Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại tại Ca-lan-đà trong Trúc viên, thành La-duyệt-kỳ, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo.
Bấy giờ, có một Tỳ-kheo nghe Như Lai đã có thọ ký về Điều-đạt, là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Lúc ấy, Tỳ-kheo kia đến chỗ Tôn giả A-nan, sau khi thăm hỏi xong, ngồi qua một bên.
Tỳ-kheo kia hỏi A-nan rằng:
“Thế nào, Tôn giả A-nan, Như Lai đã quán sát tận cùng căn nguyên của Đề-bà-đạt-đâu rồi, sau đó mới thọ ký là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa liệu chăng? Có nguyên do để có thể được thọ ký chăng?”
Lúc ấy, A-nan bảo:
“Những gì Như Lai nói ra không bao giờ hư dối. Những gì được hành bởi thân, khẩu của Ngài không có đổi khác. Như Lai đã chắc thật thọ ký Đề-bà-đạt-đâu sẽ chịu tội sâu nặng trải qua một kiếp không thể chữa trị.”
Bấy giờ, Tôn giả A-nan rời chỗ ngồi đứng dậy, đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ sát chân, rồi đứng qua một bên, bạch Thế Tôn:
“Có một Tỳ-kheo đi đến chỗ con nói: ‘Thế nào, Tôn giả A-nan, Như Lai đã quán sát tận cùng căn nguyên của Đề-bà-đạt-đâu rồi, sau đó mới thọ ký là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa liệu chăng? Có nguyên do để có thể được thọ ký chăng?’ Nói xong những lời này rồi tự bỏ đi.”
Thế Tôn bảo:
“Tỳ-kheo kia chắc là người xuất gia tu học trễ muộn, hay mới đi đến trong pháp của Ta chưa bao lâu chăng? Những gì Như Lai đã nói ra không bao giờ hư dối, sao lại ở trong đó mà khởi lên do dự?”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo A-nan:
“Ngươi hãy đến đó, bảo Tỳ-kheo kia rằng: ‘Như Lai cho gọi ông.’”
A-nan đáp:
“Kính vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi vâng lời Thế Tôn dạy, A-nan liền đến chỗ Tỳ-kheo kia; đến rồi bảo Tỳ-kheo kia rằng:
“Như Lai cho gọi thầy.”
Tỳ-kheo kia đáp:
“Xin vâng, Tôn giả.”
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia sửa lại y phục, cùng A-nan đến chỗ Thế Tôn. Đến rồi, lễ sát chân Thế Tôn, rồi ngồi qua một bên.
Thế Tôn bảo Tỳ-kheo kia:
“Này kẻ ngu kia, sao ngươi không tin những gì Như Lai đã nói ra? Những gì Như Lai dạy là không hư vọng. Nay ngươi muốn tìm hư vọng nơi Như Lai?”
Lúc ấy Tỳ-kheo kia bạch Thế Tôn:
“Tỳ-kheo Đề-bà-đạt-đâu có thần lực lớn, có oai thế lớn, vì sao Thế Tôn lại thọ ký ông ấy chịu sâu tội nặng một kiếp?”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Hãy giữ gìn lời nói của ngươi, chớ để phải lâu dài chịu khổ vô lượng.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Trụ thiền, thần thông tục,
Rốt lại, không giải thoát;
Không tạo đường diết tận,
Lại trở vào địa ngục.
“Giả sử nếu Ta thấy Đề-bà-đạt-đâu tự thân có chút ít pháp thiện nào, Ta không bao giờ thọ ký Đề-bà-đạt-đâu kia phải chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Cho nên, này kẻ ngu kia, vì Ta không thấy Đề-bà-đạt-đâu có một chút pháp thiện nào cho nên mới thọ ký Đề-bà-đạt-đâu kia chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Sở dĩ như vậy, vì Đề-bà-đạt-đâu ngu si tham đắm nơi lợi dưỡng, khởi tâm nhiễm trước, tạo ác ngũ nghịch, thân hoại mạng chung sẽ đọa vào trong địa ngục. Vì sao vậy? Vì tâm lợi dưỡng nặng thì sẽ làm bại hoại gốc rễ thiện của con người, khiến con người không đến được nơi an ổn.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, nếu có tâm lợi dưỡng khởi lên thì hãy tìm cách diệt, nếu không có tâm thì chớ khởi tưởng đắm vào. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục, lễ sát chân Thế Tôn, bạch Thế Tôn:
“Nay con tự hối lỗi, nguyện xin Thế Tôn rủ lòng tha thứ, vì ngu si nên con đã tạo hành bất thiện. Những gì Như Lai đã nói ra không có hai lời, nhưng vì con ngu si nên khởi tưởng do dự. Nguyện xin Thế Tôn nhận sự hối lỗi của con, sửa đổi cái đã qua, tu tập cái sẽ đến.”
Tác bạch cho đến ba lần như vậy.
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, Tỳ-kheo. Đã biết hối những điều mình đã nghĩ. Ta tha thứ cho những bất cập của ngươi. Chớ đối với Như Lai mà khởi tưởng do dự. Nay Ta nhận sự hối lỗi của ngươi. Sau này chớ gây nữa.”
Cho đến ba lần như vậy.
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Dù có tạo tội nặng,
Hối lỗi, không tái phạm;
Người này hợp giới cấm,
Nhổ căn nguyên tội này.
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia cùng bốn bộ chúng nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Kệ tóm tắt:
Bốn loại A-na-hàm,
Hai tâm, và hai thực,
Bà-đạt hai khế kinh,
Người trí nên giác tri.
聞如是:
一時,佛在羅閱城迦蘭陀竹園 T 0567b05所,與大比丘眾五百人俱。
爾時,有一比丘 T 0567b06聞如來記別調達,受罪一劫不可療治。 T 0567b07時,彼比丘便至尊者阿難所,共相問訊已,在 T 0567b08一面坐。爾時,彼比丘問阿難曰:「云何,阿難! T 0567b09如來盡觀提婆達兜原本已,然後記別,受 T 0567b10罪一劫不可療治乎?頗有所由可得而 T 0567b11記耶?」
時,阿難告曰:「如來所說終不虛設,身 T 0567b12口所行而無有異。如來真實記提婆達兜 T 0567b13別,受罪深重,當經一劫不可療治。」
爾時, T 0567b14尊者阿難即從坐起至世尊所,頭面禮足, T 0567b15在一面住。爾時,阿難白世尊曰:「有一比丘 T 0567b16來至我所,而作是說:『云何,阿難!如來盡觀 T 0567b17提婆達兜原本已,然後記別,受罪一劫不 T 0567b18可療治乎?頗有因緣可得記別耶?』作是 T 0567b19語已,各自捨去。」
世尊告曰:「彼比丘者必晚 T 0567b20暮學出家,未久方來至我法中耳。如來所 T 0567b21說終不虛妄,云何於中復起猶豫?」
爾時,世 T 0567b22尊告阿難曰:「汝往至彼,語比丘言:『如來 T 0567b23呼卿。』」
阿難對曰:「如是。世尊!」是時,阿難受世 T 0567b24尊教,便往至彼比丘所,到已,語彼比丘曰: T 0567b25「如來呼卿。」彼比丘對曰:「如是。尊者!」爾時,彼 T 0567b26比丘便嚴衣服,共阿難至世尊所。到已,禮 T 0567b27世尊足,在一面坐。
爾時,世尊告彼比丘:「云 T 0567b28何,愚人!汝不信如來所說乎?如來所教無 T 0567b29有虛妄,汝今乃欲求如來虛妄。」
時,彼比丘 T 0567c01白世尊曰:「提婆達兜比丘者,有大神力, T 0567c02有大威勢。云何世尊記彼一劫受罪重耶?」
T 0567c03佛告比丘曰:「護汝口語,勿於長夜受苦 T 0567c04無量。」
爾時,世尊便說此偈:
T 0567c05
「遊禪世俗通, 至竟無解脫, T 0567c06
不造滅盡跡, 復還墮地獄。
T 0567c07「若使我當見提婆達兜,身有毫釐之善法 T 0567c08者,我終不記彼提婆達兜受罪一劫不可療 T 0567c09治。是故,愚人!我不見提婆達兜有毫釐 T 0567c10之善法,以是故,記彼提婆達兜受罪一劫不 T 0567c11可療治。所以然者,提婆達兜愚癡,貪著利 T 0567c12養,起染著心,作五逆惡,身壞命終,入地獄 T 0567c13中。所以然者,利養心重,敗人善本,令人不 T 0567c14到安隱之處!是故,諸比丘!設有利養心起, T 0567c15便當求滅;若不有心,勿興想著。如是,諸 T 0567c16比丘!當作是學。」
爾時,彼比丘從坐起,整衣 T 0567c17服,禮世尊足,白世尊曰:「今自悔過,唯願 T 0567c18垂恕!愚癡所致,造不善行。如來所說,無有 T 0567c19二言,然我愚癡,起猶豫想。唯願世尊受我 T 0567c20悔過,改往修來。」乃至再三。
世尊告曰:「善哉! T 0567c21比丘!悔汝所念,恕汝不及,莫於如來興 T 0567c22猶豫想。今受汝悔過,後更莫作。」乃至三四。
T 0567c23爾時,世尊便說此偈:
T 0567c24
「設有作重罪, 悔過更不犯, T 0567c25
此人應禁戒, 拔其罪根原。」
T 0567c26爾時,彼比丘及四部眾聞佛所說,歡喜奉行。
T 0567c27
四種阿那含 二心及二食 T 0567c28
婆達二契經 智者當覺知
T 0567c29 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at the Kalandaka Bamboo Park of Rājagṛha. He was accompanied by a large group of five hundred monks.
SC 2At the time, there was a monk who heard the Tathāgata predict: “Devadatta will receive a punishment for an eon that cannot be cured.” That monk then went to Venerable Ānanda, exchanged greetings with him, and sat to one side. The monk then asked Ānanda, “How is it, Ānanda? Did the Tathāgata examine all of Devadatta’s past before predicting this incurable punishment that he’ll receive for an eon? Or did he derive this prediction from another source?”
SC 3Ānanda then told him, “What the Tathāgata says is never false. There’s no difference between what he does physically or verbally. The Tathāgata truly predicted how Devadatta will receive a grave punishment for an eon that cannot be cured.”
SC 4Venerable Ānanda then rose from his seat and went to the Bhagavān. He bowed his head at the Buddha’s feet and stood to one side. Ānanda then said to the Bhagavān, “There was a monk who came to me and said: ‘How is it, Ānanda? Did the Tathāgata examine all of Devadatta’s past before predicting this incurable punishment that he’ll receive for an eon? Or did he derive this prediction from another source?’ After discussing it, we each took our leave.”
SC 5The Bhagavān told him, “That’s sure to be a monk who was a latecomer to the training when he left home; it just hasn’t been long since he came to my teaching. What the Tathāgata says is never false. How could he be unsure about it?”
SC 6The Bhagavān then said to Ānanda, “Go and tell that monk, ‘The Tathāgata has summoned you.’”
SC 7Ānanda replied, “Yes, Bhagavān.” Ānanda then accepted the Bhagavān’s instruction and went to that monk. Arriving there, he said to that monk, “The Bhagavān has summoned you.”
SC 8That monk replied, “Yes, Venerable.” The monk then got dressed and went with Ānanda to see the Bhagavān. Upon arriving, he bowed his head at the Bhagavān’s feet and sat to one side.
SC 9The Bhagavān then asked that monk, “How is it, foolish man? Do you not believe what the Tathāgata says? What the Tathāgata says is never false. Are you trying to find something false about the Tathāgata?”
SC 10That monk then said to the Bhagavān, “The monk Devadatta possessed great spiritual power and great authority. How could the Bhagavān predict that he’ll be punished so severely for an eon?”
SC 11The Buddha told the monk, “Be careful what you say! Don’t spend a long time experiencing measureless suffering!”
SC 12The Bhagavān then spoke in verse:
“Traversing the dhyānas and worldly understanding,
One will lack liberation at the end.
Not taking the steps to complete cessation,
One falls back into Hell.
SC 13“If I would see that Devadatta had a hair’s breadth of goodness, I’d never predict that he’ll receive a punishment for an eon that cannot be cured. Therefore, foolish man, I don’t see that Devadatta has a hair’s breadth of goodness. Because of that, I predicted that Devadatta will receive a punishment for an eon that cannot be cured.
SC 14“Why is that? Devadatta was foolish and greedy for profit. He became obsessed, and then he committed the five terrible sins. When his body broke up and his life ended, he went to Hell. Why is that? Thoughts of profit seriously ruin a person’s roots of goodness and prevent them from reaching the place of safety.
SC 15“Therefore, monks, when thoughts of profit arise, one must seek their cessation. If one doesn’t have these thoughts, then they shouldn’t create these obsessive ideas. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 16That monk then rose from his seat, adjusted his robes, bowed at the Bhagavān’s feet, and said, “Now, I apologize for this. Please forgive me! I was being foolish and did something unskillful. The Tathāgata’s teaching doesn’t have any duplicity, but I was a fool who had such ideas as this. Please, Bhagavān, accept my apology and restore me so I may continue my cultivation!” He repeated this three times.
SC 17The Bhagavān told him, “Good, monk! You are sorry for that thought, but that isn’t enough for forgiveness. Don’t produce such ideas about the Tathāgata. Now, I accept your apology. Don’t let it happen again.” He said this three times.
SC 18The Bhagavān then spoke in verse:
“If someone commits a serious misdeed,
And they apologize and don’t do it again,
This person should observe the precepts
And root out the source of that misdeed.”
SC 19When that monks and the fourfold saṅgha heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Summary Verse
Four kinds of non-returning,
Two on heart, two on alms,
And two sūtras about Devadatta,
Which the wise ought to know.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại tại Ca-lan-đà trong Trúc viên, thành La-duyệt-kỳ, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo.
Bấy giờ, có một Tỳ-kheo nghe Như Lai đã có thọ ký về Điều-đạt, là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Lúc ấy, Tỳ-kheo kia đến chỗ Tôn giả A-nan, sau khi thăm hỏi xong, ngồi qua một bên.
Tỳ-kheo kia hỏi A-nan rằng:
“Thế nào, Tôn giả A-nan, Như Lai đã quán sát tận cùng căn nguyên của Đề-bà-đạt-đâu rồi, sau đó mới thọ ký là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa liệu chăng? Có nguyên do để có thể được thọ ký chăng?”
Lúc ấy, A-nan bảo:
“Những gì Như Lai nói ra không bao giờ hư dối. Những gì được hành bởi thân, khẩu của Ngài không có đổi khác. Như Lai đã chắc thật thọ ký Đề-bà-đạt-đâu sẽ chịu tội sâu nặng trải qua một kiếp không thể chữa trị.”
Bấy giờ, Tôn giả A-nan rời chỗ ngồi đứng dậy, đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu lễ sát chân, rồi đứng qua một bên, bạch Thế Tôn:
“Có một Tỳ-kheo đi đến chỗ con nói: ‘Thế nào, Tôn giả A-nan, Như Lai đã quán sát tận cùng căn nguyên của Đề-bà-đạt-đâu rồi, sau đó mới thọ ký là sẽ chịu tội một kiếp không thể chữa liệu chăng? Có nguyên do để có thể được thọ ký chăng?’ Nói xong những lời này rồi tự bỏ đi.”
Thế Tôn bảo:
“Tỳ-kheo kia chắc là người xuất gia tu học trễ muộn, hay mới đi đến trong pháp của Ta chưa bao lâu chăng? Những gì Như Lai đã nói ra không bao giờ hư dối, sao lại ở trong đó mà khởi lên do dự?”
Bấy giờ, Thế Tôn bảo A-nan:
“Ngươi hãy đến đó, bảo Tỳ-kheo kia rằng: ‘Như Lai cho gọi ông.’”
A-nan đáp:
“Kính vâng, bạch Thế Tôn.”
Sau khi vâng lời Thế Tôn dạy, A-nan liền đến chỗ Tỳ-kheo kia; đến rồi bảo Tỳ-kheo kia rằng:
“Như Lai cho gọi thầy.”
Tỳ-kheo kia đáp:
“Xin vâng, Tôn giả.”
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia sửa lại y phục, cùng A-nan đến chỗ Thế Tôn. Đến rồi, lễ sát chân Thế Tôn, rồi ngồi qua một bên.
Thế Tôn bảo Tỳ-kheo kia:
“Này kẻ ngu kia, sao ngươi không tin những gì Như Lai đã nói ra? Những gì Như Lai dạy là không hư vọng. Nay ngươi muốn tìm hư vọng nơi Như Lai?”
Lúc ấy Tỳ-kheo kia bạch Thế Tôn:
“Tỳ-kheo Đề-bà-đạt-đâu có thần lực lớn, có oai thế lớn, vì sao Thế Tôn lại thọ ký ông ấy chịu sâu tội nặng một kiếp?”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Hãy giữ gìn lời nói của ngươi, chớ để phải lâu dài chịu khổ vô lượng.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Trụ thiền, thần thông tục,
Rốt lại, không giải thoát;
Không tạo đường diết tận,
Lại trở vào địa ngục.
“Giả sử nếu Ta thấy Đề-bà-đạt-đâu tự thân có chút ít pháp thiện nào, Ta không bao giờ thọ ký Đề-bà-đạt-đâu kia phải chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Cho nên, này kẻ ngu kia, vì Ta không thấy Đề-bà-đạt-đâu có một chút pháp thiện nào cho nên mới thọ ký Đề-bà-đạt-đâu kia chịu tội một kiếp không thể chữa trị. Sở dĩ như vậy, vì Đề-bà-đạt-đâu ngu si tham đắm nơi lợi dưỡng, khởi tâm nhiễm trước, tạo ác ngũ nghịch, thân hoại mạng chung sẽ đọa vào trong địa ngục. Vì sao vậy? Vì tâm lợi dưỡng nặng thì sẽ làm bại hoại gốc rễ thiện của con người, khiến con người không đến được nơi an ổn.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, nếu có tâm lợi dưỡng khởi lên thì hãy tìm cách diệt, nếu không có tâm thì chớ khởi tưởng đắm vào. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục, lễ sát chân Thế Tôn, bạch Thế Tôn:
“Nay con tự hối lỗi, nguyện xin Thế Tôn rủ lòng tha thứ, vì ngu si nên con đã tạo hành bất thiện. Những gì Như Lai đã nói ra không có hai lời, nhưng vì con ngu si nên khởi tưởng do dự. Nguyện xin Thế Tôn nhận sự hối lỗi của con, sửa đổi cái đã qua, tu tập cái sẽ đến.”
Tác bạch cho đến ba lần như vậy.
Thế Tôn bảo:
“Lành thay, Tỳ-kheo. Đã biết hối những điều mình đã nghĩ. Ta tha thứ cho những bất cập của ngươi. Chớ đối với Như Lai mà khởi tưởng do dự. Nay Ta nhận sự hối lỗi của ngươi. Sau này chớ gây nữa.”
Cho đến ba lần như vậy.
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Dù có tạo tội nặng,
Hối lỗi, không tái phạm;
Người này hợp giới cấm,
Nhổ căn nguyên tội này.
Bấy giờ, Tỳ-kheo kia cùng bốn bộ chúng nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Kệ tóm tắt:
Bốn loại A-na-hàm,
Hai tâm, và hai thực,
Bà-đạt hai khế kinh,
Người trí nên giác tri.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at the Kalandaka Bamboo Park of Rājagṛha. He was accompanied by a large group of five hundred monks.
SC 2At the time, there was a monk who heard the Tathāgata predict: “Devadatta will receive a punishment for an eon that cannot be cured.” That monk then went to Venerable Ānanda, exchanged greetings with him, and sat to one side. The monk then asked Ānanda, “How is it, Ānanda? Did the Tathāgata examine all of Devadatta’s past before predicting this incurable punishment that he’ll receive for an eon? Or did he derive this prediction from another source?”
SC 3Ānanda then told him, “What the Tathāgata says is never false. There’s no difference between what he does physically or verbally. The Tathāgata truly predicted how Devadatta will receive a grave punishment for an eon that cannot be cured.”
SC 4Venerable Ānanda then rose from his seat and went to the Bhagavān. He bowed his head at the Buddha’s feet and stood to one side. Ānanda then said to the Bhagavān, “There was a monk who came to me and said: ‘How is it, Ānanda? Did the Tathāgata examine all of Devadatta’s past before predicting this incurable punishment that he’ll receive for an eon? Or did he derive this prediction from another source?’ After discussing it, we each took our leave.”
SC 5The Bhagavān told him, “That’s sure to be a monk who was a latecomer to the training when he left home; it just hasn’t been long since he came to my teaching. What the Tathāgata says is never false. How could he be unsure about it?”
SC 6The Bhagavān then said to Ānanda, “Go and tell that monk, ‘The Tathāgata has summoned you.’”
SC 7Ānanda replied, “Yes, Bhagavān.” Ānanda then accepted the Bhagavān’s instruction and went to that monk. Arriving there, he said to that monk, “The Bhagavān has summoned you.”
SC 8That monk replied, “Yes, Venerable.” The monk then got dressed and went with Ānanda to see the Bhagavān. Upon arriving, he bowed his head at the Bhagavān’s feet and sat to one side.
SC 9The Bhagavān then asked that monk, “How is it, foolish man? Do you not believe what the Tathāgata says? What the Tathāgata says is never false. Are you trying to find something false about the Tathāgata?”
SC 10That monk then said to the Bhagavān, “The monk Devadatta possessed great spiritual power and great authority. How could the Bhagavān predict that he’ll be punished so severely for an eon?”
SC 11The Buddha told the monk, “Be careful what you say! Don’t spend a long time experiencing measureless suffering!”
SC 12The Bhagavān then spoke in verse:
“Traversing the dhyānas and worldly understanding,
One will lack liberation at the end.
Not taking the steps to complete cessation,
One falls back into Hell.
SC 13“If I would see that Devadatta had a hair’s breadth of goodness, I’d never predict that he’ll receive a punishment for an eon that cannot be cured. Therefore, foolish man, I don’t see that Devadatta has a hair’s breadth of goodness. Because of that, I predicted that Devadatta will receive a punishment for an eon that cannot be cured.
SC 14“Why is that? Devadatta was foolish and greedy for profit. He became obsessed, and then he committed the five terrible sins. When his body broke up and his life ended, he went to Hell. Why is that? Thoughts of profit seriously ruin a person’s roots of goodness and prevent them from reaching the place of safety.
SC 15“Therefore, monks, when thoughts of profit arise, one must seek their cessation. If one doesn’t have these thoughts, then they shouldn’t create these obsessive ideas. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 16That monk then rose from his seat, adjusted his robes, bowed at the Bhagavān’s feet, and said, “Now, I apologize for this. Please forgive me! I was being foolish and did something unskillful. The Tathāgata’s teaching doesn’t have any duplicity, but I was a fool who had such ideas as this. Please, Bhagavān, accept my apology and restore me so I may continue my cultivation!” He repeated this three times.
SC 17The Bhagavān told him, “Good, monk! You are sorry for that thought, but that isn’t enough for forgiveness. Don’t produce such ideas about the Tathāgata. Now, I accept your apology. Don’t let it happen again.” He said this three times.
SC 18The Bhagavān then spoke in verse:
“If someone commits a serious misdeed,
And they apologize and don’t do it again,
This person should observe the precepts
And root out the source of that misdeed.”
SC 19When that monks and the fourfold saṅgha heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Summary Verse
Four kinds of non-returning,
Two on heart, two on alms,
And two sūtras about Devadatta,
Which the wise ought to know.