BJT 920Lúc bấy giờ, tôi đã là người hầu hạ mẹ ở thành phố Candavatī. Mẹ và cha của tôi bị mù, tôi phụng dưỡng họ.
BJT 921Khi ấy, tôi đã đi đến nơi thanh vắng và ngồi xuống, tôi đã suy nghĩ như vầy: “Trong khi phụng dưỡng mẹ và cha, ta không đạt được sự xuất gia.
BJT 922Bị che lấp bởi sự tăm tối ấy, (chúng sanh) bị thiêu đốt bởi ba loại lửa (tham, sân, si). Khi nỗi hãi sợ như thế ấy đã sanh khởi, không có người nào là bậc hướng đạo.
BJT 923Đức Phật đã hiện khởi ở thế gian, Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng chiếu sáng. Với người có nghiệp phước thiện thì bản thân có thể tiếp độ được.
BJT 924Tôi đã học tập về ba sự nương nhờ và đã gìn giữ chúng được toàn vẹn. Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp, tôi thoát khỏi khổ cảnh.
BJT 925Vị sa-môn tên Nisabha là vị Thinh Văn hàng đầu của đức Phật. Tôi đã đi đến gặp vị ấy và đã nhận lãnh sự đi đến nương nhờ (thọ trì Tam Quy).
BJT 926Cho đến khi ấy, tuổi thọ được biết là một trăm ngàn năm. Tôi đã gìn giữ sự đi đến nương nhờ được toàn vẹn chừng ấy thời gian.
BJT 927Khi đang ở vào thời điểm cuối cùng, tôi đã tưởng nhớ lại sự nương nhờ ấy. Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp, tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 928Khi đã đạt đến thế giới chư Thiên, được thành tựu về nghiệp phước thiện, bất cứ khu vực nào tôi đi đến tôi đều đạt được tám chủng tử:
BJT 929Tôi được tôn vinh ở mọi phương, tôi có tuệ sắc bén, tất cả chư Thiên đều phục tùng, tôi đạt được của cải vô lượng.
BJT 930Có màu da vàng chói, tôi đều được yêu mến ở mọi nơi, tôi trung thành đối với các bạn hữu tôi, danh vọng của tôi là cao tột.
BJT 931Tôi đã là vị Chúa của chư Thiên cai quản Thiên quốc tám mươi lần. Tôi đã thọ hưởng sự an lạc của cõi trời, đã được các tiên nữ trọng vọng.
BJT 932Và tôi đã trở thành đấng Chuyển Luân Vương bảy mươi lăm lần. Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm.
BJT 933Khi đạt đến cuộc sống cuối cùng, được thành tựu về nghiệp phước thiện, tôi đã được sanh ra trong nhà đại bá hộ vô cùng sang trọng ở thành phố Sāvatthī.
BJT 934Được những đứa trẻ tháp tùng, tôi đã rời khỏi thành phố. Có được sự cười giỡn vui đùa, tôi đã đi đến tu viện dành cho Hội Chúng.
BJT 935Tại nơi ấy, tôi đã nhìn thấy vị sa-môn đã được giải thoát, không còn mầm mống tái sanh. Vị ấy đã thuyết giảng Giáo Pháp cho tôi và đã ban sự nương nhờ đến tôi.
BJT 936Sau khi lắng nghe về sự nương nhờ, tôi đây đã tưởng nhớ lại sự nương nhờ của tôi. Tôi đã ngồi ở ngay chỗ ngồi ấy và đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 937Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán. Nhận biết đức hạnh (của tôi), đấng Toàn Giác, bậc Hữu Nhãn, đã cho (tôi) tu lên bậc trên.
BJT 938Tôi đã đi đến các sự nương nhờ trước đây vô lượng kiếp. Do đó, nghiệp khéo được tôi thực hiện đã cho tôi nhìn thấy quả báu tại đây.
BJT 939Sự nương nhờ của tôi đã được gìn giữ cẩn thận, tâm ý đã khéo được củng cố. Sau khi thọ hưởng mọi thứ danh vọng, tôi đã đạt đến vị thế Bất Động.
BJT 940Những vị nào có sự lắng nghe, xin các vị hãy lắng nghe tôi nói. Tôi sẽ giảng cho các vị về đạo lộ đã được tự thân nhìn thấy của mình.
BJT 941“Đức Phật đã hiện khởi ở thế gian, Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng được hiện hữu. Tiếng trống Bất Tử đã được vỗ lên là sự xua đi các mũi tên sầu muộn.
BJT 942Bằng sức lực của mình, các vị có thể thực hiện hành động hướng thượng ở Phước Điền vô thượng, tương tợ như thế, (với năng lực của mình) các vị sẽ chạm đến Niết Bàn.
BJT 943Sau khi đã thọ nhận ba sự nương nhờ, sau khi đã gìn giữ năm giới cấm, sau khi đã làm cho tâm được tịnh tín ở nơi đức Phật, các vị sẽ tiến hành việc chấm dứt khổ đau.
BJT 944Sau khi thực hành tương tợ như tôi, sau khi gìn giữ toàn vẹn các giới cấm, không bao lâu sau tất cả các vị cũng sẽ đạt được phẩm vị A-la-hán.”
BJT 945Có được ba minh, tôi đã đạt đến thần thông, và được rành rẽ về tâm của người khác. Bạch đấng Đại Hùng, vị Thinh Văn của Ngài xin đảnh lễ ở bàn chân của bậc Đạo Sư.
BJT 946(Kể từ khi) tôi đã đi đến nương nhờ đức Phật trước đây vô lượng kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc đi đến nương nhờ.
BJT 947Bốn (tuệ) phân tích, ―nt― tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Tisaraṇagamaniya đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Tisaraṇagamaniya là phần thứ ba.
“Nagare candavatiyā,
mātuupaṭṭhāko ahuṁ;
Andhā mātā pitā mayhaṁ,
te posemi ahaṁ tadā.
Rahogato nisīditvā,
evaṁ cintesahaṁ tadā;
Posento mātāpitaro,
pabbajjaṁ na labhāmahaṁ.
Mahandhakārapihitā,
tividhaggīhi ḍayhare;
Etādise bhave jāte,
natthi koci vināyako.
Buddho loke samuppanno,
dippati dāni sāsanaṁ;
Sakkā uddharituṁ attā,
puññakāmena jantunā.
Uggayha tīṇi saraṇe,
paripuṇṇāni gopayiṁ;
Tena kammena sukatena,
paṭimokkhāmi duggatiṁ.
Nisabho nāma samaṇo,
buddhassa aggasāvako;
Tamahaṁ upagantvāna,
saraṇagamanaṁ gahiṁ.
Vassasatasahassāni,
āyu vijjati tāvade;
Tāvatā saraṇagamanaṁ,
paripuṇṇaṁ agopayiṁ.
Carime vattamānamhi,
saraṇaṁ taṁ anussariṁ;
Tena kammena sukatena,
tāvatiṁsaṁ agacchahaṁ.
Devalokagato santo,
puññakammasamāhito;
Yaṁ desaṁ upapajjāmi,
aṭṭha hetū labhāmahaṁ.
Disāsu pūjito homi,
tikkhapañño bhavāmahaṁ;
Sabbe devānuvattanti,
amitabhogaṁ labhāmahaṁ.
Suvaṇṇavaṇṇo sabbattha,
paṭikanto bhavāmahaṁ;
Mittānaṁ acalo homi,
yaso abbhuggato mamaṁ.
Asītikkhattu devindo,
devarajjamakārayiṁ;
Dibbasukhaṁ anubhaviṁ,
accharāhi purakkhato.
Pañcasattatikkhattuñca,
cakkavattī ahosahaṁ;
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ.
Pacchime bhave sampatte,
puññakammasamāhito;
Pure sāvatthiyaṁ jāto,
mahāsāle suaḍḍhake.
Nagarā nikkhamitvāna,
dārakehi purakkhato;
Hasakhiḍḍasamaṅgīhaṁ,
saṅghārāmaṁ upāgamiṁ.
Tatthaddasāsiṁ samaṇaṁ,
vippamuttaṁ nirūpadhiṁ;
So me dhammamadesesi,
saraṇañca adāsi me.
Sohaṁ sutvāna saraṇaṁ,
saraṇaṁ me anussariṁ;
Ekāsane nisīditvā,
arahattamapāpuṇiṁ.
Jātiyā sattame vasse,
arahattamapāpuṇiṁ;
Upasampādayi buddho,
guṇamaññāya cakkhumā.
Aparimeyye ito kappe,
saraṇāni agacchahaṁ;
Tato me sukataṁ kammaṁ,
phalaṁ dassesi me idha.
Sugopitaṁ me saraṇaṁ,
mānasaṁ suppaṇīhitaṁ;
Anubhotvā yasaṁ sabbaṁ,
pattomhi acalaṁ padaṁ.
Yesaṁ sotāvadhānatthi,
suṇotha mama bhāsato;
Ahaṁ vo kathayissāmi,
sāmaṁ diṭṭhaṁ padaṁ mama.
‘Buddho loke samuppanno,
vattate jinasāsanaṁ;
Amatā vāditā bherī,
sokasallavinodanā.
Yathāsakena thāmena,
puññakkhette anuttare;
Adhikāraṁ kareyyātha,
passayissatha nibbutiṁ.
Paggayha tīṇi saraṇe,
pañcasīlāni gopiya;
Buddhe cittaṁ pasādetvā,
dukkhassantaṁ karissatha.
Sammā dhammaṁ bhāvetvāna,
Sīlāni parigopiya;
Aciraṁ arahattaṁ vo,
Sabbepi pāpuṇissatha.
Tevijjo iddhipattomhi,
cetopariyakovido;
Sāvako te mahāvīra,
saraṇo vandati satthuno’.
Aparimeyye ito kappe,
saraṇaṁ buddhassa gacchahaṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
saraṇaṁ gamane phalaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā tisaraṇagamaniyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Tisaraṇagamaniyattherassāpadānaṁ tatiyaṁ.
Walt 920 In the city, Candavatī,
I was waiting on my parents.
I constantly provided for
my blind mother and father there. Verse 1
Walt 921 Gone off alone and sitting down
this thought occurred to me back then:
“while providing for my parents
I cannot yet renounce the world. Verse 2
Walt 922 Being shrouded in dark blindness
I’m being scorched by the three fires.
Though in such straits, and now afraid,
there is no one who can guide me. Verse 3
Walt 923 The Buddha’s been born in the world;
the Victor’s dispensation shines.
The Self can now be moved beyond
by people who do good karma. Verse 4
Walt 924 Taking up the Three Refuges
I’ll henceforth guard them completely.
Through that karma which is done well
I will be released from ill-states.” Verse 5
Walt 925 The Buddha’s foremost follower
was the monk known as Nisabha.
After going up to that monk
I took the three-fold refuge then. Verse 6
Walt 926 In those days the normal lifespan
numbered one hundred thousand years.
For all that time I did protect
my taking refuge totally. Verse 7
Walt 927 When my last breath was taking place,
I remembered that refuge then.
Through that karma which was done well
I went on to Tāvatiṁsa. Verse 8
Walt 928 Departed, in the world of gods
well-placed due to my good karma,
in every region I was born
I received the eight good things there. Verse 9
Walt 929 Worshipped in every direction,
I developed piercing wisdom.
All the gods submitted to me.
I received food beyond measure. Verse 10
Walt 930 Everywhere, the color of gold,
I was beloved by everyone.
Remaining steadfast for my friends,
my glory had achieved great heights. Verse 11
Walt 931 Eighty times as the king of gods
I exercised divine rule then.
Anointed by celestial nymphs
I enjoyed much divine pleasure. Verse 12
Walt 932 Full five hundred times I ruled then
as a monarch who turns the wheel,
and I did have much local rule
innumerable by counting. Verse 13
Walt 933 When my last rebirth was attained,
well-placed due to my good karma,
I was born in a rich family
with a big house in Śrāvasti. Verse 14
Walt 934 Setting out from that great city
placed in front by other children
I approached a monastery
hoping to find sports and laughter. Verse 15
Walt 935 There I did see a Buddhist monk,
set free, and having no desires.
He explained the Teaching to me
and gave me the three refuges. Verse 16
Walt 936 After I heard the word “refuge,”
recalling my former refuge,
I sat down on a single seat
and then attained arahantship. Verse 17
Walt 937 Being only seven years old
I attained my arahantship.
Knowing virtue, the Eyeful One,
the Sambuddha ordained me then. Verse 18
Walt 938 Immeasurable aeons hence
I went for the three-fold refuge.
The fruit of that karma well done
is afterward shown to me here. Verse 19
Walt 939 Well-protected was my refuge
firmly established in my mind.
After enjoying all of that
I realized the steadfast state. Verse 20
Walt 940 Let those of you with ears to hear,
all of you, listen to my words.
I’m declaring as fact to you
that I have seen this state myself. Verse 21
Walt 941 “The Buddha’s been born in the world;
the Victor’s dispensation shines.
The drum of deathlessness now sounds,
removing the arrows of grief. Verse 22
Walt 942 In the unsurpassed merit-field
if you all now take ownership
with all the strength that you possess,
then you all will see nirvana. Verse 23
Walt 943 Taking up the three-fold refuge,
guarding the five moral precepts,
pleasing your heart in the Buddha
you’ll make an end to suffering. Verse 24
Walt 944 Acting with me as your model
guarding all the moral precepts
in a short time, then all you too
will attain your arahantship.” Verse 25
Walt 945 Thrice-knowing, with superpowers,
I’m skilled at the reading of minds.
A follower of yours, Wise One
worships the Teacher’s refuges. Verse 26
Walt 946 I went to Buddha for refuge
uncountable aeons ago.
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of taking refuge. Verse 27
Walt 947 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 28
Thus indeed Venerable Tīṇisaraṇāgamaniya Thera spoke these verses.
The legend of Tīṇisaraṇāgamaniya Thera is finished.