BJT 948Khi ấy, tôi đã là người làm công ở thành phố Candavatī. Bị vướng bận trong việc quán xuyến công việc của người khác, tôi không đạt được sự xuất gia.
BJT 949(Tôi đã suy nghĩ rằng): “Bị che lấp bởi sự tăm tối ấy, (chúng sanh) bị thiêu đốt bởi ba loại lửa (tham, sân, si), vậy thì bằng phương pháp nào, ta có thể được thoát khỏi?
BJT 950Và ta là người làm công khốn khổ, vật xứng đáng để dâng cúng thì ta không có. Hay là ta nên thọ trì và làm toàn vẹn năm giới cấm?”
BJT 951Vị Thinh Văn của bậc Hiền Trí Anomadassī có tên là Nisabha. Tôi đã đi đến gặp vị ấy và đã nhận lãnh năm điều học (về giới).
BJT 952Cho đến khi ấy, tuổi thọ được biết là một trăm ngàn năm. Tôi đã gìn giữ năm giới cấm được toàn vẹn chừng ấy thời gian.
BJT 953Khi thời điểm của tử thần đã đến, chư Thiên an ủi tôi rằng: “Thưa ngài, có cỗ xe được thắng một ngàn (ngựa) dành cho ngài, nó đã đến rồi.”
BJT 954Khi tâm cuối cùng đang diễn tiến, tôi đã tưởng nhớ lại giới hạnh của tôi. Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp, tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 955Và tôi đã là vị Chúa của chư Thiên cai quản Thiên quốc ba mươi lần. Tôi đã thọ hưởng sự an lạc của cõi trời, đã được các tiên nữ trọng vọng.
BJT 956Tôi đã trở thành đấng Chuyển Luân Vương bảy mươi lăm lần. Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm.
BJT 957Được thúc đẩy bởi nhân tố trong sạch, sau khi mạng chung từ thế giới chư Thiên, tôi đã được sanh ra trong nhà đại bá hộ vô cùng sang trọng ở thành phố Vesālī.
BJT 958Vào thời điểm cận kề mùa mưa, trong lúc Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng đang chói sáng, mẹ và luôn cả cha của tôi đã nhận lãnh năm điều học (về giới).
BJT 959Do việc đã lắng nghe, tôi đã mau chóng tưởng nhớ lại giới hạnh của mình. Tôi đã ngồi ở ngay chỗ ngồi ấy và đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 960Vào lúc năm tuổi tính từ khi sanh, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán. Sau khi nhận biết đức hạnh (của tôi), đức Phật, bậc Hữu Nhãn, đã cho (tôi) tu lên bậc trên.
BJT 961Sau khi gìn giữ năm điều học (về giới) được toàn vẹn, trong vô lượng kiếp trước đây tôi đã không đi đến đọa xứ.
BJT 962Do nhờ tác động của các giới cấm ấy, tôi đây đã thọ hưởng danh vọng. Trong khi ngợi ca (về quả báu của giới) cho dầu đến một koṭi (mười triệu) kiếp, tôi cũng chỉ có thể ngợi ca được một phần nhỏ.
BJT 963Sau khi gìn giữ năm giới cấm, tôi đạt được ba chủng tử: Tôi là người có tuổi thọ, có của cải lớn lao, có tuệ sắc bén.
BJT 964Tôi chỉ đang ngợi ca phần phụ trội trong số toàn thể (quả báu) có liên hệ đến loài người. Sau khi luân hồi ở cõi này cõi khác, tôi đều đạt được các điều này.
BJT 965Vị Thinh Văn của đấng Chiến Thắng là người đang thực hành giới cấm vô số kể, nếu vị ấy vui thích trong các cõi tái sanh thì quả thành tựu sẽ như thế nào?
BJT 966Năm giới cấm đã được thực hành tốt đẹp bởi tôi là người làm công có sự quán sát. Nhờ vào giới hạnh ấy, ngày hôm nay tôi đã cởi bỏ mọi điều trói buộc.
BJT 967(Kể từ khi) tôi đã gìn giữ năm giới cấm trước đây vô lượng kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của năm giới cấm.
BJT 968Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Pañcasīlasamādāniyađã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Pañcasīlasamādāniya là phần thứ tư.
“Nagare candavatiyā,
bhatako āsahaṁ tadā;
Parakammāyane yutto,
pabbajjaṁ na labhāmahaṁ.
Mahandhakārapihitā,
tividhaggīhi ḍayhare;
Kena nu kho upāyena,
visaṁyutto bhave ahaṁ.
Deyyadhammo ca me natthi,
varāko bhatako ahaṁ;
Yannūnāhaṁ pañcasīlaṁ,
rakkheyyaṁ paripūrayaṁ.
Anomadassissa munino,
nisabho nāma sāvako;
Tamahaṁ upasaṅkamma,
pañcasikkhāpadaggahiṁ.
Vassasatasahassāni,
āyu vijjati tāvade;
Tāvatā pañcasīlāni,
paripuṇṇāni gopayiṁ.
Maccukāle ca sampatte,
devā assāsayanti maṁ;
‘Ratho sahassayutto te,
mārisāyaṁ upaṭṭhito’.
Vattante carime citte,
mama sīlaṁ anussariṁ;
Tena kammena sukatena,
tāvatiṁsaṁ agacchahaṁ.
Tiṁsakkhattuñca devindo,
devarajjamakārayiṁ;
Dibbasukhaṁ anubhaviṁ,
accharāhi purakkhato.
Pañcasattatikkhattuñca,
cakkavattī ahosahaṁ;
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ.
Devalokā cavitvāna,
sukkamūlena codito;
Pure vesāliyaṁ jāto,
mahāsāle suaḍḍhake.
Vassūpanāyike kāle,
dippante jinasāsane;
Mātā ca me pitā ceva,
pañcasikkhāpadaggahuṁ.
Saha sutvānahaṁ sīlaṁ,
mama sīlaṁ anussariṁ;
Ekāsane nisīditvā,
arahattamapāpuṇiṁ.
Jātiyā pañcavassena,
arahattamapāpuṇiṁ;
Upasampādayi buddho,
guṇamaññāya cakkhumā.
Paripuṇṇāni gopetvā,
pañcasikkhāpadānahaṁ;
Aparimeyye ito kappe,
vinipātaṁ na gacchahaṁ.
Svāhaṁ yasamanubhaviṁ,
tesaṁ sīlāna vāhasā;
Kappakoṭimpi kittento,
kittaye ekadesakaṁ.
Pañca sīlāni gopetvā,
tayo hetū labhāmahaṁ;
Dīghāyuko mahābhogo,
tikkhapañño bhavāmahaṁ.
Saṅkittento ca sabbesaṁ,
adhimattañca porisaṁ;
Bhavābhave saṁsaritvā,
ete ṭhāne labhāmahaṁ.
Aparimeyyasīlesu,
vattantā jinasāvakā;
Bhavesu yadi rajjeyyuṁ,
vipāko kīdiso bhave.
Suciṇṇaṁ me pañcasīlaṁ,
bhatakena tapassinā;
Tena sīlenahaṁ ajja,
mocayiṁ sabbabandhanā.
Aparimeyye ito kappe,
pañca sīlāni gopayiṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
pañcasīlānidaṁ phalaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā pañcasīlasamādāniyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Pañcasīlasamādāniyattherassāpadānaṁ catutthaṁ.
Walt 948 In the city, Candavatī,
I was a servant-man back then.
Bound in the service of others
I could not renounce the world yet: Verse 1
Walt 949 “Being shrouded in great blindness
I’m being scorched by the three fires.
By what strategy might I then
be set free from this samsara? Verse 2
Walt 950 I lack the things to be given;
I am a miserable servant.
Why then don’t I guard and fulfill
the five basic moral precepts? Verse 3
Walt 951 Nisabha is a follower
of the Sage, Anomadassi.
Having approached him I’ll adopt
the five moral training precepts.” Verse 4
Walt 952 In those days the normal lifespan
was full one hundred thousand years.
For all that time I did protect
the five moral precepts fully. Verse 5
Walt 953 When the time for my death arrived
the gods all then consoled me thus:
“Happy one, you will be served by
this one-thousand-horse chariot.” Verse 6
Walt 954 In my heart, as I breathed my last,
I recalled those five moral rules.
Through that karma which was done well
I went on to Tāvatiṁsa. Verse 7
Walt 955 Thirty times as the king of gods
I exercised divine rule there.
Anointed by celestial nymphs
I enjoyed much divine pleasure. Verse 8
Walt 956 Fully five hundred times I ruled
as a monarch who turns the wheel,
and I did have much local rule
innumerable by counting. Verse 9
Walt 957 Falling down from the world of gods,
incited by my wholesome roots,
I was born in a rich family
with a big house in Vesāli. Verse 10
Walt 958 When the rainy season started,
the Victor’s dispensation shined.
My mother and my father too
took on the five moral precepts. Verse 11
Walt 959 And I, hearing that word “moral”
recalled my past morality.
I sat down on a single seat
and attained my arahantship. Verse 12
Walt 960 Though I was only five years old
I attained my arahantship.
Knowing virtue the Eyeful One,
the Buddha then ordained me there. Verse 13
Walt 961 Having perfectly protected
those five basic moral precepts,
for aeons beyond measure I
went to no place of suffering. Verse 14
Walt 962 That I experienced great fame
due to those five moral precepts.
Talking for ten million aeons
I still could tell but part of it. Verse 15
Walt 963 Guarding the five moral precepts
I received the three good results:
I had long life, abundant food
and developed piercing wisdom. Verse 16
Walt 964 My outstanding human action
is now proclaimed to everyone.
Transmigrating from birth to birth
I obtain those three good results. Verse 17
Walt 965 If a pupil of the Victor
should thus delight throughout his lives
in the limitless moral rules,
what might his result then be like? Verse 18
Walt 966 The five precepts were practiced well
by me, a wise servant-man then.
Due to that moral discipline
today I’m freed from every bond. Verse 19
Walt 967 I guarded the five moral rules
uncountable aeons ago.
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of the five precepts. Verse 20
Walt 968 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 21
Thus indeed Venerable Pañcasīlasamādāniya Thera spoke these verses.
The legend of Pañcasīlasamādāniya Thera is finished.