Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại tại Ca-lan-đà trong Trúc viên, tại thành La-duyệt-kỳ, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào, các Tỳ-kheo, có ai thấy pháp Đề-bà-đạt-đâu thanh bạch không? Nhưng Đề-bà-đạt-đâu lại tạo ác sâu nặng, sẽ trải qua một kiếp chịu tội, không thể chữa trị. Ở trong pháp của Ta thì không thấy một mảy may điều lành nào để có thể ghi ra. Vì vậy cho nên, nay Ta nói nguyên thủ các tội của Đề-bà-đạt-đâu là không thể chữa trị được. Giống như có người rơi vào hố phẩn sâu, thân thể chìm ngập, không có chỗ nào là sạch. Có người muốn đến cứu mạng nó đặt lên chỗ sạch, nhìn quanh hố phẩn và thân người kia, có chỗ nào sạch để dùng tay kéo vớt lên; nhưng nhìn kỹ không một chỗ nào sạch để mà nắm, nên bỏ mà đi.
“Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, Ta xem nơi kẻ ngu si Đề-bà-đạt-đâu không thấy mảy may pháp thiện nào đáng ghi nhận, và sẽ trải qua một kiếp chịu tội, không thể chữa trị. Sở dĩ như vậy, vì Đề-bà-đạt-đâu chỉ có ngu si, chuyên đắm lợi dưỡng; sau khi tạo tội ngũ nghịch, thân hoại mạng chung sẽ sinh vào đường dữ.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, sâu nặng về lợi dưỡng khiến người không đến được nơi an ổn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, đã sinh tâm lợi dưỡng thì hãy lìa bỏ. Nếu nó chưa sinh thì chớ để khởi tâm đắm nhiễm. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在羅閱城迦蘭陀竹園 T 0567a15所,與大比丘眾五百人俱。
爾時,世尊告諸 T 0567a16比丘:「云何,諸比丘!頗有見提婆達兜清白 T 0567a17之法乎?然復提婆達兜為惡深重,受罪經 T 0567a18劫不可療治。於我法中,不見毫釐之善 T 0567a19可稱記者。以是之故,我今說提婆達兜諸 T 0567a20罪之原首不可療治。猶如有人而墮深廁, T 0567a21形體沒溺,無有一淨處。有人欲來濟拔其 T 0567a22命,安置淨處,遍觀廁側及彼人身,頗有淨 T 0567a23處,吾欲手捉拔濟出之。彼人熟視,無一淨 T 0567a24處而可捉者,便捨而去。如是,諸比丘!我觀 T 0567a25提婆達兜愚癡之人,不見毫釐之法而可 T 0567a26記者,受罪經劫不可療治。所以然者,提 T 0567a27婆達兜愚癡專意,偏著利養,作五逆罪已, T 0567a28身壞命終,生惡趣中。如是,諸比丘!利養深 T 0567a29重,令人不得至安隱之處。是故,諸比丘! T 0567b01以生利養心,便當捨離;若未生者,勿興 T 0567b02染心。如是,諸比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘 T 0567b03聞佛所說,歡喜奉行。
T 0567b04 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Kalandaka Bamboo Park of Rājagṛha. He was accompanied by a large assembly of five hundred monks.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “How is it, monks? Does anyone see Devadatta’s teaching as clean? Still, Devadatta’s evil is quite grave, and he’ll get a punishment for an eon, which cannot be cured. I do not see a thread’s breadth of goodness in my Dharma that someone could describe of him. Because of this, I now say that the source of Devadatta’s punishment cannot be cured.
SC 3“He’s like a man who fell into a deep latrine. His whole body was submerged in it, and nowhere is he clean. Someone comes along to save his life and put him somewhere clean. Looking all around the sides of the latrine and that man, would they see a clean place? [The man asks,] ‘I’d like to grab something and pull myself out.’ But after looking over that place where nothing is clean for something the man could grab, they would give up and leave.
SC 4“Thus, monks, do I regard that fool Devadatta. I do not see a thread’s breadth of goodness that someone could describe of him. He’ll get a punishment for an eon that cannot be cured. Why is that? Devadatta was focused on foolishness. Inclined to being attached to profit, he committed the five terrible sins, and he was born in a bad destiny when his body broke up and his life ended. Thus, monks, profit is a grave thing that causes people not to find the place of safety.
SC 5“Therefore, monks, thoughts of profit that have arisen must be abandoned. If they have yet to arise, then don’t create anymore thoughts obsessed with it. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 6When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại tại Ca-lan-đà trong Trúc viên, tại thành La-duyệt-kỳ, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Thế nào, các Tỳ-kheo, có ai thấy pháp Đề-bà-đạt-đâu thanh bạch không? Nhưng Đề-bà-đạt-đâu lại tạo ác sâu nặng, sẽ trải qua một kiếp chịu tội, không thể chữa trị. Ở trong pháp của Ta thì không thấy một mảy may điều lành nào để có thể ghi ra. Vì vậy cho nên, nay Ta nói nguyên thủ các tội của Đề-bà-đạt-đâu là không thể chữa trị được. Giống như có người rơi vào hố phẩn sâu, thân thể chìm ngập, không có chỗ nào là sạch. Có người muốn đến cứu mạng nó đặt lên chỗ sạch, nhìn quanh hố phẩn và thân người kia, có chỗ nào sạch để dùng tay kéo vớt lên; nhưng nhìn kỹ không một chỗ nào sạch để mà nắm, nên bỏ mà đi.
“Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, Ta xem nơi kẻ ngu si Đề-bà-đạt-đâu không thấy mảy may pháp thiện nào đáng ghi nhận, và sẽ trải qua một kiếp chịu tội, không thể chữa trị. Sở dĩ như vậy, vì Đề-bà-đạt-đâu chỉ có ngu si, chuyên đắm lợi dưỡng; sau khi tạo tội ngũ nghịch, thân hoại mạng chung sẽ sinh vào đường dữ.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, sâu nặng về lợi dưỡng khiến người không đến được nơi an ổn. Cho nên, này các Tỳ-kheo, đã sinh tâm lợi dưỡng thì hãy lìa bỏ. Nếu nó chưa sinh thì chớ để khởi tâm đắm nhiễm. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Kalandaka Bamboo Park of Rājagṛha. He was accompanied by a large assembly of five hundred monks.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “How is it, monks? Does anyone see Devadatta’s teaching as clean? Still, Devadatta’s evil is quite grave, and he’ll get a punishment for an eon, which cannot be cured. I do not see a thread’s breadth of goodness in my Dharma that someone could describe of him. Because of this, I now say that the source of Devadatta’s punishment cannot be cured.
SC 3“He’s like a man who fell into a deep latrine. His whole body was submerged in it, and nowhere is he clean. Someone comes along to save his life and put him somewhere clean. Looking all around the sides of the latrine and that man, would they see a clean place? [The man asks,] ‘I’d like to grab something and pull myself out.’ But after looking over that place where nothing is clean for something the man could grab, they would give up and leave.
SC 4“Thus, monks, do I regard that fool Devadatta. I do not see a thread’s breadth of goodness that someone could describe of him. He’ll get a punishment for an eon that cannot be cured. Why is that? Devadatta was focused on foolishness. Inclined to being attached to profit, he committed the five terrible sins, and he was born in a bad destiny when his body broke up and his life ended. Thus, monks, profit is a grave thing that causes people not to find the place of safety.
SC 5“Therefore, monks, thoughts of profit that have arisen must be abandoned. If they have yet to arise, then don’t create anymore thoughts obsessed with it. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 6When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.