BJT 1265Sau khi trèo lên tảng đá cao, đấng Tối Thượng Nhân đã ngồi xuống. Tôi là vị Bà-la-môn thông thạo về chú thuật (cư ngụ) ở không xa ngọn núi.
BJT 1266Khi đấng Đại Hùng, vị Trời của chư Thiên, bậc Nhân Ngưu đã ngồi xuống, tôi đã chắp tay lên và đã ngợi ca đấng Lãnh Đạo Thế Gian rằng:
BJT 1267“Vị này là đức Phật, đấng Đại Hùng, bậc giảng giải về Giáo Pháp cao quý, đứng đầu Hội Chúng tỳ khưu, chói sáng như là đống lửa.
BJT 1268Tợ như đại dương không bị suy suyển, tợ như biển cả khó mà vượt qua, bậc Hữu Nhãn thuyết giảng Giáo Pháp tợ như (con sư tử) vua của loài thú không bị hãi sợ.”
BJT 1269Biết được ý định của tôi, đấng Lãnh Đạo Padumuttara đứng ở nơi Hội Chúng tỳ khưu, đã nói lên những lời kệ này:
BJT 1270“Sự chắp tay này đã được dâng cúng và đức Phật tối thượng đã được ngợi ca bởi người nào, (người ấy) sẽ cai quản Thiên quốc ba mươi ngàn kiếp.
BJT 1271Cho đến một trăm ngàn kiếp (về sau này), bậc Toàn Giác tên Aṅgīrasa, vị đã dứt bỏ tội lỗi, sẽ hiện khởi.
BJT 1272(Người ấy) sẽ là người thừa tự Giáo Pháp của vị (Phật) ấy, là chánh thống, được tạo ra từ Giáo Pháp, là vị A-la-hán với tên Sataraṁsī.”
BJT 1273Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Tôi có ánh sáng tỏa ra, (cho nên) tôi có tên là Sataraṁsī (trăm tia sáng).
BJT 1274Ở mái che hoặc ở gốc cây, tôi là người có thiền chứng, được thỏa thích về thiền. Tôi duy trì thân mạng cuối cùng ở Giáo Pháp của đấng Chánh Đẳng Giác.
BJT 1275(Trước đây) sáu mươi ngàn kiếp, (đã có) bốn vị có tên Rāma là các đấng Chuyển Luân Vương được thành tựu bảy loại báu vật, có oai lực lớn lao.
BJT 1276Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Sataraṁsiya đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Sataraṁsika là phần thứ nhì.
“Ubbiddhaṁ selamāruyha,
nisīdi purisuttamo;
Pabbatassāvidūramhi,
brāhmaṇo mantapāragū.
Upaviṭṭhaṁ mahāvīraṁ,
devadevaṁ narāsabhaṁ;
Añjaliṁ paggahetvāna,
santhaviṁ lokanāyakaṁ.
‘Esa buddho mahāvīro,
varadhammappakāsako;
Jalati aggikhandhova,
bhikkhusaṅghapurakkhato.
Mahāsamuddovakkhubbho,
aṇṇavova duruttaro;
Migarājāvasambhīto,
dhammaṁ deseti cakkhumā’.
Mama saṅkappamaññāya,
padumuttaranāyako;
Bhikkhusaṅghe ṭhito satthā,
imā gāthā abhāsatha.
‘Yenāyaṁ añjalī dinno,
buddhaseṭṭho ca thomito;
Tiṁsakappasahassāni,
devarajjaṁ karissati.
Kappasatasahassamhi,
aṅgīrasasanāmako;
Vivaṭṭacchado sambuddho,
uppajjissati tāvade.
Tassa dhammesu dāyādo,
oraso dhammanimmito;
Sataraṁsīti nāmena,
arahā so bhavissati’.
Jātiyā sattavassohaṁ,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Sataraṁsimhi nāmena,
pabhā niddhāvate mama.
Maṇḍape rukkhamūle vā,
jhāyī jhānarato ahaṁ;
Dhāremi antimaṁ dehaṁ,
sammāsambuddhasāsane.
Saṭṭhikappasahassamhi,
caturo rāmanāmakā;
Sattaratanasampannā,
cakkavattī mahabbalā.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā sataraṁsi thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Sataraṁsittherassāpadānaṁ dutiyaṁ.
Walt 1265 Ascending a rock outcropping,
the Ultimate Man sat down there.
I, a brahmin mantra-master
in the region of that mountain, Verse 1
Walt 1266 having pressed my hands together
kindly praised him, the World-Leader,
the God of Gods, the Bull of Men,
the Great Hero who had arrived: Verse 2
Walt 1267 “This is the Buddha, Great Hero,
the Preacher of the Best Teaching,
like a blazing column of fire,
Honored by the monks’ Assembly. Verse 3
Walt 1268 Imperturbable as the sea,
hard to cross as is the ocean,
fearless as the king of the beasts,
the Eyeful One preaches Dhamma.” Verse 4
Walt 1269 Discerning what I was thinking,
the Buddha named for the lotus,
standing in the monks’ Assembly,
the Teacher spoke these verses then: Verse 5
Walt 1270 “This one who’s pressed hands together
and has praised me, the Best Buddha,
for thirty thousand aeons hence
he will exercise divine rule. Verse 6
Walt 1271 In one hundred thousand aeons
the one named for Angirasa,
the Sambuddha, with Blinders Off,
will come into existence then. Verse 7
Walt 1272Worthy heir to that one’s Dhamma,
Dhamma’s legitimate offspring,
the one known as Sataraṁsi
will become an arahant then.” Verse 8
Walt 1273 Being only seven years old,
I went forth into homelessness.
I am known as Sataraṁsi;
my light purifies the whole world. Verse 9
Walt 1274 On a stage or beneath a tree
meditator, trance-lover,
I am bearing my last body
in the Supreme Buddha’s teaching. Verse 10
Walt 1275 Sixty thousand aeons ago
there were four men known as Roma.
They were wheel-turners with great strength
possessors of the seven gems. Verse 11
Walt 1276 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 12
Thus indeed Venerable Sataraṁsiya Thera spoke these verses.
The legend of Sataraṁsika Thera is finished.