như Lai nói, là sự phạm dâm không đáng tội để nói.”
Số đông các Tỳ kheo lại nói:
“Thôi, thôi, Tỳ kheo. Chớ có nói như vậy. Chớ có phỉ báng Như Lai. Ai phỉ báng ngôn giáo của Như Lai, tội lỗi không phải nhỏ. Lại nữa, Thế Tôn bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Ai tập theo dâm mà không có tội, không có lý đó. Nay Thầy nên xả bỏ kiến giải ấy. Nếu không, sẽ chịu khổ lâu dài.”
Nhưng Tỳ kheo Phá-quần-na này vẫn cứ giao thông với các Tỳ kheo ni, không chịu sửa đổi hành vi của mình.
Bấy giờ số đông Tỳ kheo đi đến Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân mà bạch Thế Tôn rằng:
“Trong thành Xá-vệ có một Tỳ kheo tên Phá-quần, cùng giao tiếp với các Tỳ kheo ni, và các Tỳ kheo ni cũng qua lại giao tiếp với Tỳ kheo Phá-quần. Chúng con có đến đó khuyến dụ để ông ấy sửa đổi hành vi. Nhưng hai người ấy vẫn quan hệ nhiều hơn, không xả bỏ tà kiến điên đảo, cũng không có hành vi phù hợp với chánh pháp.”
Bấy giờ Thế Tôn bảo một Tỳ kheo:
“Ông hãy vâng lời Như Lai đi ngay đến chỗ Tỳ kheo Phá-quần, bảo rằng, ‘Ông nên biết, Như Lai cho gọi.’”
Tỳ kheo Phá-quần nghe Tỳ kheo này nói, liền đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lạy dưới chân rồi ngồi xuống một bên.
Bấy giờ Thế Tôn hỏi Tỳ kheo này:
“Có thật ông thân cận với Tỳ kheo ni chăng?”
Tỳ kheo này đáp:
“Thật vậy, Thế Tôn.”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Ngươi là Tỳ kheo, sao lại giao tiếp với Tỳ kheo ni? Nay ngươi có phải là thiện gia nam tử, đã cạo bỏ râu tóc, khóac ba pháp y, với chí tín kiên cố xuất gia học đạo chăng?”
Tỳ kheo Phá-quần bạch Phật:
“Vâng, bạch Thế Tôn. Con là thiện gia nam tử do tín tâm kiên cố xuất gia học đạo.”
Phật nói với Tỳ kheo:
“Việc làm của ngươi phi pháp. Sao ngươi lại cũng giao tiếp với Tỳ kheo ni?”
Tỳ kheo Phá-quân bạch Phật:
“Con nghe Như Lai nói, tập theo dâm, tội ấy không đáng nói.”
Phật bảo Tỳ kheo:
“Ngươi, kẻ ngu, sao lại nói Như Lai nói tập theo dâm không có tội? Ta bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Ngươi nay sao lại nói rằng Như Lai có nói dâm không tội? Ngươi hãy cẩn thận giữ tội lỗi nơi miệng, chớ để lâu dài hằng chịu tội khổ.”
Phật lại nói:
“Thôi, nay không nói đến ông nữa. Ta cần hỏi các Tỳ kheo.”
Bấy giờ Thế Tôn nói với các Tỳ kheo:
“Các ông có nghe Ta nói với các Tỳ kheo rằng dâm không tội chăng?”
Các Tỳ kheo đáp:
“Thưa không bạch Thế Tôn. Chúng con không nghe Như Lai nói dâm không tội. Vì sao? Như Lai đã bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế. Nói dâm mà không tội, không có trường hợp ấy.”
Phật nói với các Tỳ kheo:
“Lành thay, lành thay, các Tỳ kheo! Đúng như các ông nói, Ta bằng vô số phương tiện nói dâm là ô uế.”
Bấy giờ Thế Tôn lại nói với các Tỳ kheo:
“Các ngươi nên biết, có người ngu tập nơi các pháp hành như Khế kinh, Kỳ dạ, Kệ, Thọ quyết, Nhân duyên, Bản mạt, Thí dụ, Sanh, Phương đẳng, Vị tằng hữu, Quảng phổ. Tuy tụng mà không hiểu rõ nghĩa, do không quán sát kỹ ý nghĩa, cũng không thuận theo pháp ấy, pháp đang thuận theo lại không thuận theo mà hành. Sở dĩ tụng pháp này, chỉ cốt tranh luận với người, ý muốn hơn thua, chứ không phải vì để giúp ích cho chính mình. Người ấy tụng pháp như vậy tất phạm điều cấm chế.
“Cũng như có người muốn ra khỏi thôn xóm, muốn đi tìm rắn độc. Khi nó thấy một con rắn lớn kịch độc, bèn chạy đến lấy tay trái mà vuốt đuôi. Rắn quay đầu lại mổ cho. Vì lý do đó mà người ấy mạng chung. Ở đây cũng vậy. Có người ngu học tập pháp ấy; 12 bộ kinh điển, không bộ nào không tập qua, nhưng không quán sát nghĩa lý. Vì sao vậy? Vì không rốt ráo chánh nghĩa.
“Ở đây có thiện nam tử chăm lo học tập pháp ấy, là Khế kinh, Kỳ-dạ, Kệ, Thọ quyết, Nhân duyên, Bản mạt, Thí dụ, Sanh, Phương đẳng, Vị tằng hữu, Quảng phổ. Người ấy sau khi tụng đọc pháp này rồi, hiểu ý nghĩa trong đó. Do người ấy hiểu sâu ý nghĩa của pháp, nên thuận theo giáo lý ấy, không có điều gì trái nghịch sai quấy. Sở dĩ người ấy tụng pháp, không vì tâm hơn thua để tranh luận với người, mà tụng tập pháp là muốn đạt thành sở nguyện. Do nhân duyên này, dần dần đạt đến Níet-bàn
“Cũng như có người ra khỏi thôn xóm để tìm răn độc. Khi thấy rắn rồi, người ấy tay cầm cái gắp sắt, trước hết đè đầu con rắn xuống, sau đó nắm lấy cổ, không để cho vùng vẫy. Giả sử con rắn muốn ngoắt đuôi lại để hại người này cũng không bao giờ được. Vì sao vậy? Tỳ kheo, vì đã nắm lấy cổ rắn.
“Thiện nam tử này cũng vậy, tụng tập đọc tụng, đủ khắp mọi thứ, rồi quán sát ý nghĩa, thuận theo pháp đó, không hề có điều gì trái nghịch sai lạc. Dần dần do nhân duyên này mà đạt đến Niết-bàn. Vì sao vậy? Do bắt nắm chánh pháp.
“Cho nên, Tỳ kheo, ai hiểu rõ ý nghĩa của Ta, hãy suy niệm mà phụng hành. Ai không hiểu, hãy đến hỏi lại Ta. Như Lai nay còn hiện tại. Chớ để sau này phải hối tiếc vô ích.”
Rồi Phật nói với các Tỳ kheo:
“Giả sử có Tỳ kheo ở giữa đại chúng nói rằng, ‘Cấm giới mà Như Lai đã thuyết, tôi đã thấu hiểu, theo đó dâm không tội, ví không đáng để nói.’ Các Tỳ kheo nên nói với Tỳ kheo này, ‘Thôi, thôi, chớ nói điều đó. Chớ phỉ báng Như Lai rằng Như Lai có nói điều đó. Như Lai không bao giờ nói điều đó.’ Nếu Tỳ kheo ấy sửa đổi điều trái phạm thì tốt. Nếu không sửa đổi hành vi, nên ba lần can gián. Nếu sửa đổi thì tốt. Không sửa đổi thì phạm đọa. Tỳ kheo nào bao che việc ấy không để phát lộ, những người đó đều phạm đọa. Đó là cấm giới Ta chế cho Tỳ kheo.”
Bấy giờ các Tỳ kheo nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
Phalguna’s Mistake
SC 2It was then that the monk Mūlaphalguna was traveling together with the nuns, and the nuns also were enjoying traveling with him. When people criticized the monk Mūlaphalguna, then the nuns felt resentful, saddened, and unhappy, and if someone criticized the nuns, then the monk Mūlaphalguna also felt saddened and unhappy.
SC 3A group of monks then told the monk Phalguna, “Now, what are you doing associating closely with the nuns? Are the nuns having affairs with you?”
Phalguna replied, “Now, I understand what the Tathāgata has taught and instructed about sexual violations. The transgression is not worth speaking about.”
SC 4That group of monks again told him, “Stop! Stop, monk! Don’t say those words. Don’t misrepresent the Tathāgata’s teaching. Someone who misrepresents the Tathāgata’s teaching incurs a transgression that’s not trivial. Moreover, the Bhagavān has in countless ways explained the defilement of lust. For someone to engage in lust and hold that it’s no transgression would never make sense. You can abandon this bad view now that will bring you a long time of suffering that’s measureless.” This monk Phalguna still carried on affairs and didn’t correct his behavior.
SC 5That group of monks then went to the Bhagavān, bowed their heads at his feet, and said to him, “In Śrāvastī, there’s a monk named Phalguna who has been having affairs with the nuns. The nuns and the monk Phalguna are still carrying on their affairs, coming and going. We went to him and encouraged him to correct his behavior. Still, the two have increased this behavior and haven’t abandoned their mistaken views, nor are they following the work of the right teaching.”
The Bhagavān told a monk, “You, go to that monk Phalguna and tell him, ‘The Tathāgata summons you.’”
SC 6That monk then accepted the Tathāgata’s instruction and went to the monk Phalguna. “You should know that the Tathāgata has summoned you.”
SC 7The monk Phalguna heard what that monk said and immediately went to the Bhagavān, bowed his head at his feet, and sat down to one side. The Bhagavān then asked that monk, “Have you been associating closely with the nuns?”
That monk replied, “Yes, Bhagavān.”
SC 8The Buddha told the monk, “You are a monk. How can you be having affairs with nuns? Are you not a clansman who shaved off his hair and beard, put on the three-garment robe, and left home to train on the path with firm faith?”
The monk Phalguna said to the Buddha, “Indeed, Bhagavān. I am a clansman who left home to train on the path with firm faith.”
SC 9The Buddha told the monk, “This is not your teaching. How can you be having affairs with the nuns?”
The monk Phalguna said to the Buddha, “I’ve heard what the Buddha has taught about those who practice lust. When their transgression is concealed, it’s not worth speaking about.”
SC 10The Buddha told the monk, “You fool! How does the Tathāgata teach that practicing lust is no transgression? I’ve explained the defilement of lust in countless ways. How do you claim, ‘The Tathāgata teaches that lust is no transgression’? You’d do well to guard against verbal mistakes, then there’d then be nothing to make you constantly suffer a long time for that transgression.”
SC 11The Buddha told him, “You will desist now. Do I need to ask the monks as well?”
SC 12The Bhagavān then addressed the monks, “Have you heard me teach the monks and say that lust is no transgression?”
The monks replied, “Indeed, Bhagavān. We have not heard the Tathāgata teach that lust is no transgression. The reason is that the Tathāgata has explained the defilement of lust in countless ways. If someone says it’s no transgression, that wouldn’t be true.”
SC 13The Buddha told the monks, “Good! Good, monks! As you say, I’ve explained the defilement of lust in countless ways.”
The Parable of the Snake
SC 14The Bhagavān then addressed the monks gravely, “All of you should know this: Suppose there’s a foolish person cultivating the practice of this teaching, which means the sūtras that are songs, verses, assurances, circumstances, records, legends, births, extensive discourses, unprecedented things, lectures, and explanations, and they don’t understand their meaning even though they recite these teachings. By not examining their meaning and not following their principles, this person never practices the teachings as they should be followed. They recite these teachings wanting to argue with others, devising ways of victory and defeat, but they haven’t crossed over [to the other shore] themselves. After they recite the teachings, then they violate the rules.
SC 15“It’s like someone who leaves a village in search of a dangerous snake. If they see an enormous snake, they grab its tail with their left hand, but that snake’s head twists around to bite them. As a result of that, their life may well end. This person is likewise. Suppose a foolish person studies the teachings in the twelvefold sūtras and doesn’t do it adequately for any one of them or examine their meaning. The reason is that they make use what’s not the ultimate meaning of the correct teaching.
SC 16“Here, suppose a good son preserves and studies those teachings, which are the sūtras, songs, verses, assurances, circumstances, records, legends, births, extensive discourses, unprecedented things, lectures, and explanations. After that man recites these teachings, he deeply understands their meaning. By understanding the deep meaning of the teachings, he follows their instructions without any shortcomings. He doesn’t recite and study the teachings with the idea of victory or defeat or to argue with others. Those who recite and study the teachings want to collect and cultivate their investigations. Those who recite the teachings as a result have the aspiration to bring about the causes and conditions that gradually arrive at Nirvāṇa.
SC 17“It’s like someone who leaves the village looking for a dangerous snake. After seeing the snake, they use a metal fork to first pin its head. After that, they grasp its neck to prevent it from moving. If that dangerous snake were to twist around wanting to hurt the person, it’ll never reach him. That’s the reason, monks, that they grasp it by its neck. This good son is likewise. Reciting and studying the teachings, there’s none that he doesn’t penetrate. He examines their meaning and follows their principles without any shortcomings. Because of these causes and conditions, he gradually arrives at Nirvāṇa. That’s the reason he grasps the correct teaching.
SC 18“Therefore, monks, those who understand my meaning should mindfully approve of it. Those who don’t understand it should come repeatedly and question me. Make use of the Tathāgata while he’s present; regret won’t be of help to you later.”
SC 19The Buddha then told the monks, “Suppose a monk in this great assembly said, ‘I fully understand the precepts taught by the Tathāgata. For those who practice lust, when the transgression is concealed, it’s not worth speaking about.’ The other monks should say to this monk, ‘Stop, stop! Don’t say these words. Don’t misrepresent the Tathāgata’s words and discourses. The Tathāgata would never say that.’
SC 20“If this monk corrects his violation, that’s good. If he doesn’t correct his behavior, then he should be admonished in this way three times. If then he corrects himself, that’s good. Supposing he doesn’t correct himself, he is fallen. If a monk again conceals his affairs and isn’t open about them, them such a person is fallen. This, monks, is my ruling.”
SC 21The monks who heard what the Buddha taught then rejoiced and approved.