Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Phần giới thiệu bối cảnh tại Sāvatthī.
Lúc ấy Đức Thế Tôn nói với các tỳ-kheo: \"Này các tỳ-kheo, sắc là vô thường. Cái gì vô thường, đó là dukkha (khổ). Cái gì là khổ, đó là vô ngã. Cái gì vô ngã cần được thấy bằng chánh trí tuệ rằng: 'Đây không phải ta, đây không phải của ta, đây không phải tự ngã của ta.'\"
\"Này các tỳ-kheo, bậc Thánh đệ tử có học quán chiếu như vậy sẽ nhàm chán sắc, và cũng nhàm chán thọ, tưởng, hành và thức. Ai nhàm chán sẽ ly tham. Khi ly tham sẽ giải thoát. Khi giải thoát, tri kiến giải thoát khởi lên, đó là: 'Sanh đã tận. Phạm hạnh đã thành. Việc cần làm đã làm. Đời sống khác ngoài đời này sẽ không còn được ta biết đến nữa.'\" Ngài đã thuyết như vậy.
The narrative introduction is Sāvatthī.
SC 1At that time the Blessed One said to the monks: “Monks, bodily form is impermanent. What is impermanent, that is dukkha. What is dukkha, that is not-self. What is not-self should be seen with right wisdom as ‘this is not me, this cannot be grasped as mine, this cannot be grasped as my own self.’
SC 2“Monks, a learned noble disciple who contemplate in this way will become disenchanted with bodily form and will likewise become disenchanted with feeling, perception, formations and consciousness. One who has become disenchanted, will be free from desire. When he is free from desire, he will be liberated. When he is liberated, knowledge and vision of liberation arise, namely that ‘Birth for me has been exhausted. The holy life has been fulfilled. What had to be done has been done. Existence other than the present one shall not be known by me’.” Thus it was said.
Phần giới thiệu bối cảnh tại Sāvatthī.
Lúc ấy Đức Thế Tôn nói với các tỳ-kheo: \"Này các tỳ-kheo, sắc là vô thường. Cái gì vô thường, đó là dukkha (khổ). Cái gì là khổ, đó là vô ngã. Cái gì vô ngã cần được thấy bằng chánh trí tuệ rằng: 'Đây không phải ta, đây không phải của ta, đây không phải tự ngã của ta.'\"
\"Này các tỳ-kheo, bậc Thánh đệ tử có học quán chiếu như vậy sẽ nhàm chán sắc, và cũng nhàm chán thọ, tưởng, hành và thức. Ai nhàm chán sẽ ly tham. Khi ly tham sẽ giải thoát. Khi giải thoát, tri kiến giải thoát khởi lên, đó là: 'Sanh đã tận. Phạm hạnh đã thành. Việc cần làm đã làm. Đời sống khác ngoài đời này sẽ không còn được ta biết đến nữa.'\" Ngài đã thuyết như vậy.
The narrative introduction is Sāvatthī.
SC 1At that time the Blessed One said to the monks: “Monks, bodily form is impermanent. What is impermanent, that is dukkha. What is dukkha, that is not-self. What is not-self should be seen with right wisdom as ‘this is not me, this cannot be grasped as mine, this cannot be grasped as my own self.’
SC 2“Monks, a learned noble disciple who contemplate in this way will become disenchanted with bodily form and will likewise become disenchanted with feeling, perception, formations and consciousness. One who has become disenchanted, will be free from desire. When he is free from desire, he will be liberated. When he is liberated, knowledge and vision of liberation arise, namely that ‘Birth for me has been exhausted. The holy life has been fulfilled. What had to be done has been done. Existence other than the present one shall not be known by me’.” Thus it was said.