Kính lễ đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, đấng Chánh Biến Tri!
BJT 1Trong khi đức Như lai ngự tại Jetavana, bậc hiền trí xứ Videha đã cúi mình hỏi Ngài rằng: “Bạch đấng Anh Hùng, nghe nói có các vị được gọi là đức Phật Toàn Tri, các vị ấy được thành tựu là do các nguyên nhân nào?”
BJT 2Khi ấy, bậc Đại Ẩn Sĩ, đấng Toàn Tri cao quý, đã nói với vị hiền nhân Ānanda bằng âm điệu ngọt ngào rằng: “Những vị nào có hành động hướng thượng đã được thực hiện đến chư Phật quá khứ, (nhưng) có sự giải thoát chưa được thành đạt trong các Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
BJT 3Chính nhờ vào yếu tố đầu tiên ấy đối với phẩm vị giác ngộ, đồng thời nhờ vào sự quyết định, nhờ vào năng lực lớn lao, và nhờ vào quyền lực của tuệ, những vị sáng suốt có trí tuệ vô cùng sắc bén thành tựu phẩm vị Toàn Tri.
BJT 4Các đấng Pháp Vương là (vô số) không thể đếm được. Ta cũng đã phát nguyện về bản thể giác ngộ ở nơi các vị Phật quá khứ, và đã được thành tựu dầu chỉ bằng tâm ý.
BJT 5Giờ đây, các ngươi với tâm ý thanh tịnh hãy lắng nghe các ký sự về chư Phật Toàn Giác: Các đấng Pháp Vương đã được tròn đủ ba mươi pháp toàn hảo là (vô số) không thể đếm được.
BJT 6Ta đã cung kính chắp mười ngón tay lại đê đầu đảnh lễ phẩm vị Toàn Giác của chư Phật Tối Thượng, (đảnh lễ) các đấng Lãnh Đạo Thế Gian cùng với các Hội Chúng (Thinh Văn).
BJT 7Cho đến các châu báu vô số kể được tìm thấy ở trên bầu trời và ở dưới mặt đất tại các địa phận của chư Phật (trong mười ngàn thế giới), Ta đã mang lại toàn bộ (châu báu ấy) bằng tâm (chú nguyện).
BJT 8Tại nơi ấy ở trên mặt đất bằng bạc, Ta đã hóa hiện ra tòa lâu đài làm bằng châu báu, có nhiều tầng lầu, có chiều cao vươn tận không trung.
BJT 9(Tòa lâu đài) có trụ cột được tô điểm, khéo được thực hiện, khéo được phân bố, có giá trị lớn lao, có chỗ nối liền làm bằng vàng, được tô điểm bằng các cổng chào và các lọng che.
BJT 10Tầng thứ nhất bằng ngọc bích xinh đẹp tương tợ bầu trời không chút bợn nhơ. Ở tầng lầu bằng vàng cao quý có hồ sen với những đóa hoa sen chen chúc.
BJT 11Có tầng lầu làm bằng san hô với màu sắc của san hô, có tầng lầu màu đỏ xinh đẹp, có tầng lầu với ánh sáng màu cánh kiến đang chiếu sáng các phương.
BJT 12Có tiền sảnh khéo được phân bố, có các tháp nhọn, có các cửa ra vào hình sư tử, có bốn viền rào làm thích ý với những mạng lưới vòng hoa có hương thơm.
BJT 13Có các nhà mái nhọn cao quý màu xanh, màu vàng, màu đỏ, màu trắng, và màu đen thuần khiết được điểm tô bằng bảy loại châu báu.
BJT 14Có mặt tiền ở phần trên được rạng rỡ với các đóa hoa sen cùng với (hình ảnh) các loài thú dữ và chim muông, được trải ra với các chòm tinh tú và các vì sao, được điểm tô với mặt trăng và mặt trời.
BJT 15(Các tầng lầu) được che phủ bởi màn lưới bằng vàng có các chuông lục lạc bằng vàng. Các tràng hoa bằng vàng quyến rũ vang lên âm thanh nhờ vào sức đẩy của làn gió.
BJT 16Có dãy cờ hiệu khéo nhuộm với các màu khác nhau là màu đỏ tía, màu đỏ, màu vàng, màu hồng được dựng lên.
BJT 17Được tô điểm với nhiều kiểu giường được lót trải bằng các tấm vải mịn màng của xứ Ka-si, có đến hàng trăm chiếc giường làm bằng ngọc pha-lê, bằng bạc, bằng ngọc ma-ni, bằng hồng ngọc, và bằng đá quý tương tợ như thế.
BJT 18Có những tấm mền lông thú màu vàng úa được làm ở các xứ Dukūla, xứ Trung Hoa, và xứ Pattuṇṇa. Bằng tâm ý, Ta đã sắp xếp tất cả (các chiếc giường) với các tấm trải đủ các loại.
BJT 19Ở khắp các tầng lầu, có những người đứng nghiêm cầm các ngọn đuốc làm bằng ngọc ma-ni đỏ được điểm tô bằng châu báu ở chóp nhọn.
BJT 20Những cột trụ dựng đứng (ở cổng), những cổng chào xinh đẹp làm bằng vàng (được khai thác từ sông) Jambu, làm bằng lõi gỗ (cây khira), và còn làm bằng bạc nữa, (tất cả đều) chói sáng.
BJT 21Có nhiều gian tiếp giáp được khéo phân bố, được tô điểm với những cánh cửa và chốt khóa. Cả hai phía (của tòa lâu đài) đều có nhiều chậu chứa đầy những đóa sen đỏ và sen xanh.
BJT 22Ta đã hóa hiện ra tất cả chư Phật thời quá khứ là các đấng Lãnh Đạo Thế Gian cùng Hội Chúng với các vị Thinh Văn trong dáng vóc tự nhiên.
BJT 23Chư Phật cùng các vị Thinh Văn sau khi đi vào bằng cánh cửa ấy đã ngồi xuống ở ghế ngồi toàn bộ đều làm bằng vàng, (hình thành) đoàn thể các bậc Thánh Nhân.
BJT 24Và có những vị trong lúc này là các vị Phật vô thượng ở thế gian. (Chư Phật) quá khứ và hiện tại, tất cả các vị đã bước lên tòa lâu đài.
BJT 25Hàng trăm vị Phật Độc Giác, các đấng Tự Chủ, là các bậc không bị khuất phục trong quá khứ và hiện tại, tất cả các vị đã bước lên tòa lâu đài.
BJT 26Có nhiều cây Như Ý thuộc cõi trời và thuộc loài người, (từ các cây ấy) Ta đã mang lại toàn bộ vải vóc và đã khoác ba lá y lên (các vị ấy).
BJT 27Ta đã chứa đầy các bình bát xinh đẹp làm bằng ngọc ma-ni với các vật thực cứng mềm đáng được thưởng thức, có đầy đủ nước uống và thức ăn, rồi đã dâng cúng (đến các vị ấy).
BJT 2829. Tất cả các vị ấy, đoàn thể các bậc Thánh nhân, đều đồng đẳng về Thiên nhãn (và) gắn bó với tấm y thanh bạch. Được toại ý với vật thực tối thắng (của Ta) gồm có mật ong, đường thô, luôn cả dầu ăn, và mật mía, (các vị) đã đi vào gian phòng làm bằng châu báu tợ như những con sư tử cư ngụ ở hang động.
BJT 30Các vị đã nằm xuống với tư thế của loài sư tử ở chiếc giường vô cùng giá trị, có sự tỉnh thức, rồi đã ngồi dậy và đã xếp vào tư thế kiết già ở trên chiếc giường, thể nhập vào sự thỏa thích trong thiền là hành xứ của tất cả chư Phật.
BJT 31Một số vị khác thuyết giảng Giáo Pháp, một số vị khác tiêu khiển bằng thần thông, một số vị khác đã phát triển được năng lực của các thắng trí thì hướng tâm vào các thắng trí, hàng ngàn vị khác thể hiện các sự biến hóa về thần thông.
BJT 32Chư Phật cũng chất vấn chư Phật về chủ đề liên quan đến cảnh giới của các đấng Toàn Tri. Nhờ vào tuệ, các vị giác ngộ rốt ráo về sự việc một cách sâu sắc và hoàn hảo.
BJT 33Các vị Thinh Văn chất vấn chư Phật, chư Phật chất vấn các vị Thinh Văn. Các vị ấy chất vấn lẫn nhau và trả lời cho nhau.
BJT 34Chư Phật Toàn Giác, chư Phật Độc Giác, chư Thinh Văn, và tín chúng, các vị ấy vui thích ở tòa lâu đài tùy theo sự thỏa thích của bản thân như vầy:
BJT 35‘Nguyện cho những chiếc lọng che bằng châu báu với những chuỗi vòng hoa bằng vàng và những mạng lưới ngọc trai viền quanh được tồn tại, nguyện cho tất cả hãy duy trì ở trên đỉnh đầu (của tôi).’
BJT 36‘Nguyện cho những mái che bằng vải được tô điểm với những ngôi sao bằng vàng (và) những mái che được tô điểm với những tràng hoa hãy xuất hiện, nguyện cho tất cả hãy duy trì ở trên đỉnh đầu (của tôi).’
BJT 37(Tòa lâu đài có hồ nước) được trải dài với những vòng hoa và chuỗi bông, được rạng rỡ với những chuỗi bông hoa thơm ngát, được viền quanh bằng những chuỗi vải vóc, được tô điểm bằng những chuỗi châu báu.
BJT 38(Hồ nước) được tô điểm với các đóa hoa chen chúc, được tỏa lên mùi hương thơm ngào ngạt, được thể hiện bởi năm loại hương thơm tổng hợp lại, được phủ lên bằng tấm che bằng vàng.
BJT 39‘Nguyện cho bốn phía của hồ nước hãy biểu hiện màu sắc vàng chói với những sen hồng sen xanh được phơi bày, với các bụi phấn của hoa sen được tỏa ra.’
BJT 40‘Nguyện cho tất cả cây cối ở xung quanh tòa lâu đài hãy trổ hoa.’ Và các bông hoa đã tự mình phóng thích, đi đến, và rải rắc ở tòa lâu đài.
BJT 41‘Nguyện cho các con chim công ở tại nơi ấy hãy nhảy múa, các con thiên nga hãy líu lo, các con chim ca-lăng-tần-già và các bầy chim ở xung quanh hãy cất tiếng hót.’
BJT 42‘Nguyện cho tất cả các chiếc trống hãy vang lên, tất cả các cây đàn vīṇā ấy hãy tấu nhạc. Nguyện cho tất cả các cuộc trì tụng (được) tiến hành ở xung quanh của tòa lâu đài.’
BJT 4344. ‘Nguyện cho những chiếc ghế bành bằng vàng khổng lồ, hội đủ hào quang, không bị hỏng hóc, làm bằng châu báu hãy tồn tại từ thế giới này đến thế giới khác cho đến địa phận của chư Phật. Nguyện cho những cây đèn ấy hãy chói sáng. Nguyện cho hệ thống mười ngàn (thế giới) hãy trở thành (sáng chói như là) một ngọn đèn.’
BJT 45‘Nguyện cho các kiều nữ luôn cả các vũ công, các toán mỹ nhân hãy nhảy múa. Nguyện cho các màn trình diễn đa dạng hãy được phô diễn ở xung quanh của tòa lâu đài.’
BJT 46(Khi ấy) Ta dựng lên ngọn cờ hiệu ở ngọn cây, ở chóp núi, ở đỉnh ngọn núi Sineru; tất cả (các ngọn cờ đều) được tô điểm, có năm màu.
BJT 47‘Nguyện cho loài người, loài rồng, Càn-thát-bà, và tất cả chư Thiên ấy hãy đi đến.’ Các vị đã đến quây quần xung quanh tòa lâu đài, chắp tay lễ bái.
BJT 48‘Bất cứ thiện nghiệp nào là việc cần phải thực hiện để sanh lên cõi trời đều đã được tôi thực hiện tốt đẹp bằng thân, bằng lời nói, bằng ý.
BJT 49Có những chúng sanh là hữu tưởng và có những chúng sanh là vô tưởng, nguyện cho tất cả các vị ấy đều được hưởng phần chia sẻ quả báu phước thiện đã được thực hiện của tôi.
BJT 50Quả báu phước thiện của tôi đã được thực hiện, đã được biết chắc chắn, đã được ban phát đến những vị ấy, còn những vị nào chưa biết về điều ấy thì chư Thiên đã đi đến và thông báo.
BJT 51Các chúng sanh nào (sống) nhờ vào vật thực ngụ ở tất cả các thế giới, do oai lực của tôi nguyện cho tất cả đều thọ lãnh vật thực hợp ý.’
BJT 52Vật cúng dường đã được Ta cúng dường bằng tâm ý, Ta đã làm hóa hiện ra tòa lâu đài bằng tâm ý. Tất cả chư Phật Toàn Giác, chư Phật Độc Giác, chư Thinh Văn của các đấng Chiến Thắng đã được cúng dường.
BJT 53Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại, Ta đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 54Ta nhận biết hai cõi tái sanh, ở bản thể Thiên nhân và loài người, Ta không biết đến cảnh giới khác; điều này là quả báu của ước nguyện bằng tâm ý.
BJT 55(Nếu sanh ra ở cõi trời) Ta là vượt trội chư Thiên, (nếu sanh làm người) Ta là vị thống lãnh nhân loại, Ta được hội đủ tướng mạo về sắc thân, trong cõi hữu không ai sánh bằng (Ta) về trí tuệ.
BJT 56Vật thực tối thượng đủ các loại và châu báu không phải là ít ỏi, (cùng với) vô số các loại vải từ trên không tức thời hiện đến cho Ta.
BJT 57Ở đất liền, luôn cả ở ngọn núi, ở trên hư không, ở trong nước, ở trong rừng, mỗi khi Ta vươn tay ra thì các thức ăn của cõi trời hiện đến cho Ta.
BJT 58Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mọi châu báu hiện đến cho Ta.
BJT 59Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mọi vật thơm hiện đến cho Ta.
BJT 60Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mọi xe thuyền hiện đến cho Ta.
BJT 61Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mọi tràng hoa hiện đến cho Ta.
BJT 62Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì đồ trang sức hiện đến cho Ta.
BJT 63Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì tất cả thiếu nữ hiện đến cho Ta.
BJT 64Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mật và đường hiện đến cho Ta.
BJT 65Ở đất liền, —nt— Ta vươn tay ra thì mọi vật thực hiện đến cho Ta.
BJT 66Nhằm đạt được phẩm vị Toàn Giác cao quý, Ta (đã) bố thí tặng phẩm quý giá đến những kẻ không có tài sản, những người lữ khách, những kẻ ăn xin, và những người bộ hành.
BJT 67Ta trở thành đức Phật ở trên đời khiến cho ngọn núi gào thét, khiến cho tảng đá gầm lên tiếng vang ầm ĩ, khiến cho thế gian luôn cả chư Thiên vui cười.
BJT 68Mười phương ở thế giới vũ trụ đối với người đang du hành là vô tận (không có điểm tận cùng). Và ở mỗi phương (thế giới) ấy, các địa phận của chư Phật là (vô số) không thể đếm được.
BJT 69(Khi là đấng Chuyển Luân Vương) Ta có hào quang được nổi danh với (hình thức) tia ánh sáng di chuyển thành từng đôi. Mạng lưới hào quang đã là ánh sáng vĩ đại hiện hữu ở khoảng giữa mười ngàn thế giới.
BJT 70‘Nguyện cho tất cả mọi người ở chừng ấy thế giới đều nhìn thấy Ta. Nguyện cho tất cả đều có tâm ý vui mừng và tất cả đều tiến bước theo Ta. (Nguyện cho tất cả đều tiến bước theo Ta đến tận chỗ ngụ của đấng Phạm Thiên).’
BJT 71Ta đã vỗ vào chiếc trống Bất Tử với tiếng vang ngọt ngào được phát ra. ‘Nguyện cho tất cả mọi người ở khoảng giữa mười ngàn thế giới hãy lắng nghe âm thanh ngọt ngào.
BJT 72Trong khi đám mây Giáo Pháp đang đổ mưa, nguyện cho tất cả không còn lậu hoặc. Những chúng sanh nào là hạng thấp kém ở nơi đây, nguyện cho những người ấy được là bậc Nhập Lưu.’
BJT 73Sau khi bố thí những gì cần được bố thí, sau khi làm viên mãn giới hạnh không thiếu sót, sau khi đi đến sự toàn hảo về pháp xuất ly, Ta đã đạt đến phẩm vị Toàn Giác tối thượng.
BJT 74Sau khi đã vấn hỏi các bậc trí tuệ, sau khi đã thể hiện sự tinh tấn tối thượng, sau khi đã đi đến sự toàn hảo về pháp nhẫn nại, Ta đã đạt đến phẩm vị Toàn Giác tối thượng.
BJT 75Sau khi đã thực hành pháp quyết định một cách bền vững, sau khi đã làm tròn đủ sự toàn hảo về pháp chân thật, sau khi đã đi đến sự toàn hảo về pháp từ ái, Ta đã đạt đến phẩm vị Toàn Giác tối thượng.
BJT 76Sau khi đã là bình đẳng trong mọi trường hợp đối với lợi lộc và không lợi lộc, đối với an lạc và khổ đau, đối với sự kính trọng và chê bai, Ta đã đạt đến phẩm vị Toàn Giác tối thượng.
BJT 77Sau khi thấy được sự biếng nhác là nguy hiểm và thậm chí (thấy được) sự tinh tấn là an toàn, các ngươi hãy có sự nỗ lực tinh tấn; điều này là lời giáo huấn của chư Phật.
BJT 78Sau khi thấy được sự tranh cãi là nguy hiểm và sự không tranh cãi là an toàn, các ngươi hãy có sự hợp nhất, thân thiện; điều này là lời giáo huấn của chư Phật.
BJT 79Sau khi thấy được sự xao lãng là nguy hiểm và sự không xao lãng là an toàn, các ngươi hãy tu tập Đạo Lộ có tám chi phần; điều này là lời giáo huấn của chư Phật.
BJT 80Tất cả chư Phật và các bậc A-la-hán đã tụ hội lại. Các ngươi hãy tôn kính đảnh lễ chư Phật Toàn Giác và các bậc A-la-hán.”
BJT 81Như vậy, chư Phật là không thể nghĩ bàn. Giáo Pháp của chư Phật là không thể nghĩ bàn. Đối với những ai tịnh tín vào những điều không thể nghĩ bàn, quả thành tựu cho những người ấy là không thể nghĩ bàn.
Trong khi trình bày về phẩm hạnh Phật của bản thân, đức Thế Tôn đã nói về bản thể của Giáo Pháp tên là Buddhāpadāniyaṁnhư thế ấy.
Ký Sự về Phật Toàn Giác được đầy đủ.
Namo tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa.
Tathāgataṁ jetavane vasantaṁ,
Apucchi vedehamunī nataṅgo;
“Sabbaññubuddhā kira nāma honti,
Bhavanti te hetubhi kehi vīra”.
Tadāha sabbaññuvaro mahesī,
Ānandabhaddaṁ madhurassarena;
“Ye pubbabuddhesu katādhikārā,
Aladdhamokkhā jinasāsanesu.
Teneva sambodhimukhena dhīrā,
Ajjhāsayenāpi mahābalena;
Paññāya tejena sutikkhapaññā,
Sabbaññubhāvaṁ anupāpuṇanti.
Ahampi pubbabuddhesu,
buddhattamabhipatthayiṁ;
Manasāyeva hutvāna,
dhammarājā asaṅkhiyā.
Atha buddhāpadānāni,
suṇātha suddhamānasā;
Tiṁsapāramisampuṇṇā,
dhammarājā asaṅkhiyā.
Sambodhiṁ buddhaseṭṭhānaṁ,
sasaṅghe lokanāyake;
Dasaṅgulī namassitvā,
sirasā abhivādayiṁ.
Yāvatā buddhakhettesu,
ratanā vijjantisaṅkhiyā;
Ākāsaṭṭhā ca bhūmaṭṭhā,
manasā sabbamāhariṁ.
Tattha rūpiyabhūmiyaṁ,
pāsādaṁ māpayiṁ ahaṁ;
Nekabhummaṁ ratanāmayaṁ,
ubbiddhaṁ nabhamuggataṁ.
Vicittathambhaṁ sukataṁ,
suvibhattaṁ mahārahaṁ;
Kanakamayasaṅghāṭaṁ,
kontacchattehi maṇḍitaṁ.
Paṭhamā veḷuriyā bhūmi,
vimalabbhasamā subhā;
Naḷinajalajākiṇṇā,
varakañcanabhūmiyā.
Pavāḷaṁsā pavāḷavaṇṇā,
kāci lohitakā subhā;
Indagopakavaṇṇābhā,
bhūmi obhāsatī disā.
Suvibhattā gharamukhā,
niyyūhā sīhapañjarā;
Caturo vedikā jālā,
gandhāveḷā manoramā.
Nīlā pītā lohitakā,
odātā suddhakāḷakā;
Kūṭāgāravarūpetā,
sattaratanabhūsitā.
Olokamayā padumā,
vāḷavihaṅgasobhitā;
Nakkhattatārakākiṇṇā,
candasūrehi maṇḍitā.
Hemajālena sañchannā,
soṇṇakiṅkiṇikāyutā;
Vātavegena kūjanti,
soṇṇamālā manoramā.
Mañjeṭṭhakaṁ lohitakaṁ,
pītakaṁ haripiñjaraṁ;
Nānāraṅgehi sampītaṁ,
ussitaddhajamālinī.
Na naṁ bahūnekasatā,
phalikā rajatāmayā;
Maṇimayā lohitaṅgā,
masāragallamayā tathā;
Nānāsayanavicittā,
saṇhakāsikasanthatā.
Kampalā dukūlā cīnā,
pattuṇṇā paṇḍupāvurā;
Vividhattharaṇaṁ sabbaṁ,
manasā paññapesahaṁ.
Tāsu tāsveva bhūmīsu,
ratanakūṭalaṅkataṁ;
Maṇiverocanā ukkā,
dhārayantā sutiṭṭhare.
Sobhanti esikā thambhā,
subhā kañcanatoraṇā;
Jambonadā sāramayā,
atho rajatamayāpi ca.
Nekā sandhī suvibhattā,
kavāṭaggaḷacittitā;
Ubhato puṇṇaghaṭānekā,
padumuppalasaṁyutā.
Atīte sabbabuddhe ca,
sasaṅghe lokanāyake;
Pakativaṇṇarūpena,
nimminitvā sasāvake.
Tena dvārena pavisitvā,
sabbe buddhā sasāvakā;
Sabbasoṇṇamaye pīṭhe,
nisinnā ariyamaṇḍalā.
Ye ca etarahi atthi,
Buddhā loke anuttarā;
Atīte vattamānā ca,
Bhavanaṁ sabbe samāruhuṁ.
Paccekabuddhenekasate,
Sayambhū aparājite;
Atīte vattamāne ca,
Bhavanaṁ sabbe samāruhuṁ.
Kapparukkhā bahū atthi,
Ye dibbā ye ca mānusā;
Sabbaṁ dussaṁ samāhantvā,
Acchādemi ticīvaraṁ.
Khajjaṁ bhojjaṁ sāyanīyaṁ,
sampannaṁ pānabhojanaṁ;
Maṇimaye subhe patte,
sampūretvā adāsahaṁ.
Dibbavatthasamā hutvā,
maṭṭhā cīvarasaṁyutā;
Madhurā sakkharā ceva,
telā ca madhuphāṇitā.
Tappitā paramannena,
sabbe te ariyamaṇḍalā;
Ratanagabbhaṁ pavisitvā,
kesarīva guhāsayā.
Mahārahamhi sayane,
sīhaseyyamakappayuṁ;
Sampajānā samuṭṭhāya,
sayane pallaṅkamābhujuṁ.
Gocaraṁ sabbabuddhānaṁ,
jhānaratisamappitā;
Aññe dhammāni desenti,
aññe kīḷanti iddhiyā.
Aññe abhiññā appenti,
abhiññā vasibhāvitā;
Vikubbanā vikubbanti,
aññenekasahassiyo.
Buddhāpi buddhe pucchanti,
visayaṁ sabbaññumālayaṁ;
Gambhīraṁ nipuṇaṁ ṭhānaṁ,
paññāya vinibujjhare.
Sāvakā buddhe pucchanti,
buddhā pucchanti sāvake;
Aññamaññañca pucchitvā,
aññoññaṁ byākaronti te.
Buddhā paccekabuddhā ca,
sāvakā paricārakā;
Evaṁ sakāya ratiyā,
pāsādebhiramanti te.
Chattā tiṭṭhantu ratanā,
kañcanāveḷapantikā;
Muttājālaparikkhittā,
sabbe dhārentu matthake.
Bhavantu ceḷavitānā,
soṇṇatārakacittitā;
Vicittamalyavitatā,
sabbe dhārentu matthake.
Vitatā malyadāmehi,
gandhadāmehi sobhitā;
Dussadāmaparikiṇṇā,
ratanadāmabhūsitā.
Pupphābhikiṇṇā sucittā,
surabhigandhabhūsitā;
Gandhapañcaṅgulakatā,
hemacchadanachāditā.
Catuddisā pokkharañño,
padumuppalasanthatā;
Sovaṇṇarūpā khāyantu,
padmareṇurajuggatā.
Pupphantu pādapā sabbe,
pāsādassa samantato;
Sayañca pupphā muñcitvā,
gantvā bhavanamokiruṁ.
Sikhino tattha naccantu,
dibbahaṁsā pakūjare;
Karavīkā ca gāyantu,
dijasaṅghā samantato.
Bheriyo sabbā vajjantu,
vīṇā sabbā rasantu tā;
Sabbā saṅgīti vattantu,
pāsādassa samantato.
Yāvatā buddhakhettamhi,
cakkavāḷe tato pare;
Mahantā jotisampannā,
acchinnā ratanāmayā.
Tiṭṭhantu soṇṇapallaṅkā,
dīparukkhā jalantu te;
Bhavantu ekapajjotā,
dasasahassiparamparā.
Gaṇikā lāsikā ceva,
naccantu accharāgaṇā;
Nānāraṅgā padissantu,
pāsādassa samantato.
Dumagge pabbatagge vā,
sinerugirimuddhani;
Ussāpemi dhajaṁ sabbaṁ,
vicittaṁ pañcavaṇṇikaṁ.
Narā nāgā ca gandhabbā,
sabbe devā upentu te;
Namassantā pañjalikā,
pāsādaṁ parivārayuṁ.
Yaṁ kiñci kusalaṁ kammaṁ,
kattabbaṁ kiriyaṁ mama;
Kāyena vācā manasā,
tidase sukataṁ kataṁ.
Ye sattā saññino atthi,
ye ca sattā asaññino;
Kataṁ puññaphalaṁ mayhaṁ,
sabbe bhāgī bhavantu te.
Yesaṁ kataṁ suviditaṁ,
dinnaṁ puññaphalaṁ mayā;
Ye ca tattha na jānanti,
devā gantvā nivedayuṁ.
Sabbalokamhi ye sattā,
Jīvantāhārahetukā;
Manuññaṁ bhojanaṁ sabbaṁ,
Labhantu mama cetasā.
Manasā dānaṁ mayā dinnaṁ,
manasā pasādamāvahiṁ;
Pūjitā sabbasambuddhā,
paccekā jinasāvakā.
Tena kammena sukatena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Duve bhave pajānāmi,
devatte atha mānuse;
Aññaṁ gatiṁ na jānāmi,
manasā patthanāphalaṁ.
Devānaṁ adhiko homi,
bhavāmi manujādhipo;
Rūpalakkhaṇasampanno,
paññāya asamo bhave.
Bhojanaṁ vividhaṁ seṭṭhaṁ,
Ratanañca anappakaṁ;
Vividhāni ca vatthāni,
Nabhā khippaṁ upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
dibbā bhakkhā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
ratanā sabbe upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
sabbe gandhā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
sabbe yānā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
sabbe mālā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
alaṅkārā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
sabbā kaññā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
madhusakkharā upenti maṁ.
Pathabyā pabbate ceva,
ākāse udake vane;
Yaṁ yaṁ hatthaṁ pasāremi,
sabbe khajjā upenti maṁ.
Adhane addhikajane,
yācake ca pathāvino;
Dadāmihaṁ dānavaraṁ,
sambodhivarapattiyā.
Nādento pabbataṁ selaṁ,
gajjento bahalaṁ giriṁ;
Sadevakaṁ hāsayanto,
buddho loke bhavāmahaṁ.
Disā dasavidhā loke,
yāyato natthi antakaṁ;
Tasmiñca disābhāgamhi,
buddhakhettā asaṅkhiyā.
Pabhā pakittitā mayhaṁ,
yamakā raṁsivāhanā;
Etthantare raṁsijālaṁ,
āloko vipulo bhave.
Ettake lokadhātumhi,
sabbe passantu maṁ janā;
Sabbe maṁ anuvattantu,
yāva brahmanivesanaṁ.
Visiṭṭhamadhunādena,
amatabherimāhaniṁ;
Etthantare janā sabbe,
suṇantu madhuraṁ giraṁ.
Dhammameghena vassante,
sabbe hontu anāsavā;
Yettha pacchimakā sattā,
sotāpannā bhavantu te.
Datvā dātabbakaṁ dānaṁ,
sīlaṁ pūretvā asesato;
Nekkhammapāramiṁ gantvā,
patto sambodhimuttamaṁ.
Paṇḍite paripucchitvā,
katvā vīriyamuttamaṁ;
Khantiyā pāramiṁ gantvā,
patto sambodhimuttamaṁ.
Katvā daḷhamadhiṭṭhānaṁ,
saccapārami pūriya;
Mettāya pāramiṁ gantvā,
patto sambodhimuttamaṁ.
Lābhālābhe sukhe dukkhe,
sammāne cāvamānane;
Sabbattha samako hutvā,
patto sambodhimuttamaṁ.
Kosajjaṁ bhayato disvā,
vīriyañcāpi khemato;
Āraddhavīriyā hotha,
esā buddhānusāsanī.
Vivādaṁ bhayato disvā,
avivādañca khemato;
Samaggā sakhilā hotha,
esā buddhānusāsanī.
Pamādaṁ bhayato disvā,
appamādañca khemato;
Bhāvethaṭṭhaṅgikaṁ maggaṁ,
esā buddhānusāsanī.
Samāgatā bahū buddhā,
arahantā ca sabbaso;
Sambuddhe arahante ca,
vandamānā namassatha.
Evaṁ acintiyā buddhā,
buddhadhammā acintiyā;
Acintiye pasannānaṁ,
vipāko hoti acintiyo”.
Itthaṁ sudaṁ bhagavā attano buddhacariyaṁ sambhāvayamāno buddhāpadāniyaṁ nāma dhammapariyāyaṁ abhāsitthāti.
Buddhāpadānaṁ samattaṁ.
Praise Him, the Blessed One, the Worthy One, the Fully Complete Buddha!
Walt 1 The Sage of Vedeha, his body bent, asked
the Thus-Gone-One dwelling in Jetavana,
“Indeed there are those called Omniscient Buddhas;
through what causes do they become so, Hero?”
Walt 2 Then spoke the Omniscient, Outstanding, Great Sage,
to lucky Ānanda with his honeyed voice,
“Who performed service among former Buddhas,
but didn’t get freed in their dispensations,
Walt 3 because that is the means to awaken, wise,
they with sharp knowing, through knowledge and power,
because of their wishes and also great strength,
do come to attain that state of omniscience.
Walt 4 I too among former Buddhas
did wish to become a Buddha.
Through my mind alone there were
innumerable Dhamma-kings.”
Walt 5 Now listen, with purified minds,
to the legends of the Buddhas,
innumerable Dhamma-kings
who fulfilled thirty perfections. Verse 1
Walt 6 I worshipped them bowing my head,
having praised with ten fingers pressed,
those World-Chiefs with followers and
the Best Buddhas’ Awakening. Verse 2
Walt 7 I brought it all forth with my mind:
things on the ground and in the sky,
uncountable as are the gems
found in the fields of the Buddhas. Verse 3
Walt 8 I created a palace there,
with a floor made out of silver.
Various floors made out of gems
arose and stretched up toward the sky. Verse 4
Walt 9 There were varied well-made pillars,
well-proportioned, very costly.
The central beam was made of gold,
the gate was canopy-adorned. Verse 5
Walt 10 The first floor, lapis lazuli,
was lovely as a stainless cloud.
Lotus ponds were scattered about
on a floor made of superb gold. Verse 6
Walt 11 A coral floor, coral-colored,
was red and very beautiful;
that floor lit up the directions
with light the hue of red beetles. Verse 7
Walt 12 Doors and windows and turrets too,
and four railings were well-laid-out.
It had a scented bamboo net
which was delightful to the mind. Verse 8
Walt 13 There were excellent gabled roofs
colored blue and yellow and red,
white and also mixed black-and-white,
adorned with the seven gemstones. Verse 9
Walt 14 Lovely pictures of birds and beasts
and lotuses fashioned for looks;
it was adorned with moon and sun,
dotted with star-constellations. Verse 10
Walt 15 It was covered with a gold net
furnished with little golden bells.
Those gold garlands sang in the force
of the wind, delighting the mind. Verse 11
Walt 16 A garland of flags was hoisted,
dyed in a spectrum of colors:
some light crimson, others deep red,
tawny, yellow and yellowish. Verse 12
Walt 17 Numerous various hundreds
of slabs were made out of silver,
made of crystal, made of ruby,
and likewise made out of cat’s eye. Verse 13
Walt 17e-fWalt 18 Various diverse couches were
spread with soft Benares muslin,
rugs, fine silk, and cloth from China,
fibrous cloth and yellow garments.
All of these various carpets
I laid out on them with my mind. Verse 14
Walt 19 On this floor and that floor too,
ornamented with huts of gems,
effulgent torches made of gems
are being carried and fixed well. Verse 15
Walt 20 Columns and pillars are splendid,
and beautiful golden gateways
made of special gold and hard woods,
and also made out of silver. Verse 16
Walt 21 Varied windows, well-proportioned;
painted cross-bars adorned the doors,
with “pots of plenty” on both sides,
filled with lotuses and lilies. Verse 17
Walt 22 I conjured up all past Buddhas,
World-Leaders, their Assemblies too,
with their natural complexions
and forms, and all their followers. Verse 18
Walt 23 Having entered through the doorway
all the Buddhas and followers
sat down on chairs all made of gold
and formed an exalted circle. Verse 19
Walt 24 Those Buddhas who live here-and-now,
who have no rivals in the world,
and those who lived in former times:
I brought them all into the world. Verse 20
Walt 25 Lonely Buddhas, many hundreds,
Self-dependent, Unconquered Ones,
and those who lived in former times:
I brought them all into the world. Verse 21
Walt 26 There are many wishing-trees there
who are both human and divine.
Having arranged all of the cloth
I give them each the triple robe. Verse 22
Walt 27 Filling lovely bowls made of gems
I then provided alms to them:
foods that were soft, and hard foods too,
well-prepared food and drink to taste. Verse 23
Walt 28Walt 29a-b Being given burnished-cloth robes
which were just like divine garments,
honey and crystallized sugar,
sesame oil and sugar-cane juice,
with milk-rice, each one satisfied,
they formed an exalted circle. Verse 24
Walt 29c-dWalt 30a-b Having entered a jeweled room
like a lion its secret cave,
they got onto priceless couches
in the sleeping-lion posture. Verse 25
Walt 30c-f Mindfully rising up they then
sat cross-legged on those couches,
filled with delight in altered states,
the pasturage of all Buddhas. Verse 26
Walt 31Some are preaching their doctrines then,
while others sport in miracles.
Others apply special knowledges,
masters of special knowledges.
Various lakhs of others still
transform into various shapes. Verse 27
Walt 32 Buddhas are questioning Buddhas
about the range of omniscience.
Understanding deep, abstruse points,
they achieve their Awakenings. Verse 28
Walt 33 Followers questioning Buddhas;
Buddhas questioning followers.
Questioning one another they
then provide each other answers. Verse 29
Walt 34 Buddhas and Lonely Buddhas too,
followers and the attendants,
thus delighting in devotions,
are really enjoying the palace. Verse 30
Walt 35 Let there be carried over head
a pearl-net-draped umbrella,
combined with more nets made of gold
and also of silver and gems. Verse 31
Walt 36 Let there be awnings made of cloth,
decorated with golden stars
and with diverse garlands spread out;
let all be carried over head. Verse 32
Walt 37 They are spread out with floral wreaths,
and beautified with scented wreaths;
studded with wreaths made out of cloth
decorated with wreaths of gems. Verse 33
Walt 38 They are strewn with varied flowers,
and scented with fragrant perfumes,
marked with special scented palm-prints,
and covered with golden covers. Verse 34
Walt 39 Let lotus-ponds in four directions,
full of lotuses and lilies,
appear like they were formed of gold,
exuding dusty lotus-pollen. Verse 35
Walt 40 Let all the trees that are around
the palace burst forth into bloom.
And in the evening let those flowers
release sweet scents, sprinkling the realm. Verse 36
Walt 41 Let peacocks there begin to dance
to the songs of heavenly swans,
and let cuckoos make melodies:
on all sides there’s a choir of birds. Verse 37
Walt 42 Let all the drums now be sounded;
let all the stringed instruments wail.
Let all the choruses commence
on every side of the palace. Verse 38
Walt 43-44 Let there be couches made of gold —
very large, endowed with brightness,
without blemish, fashioned with gems —
throughout the field of the Buddhas,
and in the universe beyond.
Let the stands of lamps be lighted;
let a series of ten thousand
all burn as though one single flame. Verse 39-40
Walt 45 Let courtesans and dancers dance,
and troupes of celestial nymphs.
Let them put on various shows
on all the sides of the palace. Verse 41
Walt 46 On tree top or mountain top
or the crest of Mount Sineru,
I am raising up all the flags,
decorated and five-colored. Verse 42
Walt 47 Let people, snake-gods, music-nymphs
and all the gods come forth as well;
in homage, hands pressed together,
they attended on the palace. Verse 43
Walt 48 Whatever is wholesome karma,
which deeds were to be done by me,
with body, speech and with my mind,
I did them well to reach heaven. Verse 44
Walt 49 Whichever beings have consciousness
and also those who aren’t conscious,
let every one of them receive
the fruit of merit done by me. Verse 45
Walt 50 That which I did was widely known;
I gave away that good deed’s fruit
and gods went off to make it known
to all those who were unaware. Verse 46
Walt 51 Let all the beings in all worlds
whose lives depend on eating food
receive by means of my own mind
all appetizing things to eat! Verse 47
Walt 52 With my mind these alms were given,
with my mind the palace was built,
and likewise so were worshipped all
the Buddhas, Lonelies and followers. Verse 48
Walt 53 Due to that karma done very well,
with intention and firm resolve,
discarding my human body
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 49
Walt 54 I witness two kinds of rebirth,
as a human and as a god.
I do not witness other states:
that’s the fruit of mental wishes. Verse 50
Walt 55 Among the gods I am the chief;
I am the ruler among men.
Endowed with beauty and good marks,
in knowledge unrivaled each birth. Verse 51
Walt 56 Savory foods of different types
and fabulous precious gemstones,
likewise clothes of various sorts
quickly come to me from the sky. Verse 52
Walt 57 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
divine foods are coming to me. Verse 53
Walt 58 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all gemstones are coming to me. Verse 54
Walt 59 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all perfumes are coming to me. Verse 55
Walt 60 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all vehicles then come to me. Verse 56
Walt 61 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all garlands are coming to me. Verse 57
Walt 62 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all ornaments then come to me. Verse 58
Walt 63 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all maidens are coming to me. Verse 59
Walt 64 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
granulated sugar comes to me. Verse 60
Walt 65 On flat earth, so on a mountain,
in the air, in water or woods,
whenever I stretch out my hand,
all solid foodstuffs come to me. Verse 61
Walt 66 To attain supreme Awakening
I gave many excellent gifts
to the poor and to the gypsies,
to beggars and to travelers. Verse 62
Walt 67 Making the rocky mountains shout
and likewise making dense hills roar,
making the world with its gods smile,
I become Buddha in the world. Verse 63
Walt 68 There’s no end to going about
in the world in ten directions.
And in this quarter of the world
the Buddha-fields can’t be counted. Verse 64
Walt 69 My two-fold raying miracle
is splendid and very well-known.
Therein a net of flames appears
and vast effulgence is produced. Verse 65
Walt 70 In so many universes
let all the people see me there.
Let them all be made most happy
and follow me as their model. Verse 66
Walt 71 Beat the drum of deathlessness
with its sweet and distinguished sound.
Let all the people in that space
listen well to the honeyed song. Verse 67
Walt 72 May all of them be undefiled
on whom the cloud of Dhamma rains;
let even lowly beings there
become those who enter the stream. Verse 68
Walt 73 I gave the gifts that should be given,
fully fulfilling the precepts.
Going into perfect disgust,
supreme Awakening’s attained. Verse 69
Walt 74 Having inquired of the learned,
having made extreme exertion,
going into perfect patience,
supreme Awakening’s attained. Verse 70
Walt 75 Strengthening my resolution,
I fulfilled the truth-perfection.
Going into perfect loving,
supreme Awakening’s attained. Verse 71
Walt 76 In getting and in not getting
in pain or pleasure, scorn or fame,
remaining everywhere the same
supreme Awakening’s attained. Verse 72
Walt 77 Looking at laziness with fear,
and with love upon exertion,
be those exerting selves with faith;
that’s the advice of the Buddhas. Verse 73
Walt 78 Looking at quarrels full of fear
and with love upon agreement,
join together in harmony;
that’s the advice of the Buddhas. Verse 74
Walt 79 Looking at carelessness with fear
and with love upon attention,
now cultivate the Eight-fold Path;
that’s the advice of the Buddhas. Verse 75
Walt 80 Many Buddhas come together
and also all the arahants.
Pay homage while you’re worshipping
the Buddhas and the arahants. Verse 76
Walt 81 Thus the Buddhas can’t be fathomed;
unfathomable their Teaching.
Unfathomable’s the result
of pleasure in what can’t be fathomed. Verse 77
Thus the Blessed One spoke the short discourse on Dhamma called “The Legend of the Buddhas” which was productive of his own Buddha-conduct.
The Legend of the Buddhas is completed.