Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này, ban đầu không thấy một pháp không thể hàng phục, khó có được thời cơ thích nghi, chịu các báo khổ, như là tâm. Này các Tỳ-kheo, tâm này không thể hàng phục, khó có được thời cơ thích nghi, chịu các báo khổ. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy phân biệt tâm, hãy tư duy tâm; hãy khéo niệm tưởng các gốc rễ thiện. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0566c10園。
爾時,世尊告諸比丘:「我於此眾,初不見 T 0566c11一法不可降伏,難得時宜,受諸苦報,所 T 0566c12謂心是。諸比丘!此心不可降伏,難得時宜, T 0566c13受諸苦報。是故,諸比丘!當分別心,當思惟 T 0566c14心,善念諸善本。如是,諸比丘!當作是學。」
爾 T 0566c15時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0566c16 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “From the start, I don’t see in this assembly a single thing that’s uncontrollable and which is sure to bring a result of suffering when its difficult to control. That thing is the heart. Monks, this heart is uncontrollable. When its difficult to gain control of it, it surely brings a result of suffering.
SC 3“Therefore, monks, one should discern their heart. They should pay attention to their heart and be well aware of its roots of goodness. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 4When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này, ban đầu không thấy một pháp không thể hàng phục, khó có được thời cơ thích nghi, chịu các báo khổ, như là tâm. Này các Tỳ-kheo, tâm này không thể hàng phục, khó có được thời cơ thích nghi, chịu các báo khổ. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy phân biệt tâm, hãy tư duy tâm; hãy khéo niệm tưởng các gốc rễ thiện. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “From the start, I don’t see in this assembly a single thing that’s uncontrollable and which is sure to bring a result of suffering when its difficult to control. That thing is the heart. Monks, this heart is uncontrollable. When its difficult to gain control of it, it surely brings a result of suffering.
SC 3“Therefore, monks, one should discern their heart. They should pay attention to their heart and be well aware of its roots of goodness. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 4When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.