BJT 3121Ở không xa núi Hi-mã-lạp có ngọn núi tên là Lambaka. Bậc Toàn Giác tên Upatissa đã đi kinh hành ở bên ngoài trời.
BJT 3122Lúc bấy giờ, tôi đã là thợ săn thú rừng ở trong khu rừng hoang rậm. Tôi đã nhìn thấy vị Trời của chư Thiên, đấng Tự Chủ, bậc không bị đánh bại ấy.
BJT 3123Với tâm ý trong sạch, khi ấy tôi đã dâng cúng nắm cỏ để làm chỗ ngồi đến đức Phật, bậc Đại Ẩn Sĩ ấy.
BJT 3124Sau khi dâng cúng đến vị Trời của chư Thiên, tôi đã làm cho tâm được tịnh tín nhiều hơn nữa. Tôi đã đảnh lễ bậc Toàn Giác rồi đã ra đi, mặt hướng phía bắc.
BJT 3125Vừa mới ra đi không bao lâu, (con sư tử) vua của loài thú đã tấn công tôi. Trong lúc bị con sư tử vật ngã, tôi đã mệnh chung ở tại nơi ấy.
BJT 3126(Do) việc làm đã được tôi thực hiện đến đức Phật tối thượng, bậc không còn lậu hoặc, là vừa mới xảy ra đây, tợ như tốc độ của mũi tên khéo được bắn ra, tôi đã đi đến thế giới của chư Thiên.
BJT 3127Ở tại nơi ấy, tòa lâu đài xinh đẹp có một ngàn khu vực, có một trăm quả cầu tròn, được trang hoàng với những lá cờ, có màu lục, đã được hóa hiện ra do nghiệp phước thiện.
BJT 3128Ánh sáng của tòa lâu đài tỏa ra tợ như ánh mặt trời đã mọc lên cao. Được quây quần với các nàng tiên nữ trẻ, tôi đã sướng vui theo ước muốn của dục vọng.
BJT 3129Sau khi mệnh chung từ thế giới chư Thiên, được thúc đẩy bởi nhân tố trong sạch, tôi đã đi đến bản thể loài người và đã đạt được sự đoạn tận các lậu hoặc.
BJT 3130(Kể từ khi) tôi đã dâng cúng chỗ ngồi trước đây chín mươi bốn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của nắm cỏ.
BJT 3131Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Tiṇamuṭṭhidāyakađã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Tiṇamuṭṭhidāyaka là phần thứ tám.
“Himavantassāvidūre,
lambako nāma pabbato;
Upatisso nāma sambuddho,
abbhokāsamhi caṅkami.
Migaluddo tadā āsiṁ,
araññe kānane ahaṁ;
Disvāna taṁ devadevaṁ,
sayambhuṁ aparājitaṁ.
Vippasannena cittena,
tadā tassa mahesino;
Nisīdanatthaṁ buddhassa,
tiṇamuṭṭhimadāsahaṁ.
Datvāna devadevassa,
bhiyyo cittaṁ pasādayiṁ;
Sambuddhaṁ abhivādetvā,
pakkāmiṁ uttarāmukho.
Aciraṁ gatamattaṁ maṁ,
migarājā apothayi;
Sīhena pothito santo,
tattha kālaṅkato ahaṁ.
Āsanne me kataṁ kammaṁ,
buddhaseṭṭhe anāsave;
Sumutto saravegova,
devalokaṁ agañchahaṁ.
Yūpo tattha subho āsi,
puññakammābhinimmito;
Sahassakaṇḍo satabheṇḍu,
dhajālu haritāmayo.
Pabhā niddhāvate tassa,
sataraṁsīva uggato;
Ākiṇṇo devakaññāhi,
āmodiṁ kāmakāmahaṁ.
Devalokā cavitvāna,
sukkamūlena codito;
Āgantvāna manussattaṁ,
pattomhi āsavakkhayaṁ.
Catunnavutito kappe,
nisīdanamadāsahaṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
tiṇamuṭṭhiyidaṁ phalaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā tiṇamuṭṭhidāyako thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Tiṇamuṭṭhidāyakattherassāpadānaṁ aṭṭhamaṁ.
Walt 3121 In the Himalayan region,
there’s a mountain named Lambaka.
The Sambuddha, Upatissa,
walked back and forth in open air. Verse 1
Walt 3122-3123I was a deer-hunter back then,
within a grove in the forest.
Having seen that God among Gods,
the Self-Become, Unconquered One,
with a mind that was very clear,
I then gave a handful of grass
to the Greatest Sage, the Buddha,
so that he could sit down on it. Verse 2-3
Walt 3124 Giving the God of Gods some more,
I brought pleasure to my own heart.
Saluting the Sambuddha, I
then departed, facing the north. Verse 4
Walt 3125 Not long after, a king of beasts
injured me where I had traveled.
Being brought down by that lion,
I passed away right on the spot. Verse 5
Walt 3126 Near when I did that karma for
the Best Buddha, the Undefiled,
quick like an arrow just released,
I went to the world of the gods. Verse 6
Walt 3127 My lovely sacrificial post,
created by good karma there,
was mil-kaṇḍa cent-bheṇḍu large
made out of gold, covered in flags. Verse 7
Walt 3128 Radiating its brilliant light,
like the risen hundred-rayed sun,
it’s crowded with divine maidens.
I greatly enjoyed myself there. Verse 8
Walt 3129 Falling from the world of the gods,
incited by my wholesome roots,
coming back to the human state,
I attained my arahantship. Verse 9
Walt 3130 In the ninety-four aeons since
I gave him a place to sit down,
I’ve come to know no bad rebirth:
the fruit of a handful of grass. Verse 10
Walt 3131 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 11
Thus indeed Venerable Tiṇamuṭṭhidāyaka Thera spoke these verses.
The legend of Tiṇamuṭṭhidāyaka Thera is finished.