BJT 46Ở thành phố Bandhumatī, có vị Sát-đế-lỵ tên là Bandhumā. Tôi đã là người vợ của vị vua ấy. Có một lần tôi đã khiến (người) đưa tôi đi (du ngoạn).
BJT 47Khi ấy, tôi đã đi đến nơi thanh vắng và ngồi xuống, tôi đã suy nghĩ như vầy: “Dầu đã đạt được vị thế xứng đáng, nhưng không điều lành nào đã được ta thực hiện!
BJT 48Có lẽ ta sẽ đi đến địa ngục là nơi vô cùng nóng bức, khổ sở, có dáng vẻ rùng rợn, vô cùng khiếp đảm; điều này đối với ta là không có sự hoài nghi (nữa).”
BJT 49Tôi đã đi đến gặp đức vua và đã nói lời nói này: “Tâu vị Sát-đế-lỵ, xin hãy ban cho thiếp một vị sa-môn. Thiếp sẽ chăm lo về vật thực.”
BJT 50Vị đại vương đã ban cho tôi (một) vị sa-môn có (các) giác quan đã được tu tập. Sau khi nhận lấy bình bát của vị ấy, tôi đã đặt đầy (bình bát) với vật thực thượng hạng.
BJT 51Sau khi đã đặt đầy (bình bát) với vật thực thượng hạng, tôi đã thoa dầu thơm. rồi đã che đậy lại bằng xấp vải đôi có giá trị đến một ngàn.
BJT 52Đối với tôi, tôi (sẽ) ghi nhớ cảnh tượng này đến hết cuộc đời. Sau khi làm cho tâm được tịnh tín vào điều ấy, tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 53Tôi đã được thiết lập vào ngôi chánh hậu của ba mươi vị Thiên Vương. Điều ước nguyện trong tâm của tôi là được tái sanh theo như ước muốn.
BJT 54Tôi đã được thiết lập vào ngôi chánh hậu của hai mươi đấng Chuyển Luân Vương. Sau khi thành tựu kết quả, tôi luân hồi ở nhiều cõi.
BJT 55Tôi đã được giải thoát khỏi tất cả các điều trói buộc. Đối với tôi, các sự liên quan đến tái sanh đã xa lìa, tất cả các lậu hoặc đã được cạn kiệt, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 56Kể từ khi tôi đã dâng cúng vật thí trước đây chín mươi mốt kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của món vật thực.
BJT 57Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi cái (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 58Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy của đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 59Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được tôi đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Ký sự về trưởng lão ni Ekapiṇḍapātadāyikā là phần thứ sáu.
“Nagare bandhumatiyā,
bandhumā nāma khattiyo;
Tassa rañño ahuṁ bhariyā,
ekajjhaṁ cārayāmahaṁ.
Rahogatā nisīditvā,
evaṁ cintesahaṁ tadā;
‘Ādāya gamanīyaṁ hi,
kusalaṁ natthi me kataṁ.
Mahābhitāpaṁ kaṭukaṁ,
ghorarūpaṁ sudāruṇaṁ;
Nirayaṁ nūna gacchāmi,
ettha me natthi saṁsayo’.
Rājānaṁ upasaṅkamma,
idaṁ vacanamabraviṁ;
‘Ekaṁ me samaṇaṁ dehi,
bhojayissāmi khattiya’.
Adāsi me mahārājā,
samaṇaṁ bhāvitindriyaṁ;
Tassa pattaṁ gahetvāna,
paramannena pūrayiṁ.
Pūrayitvā paramannaṁ,
gandhālepaṁ akāsahaṁ;
Jālena pidahitvāna,
vatthayugena chādayiṁ.
Ārammaṇaṁ mamaṁ etaṁ,
sarāmi yāvajīvihaṁ;
Tattha cittaṁ pasādetvā,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tiṁsānaṁ devarājūnaṁ,
mahesittamakārayiṁ;
Manasā patthitaṁ mayhaṁ,
nibbattati yathicchitaṁ.
Vīsānaṁ cakkavattīnaṁ,
mahesittamakārayiṁ;
Ocitattāva hutvāna,
saṁsarāmi bhavesvahaṁ.
Sabbabandhanamuttāhaṁ,
apetā me upādikā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Ekanavutito kappe,
yaṁ dānamadadiṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
piṇḍapātassidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavā.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ ekapiṇḍapātadāyikā bhikkhunī imā gāthāyo abhāsitthāti.
Ekapiṇḍapātadāyikātheriyāpadānaṁ chaṭṭhaṁ.
Walt 46 In the city, Bandhumatī,
there was a king named Bandhuma.
I was then the wife of that king,
behaving in a certain way. Verse 1
Walt 47 Gone off alone, having sat down,
I then reflected in this way:
“I’ve done no wholesome deeds that I
can take and go when I have died. Verse 2
Walt 48 I have no doubt about the fact
that I’ll certainly go to hell,
blazingly hot, laden with grief,
of frightful form, and very cruel.” Verse 3
Walt 49 After having approached the king,
I then spoke these words to him:
“O kṣatriyan, do give to me
one monk, whom I will thenceforth feed.” Verse 4
Walt 50 That great king gave a monk to me,
with cultivated faculties.
After having taken his bowl,
I satisfied him with milk-rice. Verse 5
Walt 51 Having filled it up with milk-rice,
I applied some scented ointment.
Covering it with some netting,
I closed it with a blue lotus. Verse 6
Walt 52 Making that my object of thought
for as long as my life lasted,
bringing pleasure to my heart there,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 7
Walt 53 I was fixed in the chief queen’s place
of thirty kings among the gods.
Whatever my mind wishes for
comes into being as desired. Verse 8
Walt 54 I was fixed in the chief queen’s place
of twenty kings who turned the wheel.
With accumulated merit,
I transmigrated through lifetimes. Verse 9
Walt 55 I am set free from every bond;
my substrata are gone away;
all defilements are extinguished;
now there will be no more rebirth. Verse 10
Walt 56 In the ninety-one aeons since
I gave that almsgiving back then,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of food that’s begged for. Verse 11
Walt 57 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 12
Walt 58 Being in Best Buddha's presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 13
Walt 59 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 14
Thus indeed Bhikkhunī Ekapiṇḍadāyikā spoke these verses.
The legend of Ekapiṇḍadāyikā Therī is finished.