Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, gia chủ Cấp Cô Độc đi đến chỗ Thế Tôn, đầu mặt lễ sát chân Phật, rồi ngồi qua một bên. Thế Tôn bảo:
“Thế nào Gia chủ, quý gia chủ thường bố thí cho những người nghèo thiếu phải không?”
Gia chủ thưa:
“Thật vậy, bạch Thế Tôn. Con thường bố thí cho những người nghèo thiếu. Nơi bốn cửa thành thì bố thí rộng rãi. Tại nhà thì cung cấp những gì cần dùng. Bạch Thế Tôn, có lúc con tự nghĩ muốn bố thí cho các loài cầm thú như chim chóc, heo, chó. Con cũng không nghĩ là đây nên cho, đây không nên cho; cũng lại không nghĩ là đây nên cho nhiều, đây nên cho ít. Con thường tự nghĩ tất cả chúng sanh đều do ăn uống mà sinh mạng tồn tại; có ăn thì sống, không ăn thì chết.”
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, lành thay, Gia chủ. Ông đã bằng tâm Bồ-tát, chuyên tinh nhất ý mà huệ thí rộng rãi. Thật vậy, chúng sanh nhờ ăn uống mà được cứu sống, không ăn uống thì liền chết. Này Gia chủ, Ông sẽ được quả lớn, được tiếng tăm nhiều; được quả báo lớn mà tiếng đồn thấu mười phương; được pháp vị cam lồ. Vì sao vậy? Vì hàng Bồ-tát thường đem tâm bình đẳng để bố thí, lúc nào cũng một lòng mà nhớ nghĩ đến các loài chúng sanh, nhờ ăn uống mà tồn tại, có ăn uống tức được cứu sống, không ăn uống tức chết. Này Gia chủ, đó là tâm Bồ-tát ở tại chỗ yên ổn mà bố thí rộng rãi.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Nên bố thí khắp cả,
Quyết không lòng hối tiếc;
Ắt sẽ gặp bạn lành,
Được giúp đến bờ kia.
“Cho nên Gia chủ, hãy dùng tâm bình đẳng mà bố thí rộng rãi. Như vậy, Gia chủ hãy học điều này.”
Gia chủ sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0565a11園。
爾時,阿那邠持長者便往至世尊所,頭 T 0565a12面禮世尊足,在一面坐。世尊告曰:「云何,長 T 0565a13者!貴家恒布施貧乏耶?」
長者對曰:「如是。世 T 0565a14尊!恒布施貧乏,於四城門而廣布施,復 T 0565a15在家中給與所須。世尊!我或時作是念,并 T 0565a16欲布施野、飛鳥、猪、狗之屬。我亦無是念,此 T 0565a17應與,此不應與。亦復無是念,此應與多, T 0565a18此應與少。我恒有是念,一切眾生皆由食 T 0565a19而存其命,有食便存,無食便喪。」
世尊告曰: T 0565a20「善哉!善哉!長者!汝乃以菩薩心,專精一意 T 0565a21而廣惠施。然此眾生由食得濟,無食便喪。 T 0565a22長者!汝當獲大果,得大名稱,有大果報, T 0565a23聲徹十方,得甘露法味。所以然者,菩薩之 T 0565a24處恒以平等心而以惠施,專精一意,念眾 T 0565a25生類由食而存,有食便濟,無食便喪。是謂, T 0565a26長者!菩薩心所安處而廣惠施。」
爾時,世尊便 T 0565a27說偈曰:
T 0565a28
「盡當普惠施, 終無悋悔心, T 0565a29
必當遇良友, 得濟到彼岸。
T 0565b01「是故,長者!當平等意而廣惠施。如是,長者! T 0565b02當作是學。」
爾時,長者聞佛所說,歡喜奉 T 0565b03行。
T 0565b04 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the wealthy man Anāthapiṇḍada went to visit the Bhagavān. He bowed his head at the Bhagavān’s feet and then sat to one side.
SC 3The Bhagavān asked him, “How are you, wealthy man? Has your rich family continued to give to the needy?”
SC 4That wealthy man replied, “Yes, Bhagavān. We continue to give to the needy. We distribute gifts at the city’s four gates, and I also provide what they need from my home.
SC 5“Bhagavān, sometimes I think, ‘I’d like to be generous to the likes of wild birds, pigs, and dogs.’ But I don’t have this thought, ‘I should give to them,’ or ‘I shouldn’t give to them.’ Nor do I have the thought, ‘I should give more to them,’ or ‘I should give less to them.’ I always think, ‘All sentient beings depend on food to continue to live. With food, they survive. Without food, they die.’”
SC 6The Bhagavān told him, “Good, wealthy man! Good! You focus on this one thought of giving widely with a bodhisattva’s heart. Indeed, these sentient beings depend on food for their survival. Without food, they die.
SC 7“Wealthy man, you’ll win a great reward and get a great reputation for that great reward. Your name will travel in all directions, and you’ll gain the Dharma flavor of the sweet dew. Why is that? The bodhisattva’s abode is to give with an equitable heart. He focuses on this one thought, being mindful of the varieties of sentient beings that depend on food to live. With food, they survive. Without food, they die. This, wealthy man, is called a bodhisattva whose heart abides securely and gives broadly.”
SC 8The Bhagavān then spoke in verse:
All should focus on broad generosity
And never feel any regret about it.
They’ll surely encounter good friends
Who’ll help them cross over to the far shore.
SC 9“Therefore, wealthy man, you should think equitably and focus on broad generosity. Thus, wealthy man, you should train yourself.”
SC 10When that wealthy man heard what the Buddha taught, he rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, gia chủ Cấp Cô Độc đi đến chỗ Thế Tôn, đầu mặt lễ sát chân Phật, rồi ngồi qua một bên. Thế Tôn bảo:
“Thế nào Gia chủ, quý gia chủ thường bố thí cho những người nghèo thiếu phải không?”
Gia chủ thưa:
“Thật vậy, bạch Thế Tôn. Con thường bố thí cho những người nghèo thiếu. Nơi bốn cửa thành thì bố thí rộng rãi. Tại nhà thì cung cấp những gì cần dùng. Bạch Thế Tôn, có lúc con tự nghĩ muốn bố thí cho các loài cầm thú như chim chóc, heo, chó. Con cũng không nghĩ là đây nên cho, đây không nên cho; cũng lại không nghĩ là đây nên cho nhiều, đây nên cho ít. Con thường tự nghĩ tất cả chúng sanh đều do ăn uống mà sinh mạng tồn tại; có ăn thì sống, không ăn thì chết.”
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, lành thay, Gia chủ. Ông đã bằng tâm Bồ-tát, chuyên tinh nhất ý mà huệ thí rộng rãi. Thật vậy, chúng sanh nhờ ăn uống mà được cứu sống, không ăn uống thì liền chết. Này Gia chủ, Ông sẽ được quả lớn, được tiếng tăm nhiều; được quả báo lớn mà tiếng đồn thấu mười phương; được pháp vị cam lồ. Vì sao vậy? Vì hàng Bồ-tát thường đem tâm bình đẳng để bố thí, lúc nào cũng một lòng mà nhớ nghĩ đến các loài chúng sanh, nhờ ăn uống mà tồn tại, có ăn uống tức được cứu sống, không ăn uống tức chết. Này Gia chủ, đó là tâm Bồ-tát ở tại chỗ yên ổn mà bố thí rộng rãi.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Nên bố thí khắp cả,
Quyết không lòng hối tiếc;
Ắt sẽ gặp bạn lành,
Được giúp đến bờ kia.
“Cho nên Gia chủ, hãy dùng tâm bình đẳng mà bố thí rộng rãi. Như vậy, Gia chủ hãy học điều này.”
Gia chủ sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the wealthy man Anāthapiṇḍada went to visit the Bhagavān. He bowed his head at the Bhagavān’s feet and then sat to one side.
SC 3The Bhagavān asked him, “How are you, wealthy man? Has your rich family continued to give to the needy?”
SC 4That wealthy man replied, “Yes, Bhagavān. We continue to give to the needy. We distribute gifts at the city’s four gates, and I also provide what they need from my home.
SC 5“Bhagavān, sometimes I think, ‘I’d like to be generous to the likes of wild birds, pigs, and dogs.’ But I don’t have this thought, ‘I should give to them,’ or ‘I shouldn’t give to them.’ Nor do I have the thought, ‘I should give more to them,’ or ‘I should give less to them.’ I always think, ‘All sentient beings depend on food to continue to live. With food, they survive. Without food, they die.’”
SC 6The Bhagavān told him, “Good, wealthy man! Good! You focus on this one thought of giving widely with a bodhisattva’s heart. Indeed, these sentient beings depend on food for their survival. Without food, they die.
SC 7“Wealthy man, you’ll win a great reward and get a great reputation for that great reward. Your name will travel in all directions, and you’ll gain the Dharma flavor of the sweet dew. Why is that? The bodhisattva’s abode is to give with an equitable heart. He focuses on this one thought, being mindful of the varieties of sentient beings that depend on food to live. With food, they survive. Without food, they die. This, wealthy man, is called a bodhisattva whose heart abides securely and gives broadly.”
SC 8The Bhagavān then spoke in verse:
All should focus on broad generosity
And never feel any regret about it.
They’ll surely encounter good friends
Who’ll help them cross over to the far shore.
SC 9“Therefore, wealthy man, you should think equitably and focus on broad generosity. Thus, wealthy man, you should train yourself.”
SC 10When that wealthy man heard what the Buddha taught, he rejoiced and approved.