BJT 3706Khu ẩn cư của tôi đã được xây dựng khéo léo ở bờ sông Sindhu. Tại nơi ấy, tôi chỉ dạy các học trò về truyền thống cùng với tướng mạo.
BJT 3707Các vị ấy có sự ao ước về Giáo Pháp, đã được huấn luyện, có ước muốn được nghe lời giáo huấn tốt đẹp. Đã đạt đến sự toàn hảo về sáu chi phần, các vị ấy sống ở bờ sông Sindhu.
BJT 3708Khi ấy, trong lúc đang tầm cầu mục đích tối thượng, các vị sống ở trong khu rừng bao la.
BJT 3709Bậc Toàn Giác tên Sumedha lúc bấy giờ đã hiện khởi ở thế gian. Thương tưởng đến chúng tôi, đấng Hướng Đạo đã đi đến gần.
BJT 3710Khi đấng Đại Hùng, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha đã đi đến gần, tôi đã làm tấm thảm trải bằng cỏ và đã dâng cúng đến bậc Trưởng Thượng của thế gian.
BJT 3711Tôi đã cầm lấy mật ong từ khu rừng bao la và đã dâng cúng đến đức Phật tối thượng. Bậc Toàn Giác đã thọ dụng và đã nói lời nói này:
BJT 3712“Người nào được tịnh tín đã tự tay mình dâng cúng mật ong ấy đến Ta, Ta sẽ tán dương người ấy. Các người hãy lắng nghe Ta nói.
BJT 3713Do sự dâng cúng mật ong này và do tấm thảm trải bằng cỏ, (người ấy) sẽ sướng vui ở thế giới chư Thiên ba mươi ngàn kiếp.
BJT 3714Vào ba mươi ngàn kiếp (về sau này), bậc Đạo Sư tên Gotama xuất thân gia tộc Okkāka sẽ xuất hiện ở thế gian.
BJT 3715Là người thừa tự Giáo Pháp của vị (Phật) ấy, là chánh thống, được tạo ra từ Giáo Pháp, (người ấy) sẽ biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc và sẽ Niết Bàn không còn lậu hoặc.”
BJT 3716Sau khi đã từ thế giới chư Thiên đi đến nơi đây, khi (tôi) nhập vào bụng mẹ, có cơn mưa mật ong đã đổ xuống, che lấp trái đất với mật ong.
BJT 3717Và ngay khi tôi đang ra khỏi bụng mẹ một cách vô cùng khó khăn, tại nơi ấy cũng có cơn mưa mật ong đã liên tục đổ mưa đến tôi.
BJT 3718Sau khi lìa khỏi nhà, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình, tôi có sự đạt được về cơm ăn và nước uống; điều này là quả báu của việc dâng cúng mật ong.
BJT 3719Tôi được dồi dào về mọi dục lạc sau khi đã sống ở (thế giới) chư Thiên và nhân loại. Chính nhờ sự dâng cúng mật ong ấy, tôi đã đạt được sự đoạn tận các lậu hoặc
BJT 3720Khi trời đổ mưa ở cỏ dài bốn ngón tay, khi loài thảo mộc mọc ở trên đất đã được trổ hoa và đã che phủ khắp, ở ngôi nhà trống vắng, ở mái che và ở cội cây, tôi sống luôn luôn được an lạc, không còn lậu hoặc.
BJT 3721Tôi đã vượt lên tất cả các cõi trung bình, to lớn, và thấp kém. Hôm nay các lậu hoặc của tôi đã được đoạn tận, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 3722Kể từ khi tôi đã dâng cúng vật thí (trước đây) ba mươi ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc dâng cúng mật ong.
BJT 3723Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch, tất cả các lậu hoặc đã được đoạn tận, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 3724Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật vào thời hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 3725Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Madhudāyakađã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Madhudāyaka là phần thứ tư.
“Sindhuyā nadiyā tīre,
sukato assamo mama;
Tattha vācemahaṁ sisse,
itihāsaṁ salakkhaṇaṁ.
Dhammakāmā vinītā te,
sotukāmā susāsanaṁ;
Chaḷaṅge pāramippattā,
sindhukūle vasanti te.
Uppātagamane ceva,
lakkhaṇesu ca kovidā;
Uttamatthaṁ gavesantā,
vasanti vipine tadā.
Sumedho nāma sambuddho,
loke uppajji tāvade;
Amhākaṁ anukampanto,
upāgacchi vināyako.
Upāgataṁ mahāvīraṁ,
sumedhaṁ lokanāyakaṁ;
Tiṇasanthārakaṁ katvā,
lokajeṭṭhassadāsahaṁ.
Vipināto madhuṁ gayha,
buddhaseṭṭhassadāsahaṁ;
Sambuddho paribhuñjitvā,
idaṁ vacanamabravi.
‘Yo taṁ adāsi madhuṁ me,
pasanno sehi pāṇibhi;
Tamahaṁ kittayissāmi,
suṇātha mama bhāsato.
Iminā madhudānena,
tiṇasanthārakena ca;
Tiṁsa kappasahassāni,
devaloke ramissati.
Tiṁsa kappasahassamhi,
okkākakulasambhavo;
Gotamo nāma gottena,
satthā loke bhavissati.
Tassa dhammesu dāyādo,
oraso dhammanimmito;
Sabbāsave pariññāya,
nibbāyissatināsavo’.
Devalokā idhāgantvā,
mātukucchiṁ upāgate;
Madhuvassaṁ pavassittha,
chādayaṁ madhunā mahiṁ.
Mayi nikkhantamattamhi,
kucchiyā ca suduttarā;
Tatrāpi madhuvassaṁ me,
vassate niccakālikaṁ.
Agārā abhinikkhamma,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Lābhī annassa pānassa,
madhudānassidaṁ phalaṁ.
Sabbakāmasamiddhohaṁ,
bhavitvā devamānuse;
Teneva madhudānena,
pattomhi āsavakkhayaṁ.
Vuṭṭhamhi deve caturaṅgule tiṇe,
Sampupphite dharaṇīruhe sañchanne;
Suññe ghare maṇḍaparukkhamūlake,
Vasāmi niccaṁ sukhito anāsavo.
Majjhe mahante hīne ca,
bhave sabbe atikkamiṁ;
Ajja me āsavā khīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Tiṁsakappasahassamhi,
yaṁ dānamadadiṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
madhudānassidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
bhavā sabbe samūhatā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā madhudāyako thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Madhudāyakattherassāpadānaṁ catutthaṁ.
Walt 3706 I had a well-made hermitage,
on the banks of River Indus.
There I am instructing students
in history and reading signs. Verse 1
Walt 3707 They lived on the Indus’ slopes,
desiring teachings, learned folks,
masters in Vedic sciences,
wanting to hear good instruction. Verse 2
Walt 3708 They were skilled in interpreting
omens as well as reading signs.
Searching for ultimate meaning,
they then dwelt within the forest. Verse 3
Walt 3709 The Sambuddha named Sumedha
arose in the world at that time.
Being filled with pity for us,
the Buddha, the Guide, approached us. Verse 4
Walt 3710 Fashioning a mat out of grass
for Sumedha, the World’s Leader,
the Great Hero who had approached,
I gave it to the World’s Best One. Verse 5
Walt 3711 Taking honey from the forest,
I gave it to the Best Buddha.
The Sambuddha, having consumed
it, spoke these words to us back then: Verse 6
Walt 3712 “He who gave this honey to me,
feeling well- pleased by his own hands,
I shall relate details of him;
all of you listen to my words: Verse 7
Walt 3713 Because of this honey-giving,
and because of the mat of grass,
for thirty thousand aeons he
will delight in the world of gods. Verse 8
Walt 3714 After thirty thousand aeons,
arising in Okkāka’s clan,
the one whose name is Gotama
will be the Teacher in the world. Verse 9
Walt 3715Worthy heir to that one’s Dhamma,
Dhamma’s legitimate offspring,
knowing well all the defilements,
he’ll reach nirvana, undefiled.” Verse 10
Walt 3716 Coming here from the world of gods,
when I approached my mother’s womb,
there then rained a rain of honey;
the earth was covered with honey. Verse 11
Walt 3717 When I was coming out from the
womb, as though very unhappily,
there again a rain of honey
is raining for me constantly. Verse 12
Walt 3718 Having departed from the house,
I went forth into homelessness.
I am receiving food and drink:
that’s the fruit of giving honey. Verse 13
Walt 3719 Whether born human or divine,
I succeed in all my wishes.
Just because of that honey-gift,
I attained my arahantship. Verse 14
Walt 3720 When the god is raining, I am always living
undefiled and happy, on grass four fingers high,
or covered by a tree bursting forth in full bloom,
in an empty house, a pavilion, or tree root. Verse 15-16
Walt 3721 I’ve overcome all existence,
great or small or in the middle.
Today I’m free of defilements;
now there will be no more rebirth. Verse 17
Walt 3722 In the thirty thousand aeons
since I gave that gift at that time,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of giving honey. Verse 18
Walt 3723 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
All defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth. Verse 19
Walt 3724 My being in Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 20
Walt 3725 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 21
Thus indeed Venerable Madhudāyaka Thera spoke these verses.
The legend of Madhudāyaka Thera is finished.