BJT 3791Người vợ của tôi đã qua đời. Con trai tôi (đã chết) được đưa đến bãi tha ma. Mẹ, cha, và anh trai (của tôi đang) được thiêu chung một giàn hỏa thiêu.
BJT 3792Bị nung nấu bởi nỗi sầu muộn ấy, tôi đã trở nên gầy ốm, vàng vọt. Bị dày vò bởi nỗi sầu muộn ấy, tôi đã có sự rối loạn tâm trí.
BJT 3793Bị khổ sở bởi mũi tên sầu muộn, tôi đã đi vào bên trong khu rừng. Tôi ăn trái cây đã được rụng xuống và cư ngụ ở gốc cây.
BJT 3794Đấng Toàn Giác tên Sumedha, bậc Đoạn Tận khổ đau, đấng Chiến Thắng, có ý định tiếp độ tôi, Ngài đã đi đến gần chỗ của tôi.
BJT 3795Nghe được tiếng bước chân của bậc Đại Ẩn Sĩ Sumedha, tôi đã ngửng đầu lên, ngước nhìn bậc Đại Hiền Trí.
BJT 3796Đấng Đại Hùng đã ngự đến, niềm phỉ lạc đã sanh khởi ở tôi. Sau khi nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian ấy, khi ấy tâm trí của tôi đã được tập trung lại.
BJT 3797Sau khi đạt được niệm trở lại, tôi đã dâng cúng nắm lá cây. Đức Thế Tôn, bậc Hữu Nhãn, vì lòng thương tưởng đã ngồi xuống ở tại nơi ấy.
BJT 3798Sau khi ngồi xuống ở tại nơi ấy, đức Thế Tôn, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha đã thuyết giảng Giáo Pháp xua đi mũi tên sầu muộn cho tôi rằng:
BJT 3799“Không được mời mọc, từ nơi ấy họ đã đi đến. Không được cho phép, từ nơi đây họ đã ra đi. Họ đã đi đến như thế nào thì họ đã ra đi như thế ấy; có sự than vãn gì trong trường hợp ấy?
BJT 3800Cũng giống như những người bộ hành vào lúc cơn mưa đang đổ xuống, do việc đổ xuống của cơn mưa, họ đi đến chỗ có sự tốt đẹp (để trú mưa).
BJT 3801Và khi cơn mưa đã tạnh, họ tự động ra đi theo như ý thích. Mẹ và cha của ngươi là tương tợ như thế; có sự than vãn gì trong trường hợp ấy?
BJT 3802Các người lữ hành là những người khách có tính chất dao động, chuyển động, rung động, mẹ và cha của ngươi là tương tợ như thế; có sự than vãn gì trong trường hợp ấy?
BJT 3803Cũng giống như loài rắn quăng bỏ lớp da già cỗi rồi đi đến lớp da (mới), tương tợ như thế mẹ và cha của ngươi đã bỏ lại xác thân ở nơi đây.”
BJT 3804Hiểu được lời nói của đức Phật, tôi đã lìa bỏ mũi tên sầu muộn. Sau khi làm cho sanh khởi niềm hưng phấn, tôi đã đảnh lễ đức Phật tối thượng.
BJT 3805Sau khi đã đảnh lễ bậc Long Tượng, tôi đã cúng dường bó hoa giri có được hương thơm của cõi trời đến đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha.
BJT 3806Sau khi cúng dường bậc Toàn Giác, tôi đã chắp tay lên ở đầu. Trong lúc tưởng nhớ đến các đức hạnh cao cả, tôi đã ngợi ca đấng Lãnh Đạo Thế Gian rằng:
BJT 3807“Bạch đấng Đại Hùng, bậc Toàn Tri, đấng Lãnh Đạo Thế Gian, Ngài đã vượt qua. Bạch đấng Đại Hiền Trí, Ngài tiếp độ tất cả chúng sanh bằng trí tuệ.
BJT 3808Bạch đấng Đại Hiền Trí, Ngài đã cắt đứt sự hoài nghi cũng như sự lưỡng lự. Bạch đấng Hữu Nhãn, Ngài đã sắp xếp Đạo Lộ cho con bằng trí tuệ của Ngài.
BJT 3809Các bậc A-la-hán đã đạt đến sự thành tựu, có sáu thắng trí, có đại thần lực, là các bậc trí tuệ có sự du hành ở không trung ngay lập tức tháp tùng theo.
BJT 3810Có các vị Thinh Văn là các bậc Hữu Học đang thực hành và có các bậc đã trú vào Quả vị A-la-hán. Các vị Thinh Văn của Ngài nở rộ như đóa sen hồng vào lúc mặt trời mọc.
BJT 3811Bạch đấng Hữu Nhãn, giống như đại dương là không bị suy suyển, không thể ước lượng, khó mà vượt qua, tương tợ như vậy, được hội đủ về trí tuệ Ngài là bậc vô lượng.”
BJT 3812Sau khi đảnh lễ đấng Chiến Thắng của thế gian, bậc Hữu Nhãn có danh vọng lớn lao, trong khi lễ bái các phương tôi đã cúi mình ra đi.
BJT 3813Sau khi mệnh chung từ thế giới chư Thiên, trong khi luân chuyển ở cõi này cõi khác, tôi đã hạ sanh vào bụng mẹ, có sự nhận biết, có niệm.
BJT 3814Sau khi lìa khỏi nhà, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Tôi có sự nhiệt tâm, cẩn trọng, chứng thiền, có sự yên tịnh là hành xứ.
BJT 3815Sau khi đã khẳng quyết về sự nỗ lực, sau khi đã làm vui lòng bậc Đại Hiền Trí, tôi thường xuyên đi đó đây, tợ như mặt trăng đã được thoát khỏi đám mây dày đặc.
BJT 3816Tôi gắn bó với sự độc cư, được an tịnh, không còn mầm mống tái sanh. Sau khi biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc, tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 3817(Kể từ khi) tôi đã cúng dường đức Phật (trước đây) ba mươi ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc cúng dường đức Phật.
BJT 3818Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch, tất cả các lậu hoặc đã được đoạn tận, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 3819Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật vào thời hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 3820Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Girimānanda đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
“Bhariyā me kālaṅkatā,
putto sīvathikaṁ gato;
Mātā pitā matā bhātā,
ekacitamhi ḍayhare.
Tena sokena santatto,
kiso paṇḍu ahosahaṁ;
Cittakkhepo ca me āsi,
tena sokena aṭṭito.
Sokasallaparetohaṁ,
vanantamupasaṅkamiṁ;
Pavattaphalaṁ bhuñjitvā,
rukkhamūle vasāmahaṁ.
Sumedho nāma sambuddho,
dukkhassantakaro jino;
Mamuddharitukāmo so,
āgañchi mama santikaṁ.
Padasaddaṁ suṇitvāna,
sumedhassa mahesino;
Paggahetvānahaṁ sīsaṁ,
ullokesiṁ mahāmuniṁ.
Upāgate mahāvīre,
pīti me udapajjatha;
Tadāsimekaggamano,
disvā taṁ lokanāyakaṁ.
Satiṁ paṭilabhitvāna,
paṇṇamuṭṭhimadāsahaṁ;
Nisīdi bhagavā tattha,
anukampāya cakkhumā.
Nisajja tattha bhagavā,
sumedho lokanāyako;
Dhammaṁ me kathayī buddho,
sokasallavinodanaṁ.
‘Anavhitā tato āguṁ,
ananuññātā ito gatā;
Yathāgatā tathā gatā,
tattha kā paridevanā.
Yathāpi pathikā sattā,
vassamānāya vuṭṭhiyā;
Sabhaṇḍā upagacchanti,
vassassāpatanāya te.
Vasse ca te oramite,
sampayanti yadicchakaṁ;
Evaṁ mātā pitā tuyhaṁ,
tattha kā paridevanā.
Āgantukā pāhunakā,
caliteritakampitā;
Evaṁ mātā pitā tuyhaṁ,
tattha kā paridevanā.
Yathāpi urago jiṇṇaṁ,
hitvā gacchati saṁ tacaṁ;
Evaṁ mātā pitā tuyhaṁ,
saṁ tanuṁ idha hīyare’.
Buddhassa giramaññāya,
sokasallaṁ vivajjayiṁ;
Pāmojjaṁ janayitvāna,
buddhaseṭṭhaṁ avandahaṁ.
Vanditvāna mahānāgaṁ,
Pūjayiṁ girimañjariṁ;
Dibbagandhaṁ sampavantaṁ,
Sumedhaṁ lokanāyakaṁ.
Pūjayitvāna sambuddhaṁ,
sire katvāna añjaliṁ;
Anussaraṁ guṇaggāni,
santhaviṁ lokanāyakaṁ.
‘Nittiṇṇosi mahāvīra,
sabbaññu lokanāyaka;
Sabbe satte uddharasi,
ñāṇena tvaṁ mahāmune.
Vimatiṁ dveḷhakaṁ vāpi,
sañchindasi mahāmune;
Paṭipādesi me maggaṁ,
tava ñāṇena cakkhuma.
Arahā vasipattā ca,
chaḷabhiññā mahiddhikā;
Antalikkhacarā dhīrā,
parivārenti tāvade.
Paṭipannā ca sekhā ca,
phalaṭṭhā santi sāvakā;
Sūrodayeva padumā,
pupphanti tava sāvakā.
Mahāsamuddovakkhobho,
atulopi duruttaro;
Evaṁ ñāṇena sampanno,
appameyyosi cakkhuma’.
Vanditvāhaṁ lokajinaṁ,
cakkhumantaṁ mahāyasaṁ;
Puthu disā namassanto,
paṭikuṭiko agañchahaṁ.
Devalokā cavitvāna,
sampajāno patissato;
Okkamiṁ mātuyā kucchiṁ,
sandhāvanto bhavābhave.
Agārā abhinikkhamma,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Ātāpī nipako jhāyī,
paṭisallānagocaro.
Padhānaṁ padahitvāna,
tosayitvā mahāmuniṁ;
Candovabbhaghanā mutto,
vicarāmi ahaṁ sadā.
Vivekamanuyuttomhi,
upasanto nirūpadhi;
Sabbāsave pariññāya,
viharāmi anāsavo.
Tiṁsakappasahassamhi,
yaṁ buddhamabhipūjayiṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
buddhapūjāyidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
bhavā sabbe samūhatā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā girimānando thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Girimānandattherassāpadānaṁ sattamaṁ.
Walt 3791 My wife had passed away, my son
had gone to the cemetery;
on a single pyre I had burned
my mother, father, and brothers. Verse 1
Walt 3792 I was consumed due to that grief,
I had become haggard and pale
and I was mentally deranged,
greatly pained because of that grief. Verse 2
Walt 3793 Wounded by the arrow of grief,
I went up to the forest’s edge.
Eating only wild fruits I found,
I dwelt at the foot of a tree. Verse 3
Walt 3794 The Sambuddha named Sumedha,
the Victor, Ender of Dis-ease,
with a desire to lift me up,
did come into my presence then. Verse 4
Walt 3795 Having heard the sound of the feet
of Sumedha, the Sage So Great,
I having lifted up my head
did gaze upon him, the Great Sage. Verse 5
Walt 3796 When he, the Great Hero, approached,
then joy did get produced for me.
Having seen him, the World-Leader,
my mind at last was put at ease. Verse 6
Walt 3797 Having recovered consciousness,
I gave him a handful of leaves.
The Blessed One then sat down there,
out of compassion, Eyeful One. Verse 7
Walt 3798 Sitting down there, the Blessed One,
Sumedha, Leader of the World,
Buddha preached to me the Teaching
that removes the arrows of grief: Verse 8
Walt 3799 “Uninvited they’ve come from there;
not taking leave they’ve gone from here.
As they have come, so they have gone;
what good is wailing about that? Verse 9
Walt 3800 Just as, when rain is raining down,
people traveling on the road,
taking their goods, are going to
a place where the rain’s not falling, Verse 10
Walt 3801 and when the rain has ceased to fall,
they carry on as they had planned;
thus your mother and father too:
what good is wailing about that? Verse 11
Walt 3802 We’re all visiting strangers, guests,
wavering, driven on, shaken.
Thus your mother and father too:
what good is wailing about that? Verse 12
Walt 3803 Just as a serpent slithers on,
abandoning its worn-out skin,
thus your mother and father too:
their bodies are abandoned here.” Verse 13
Walt 3804 Understanding the Buddha’s words,
I removed the arrow of grief.
Generating happiness, I
worshipped the Best of the Buddhas. Verse 14
Walt 3805 Worshipping the Great Elephant,
I offered Sumedha, Leader
of the World, a stalk of flowers
endowed with a heavenly scent. Verse 15
Walt 3806 Having worshipped the Sambuddha,
pressing my hands upon my head,
calling to mind his chief virtues,
I praised the Leader of the World: Verse 16
Walt 3807 “Great Hero, you’re the One Who’s Crossed,
Omniscient One, the World-Leader.
You are lifting up all creatures
with your knowledge, O Sage So Great. Verse 17
Walt 3808 You cut off all perplexity
and also doubt, O Sage So Great.
You’re imparting the path to me
through your knowledge, O Eyeful One. Verse 18
Walt 3809 Arahants with the goal attained,
six-knowledge-holders, powerful,
wise ones who travel in the sky,
are surrounding you all the time. Verse 19
Walt 3810 Your followers are bearing fruit,
those attained and those being trained;
your followers are blossoming
like lotus flowers at sunrise. Verse 20
Walt 3811 As the ocean is unperturbed,
unequaled, difficult to cross,
thus too are you, O Eyeful One,
Endowed with Knowledge, Infinite.” Verse 21
Walt 3812 Having worshipped the World’s Victor,
the Eyeful One, he of Great Fame,
praising each of the directions,
crouched over I went off from there. Verse 22
Walt 3813 Falling from the world of the gods,
transmigrating from birth to birth,
I came out of my mother’s womb,
attentive and remembering. Verse 23
Walt 3814 Having departed from the house,
I went forth into homelessness.
Zealous, also intelligent,
I pastured in meditation. Verse 24
Walt 3815 Having put forth great exertion,
having gladdened the Sage So Great,
I thereafter am wandering,
like the moon freed from a cloud-bank. Verse 25
Walt 3816 I’m now intent on seclusion,
calmed, devoid of grounds for rebirth;
knowing well all the defilements,
I am now living, undefiled. Verse 26
Walt 3817 In the thirty thousand aeons
since I worshipped the Buddha then,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of Buddha-pūjā. Verse 27
Walt 3818 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
All defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth. Verse 28
Walt 3819 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 29
Walt 3820 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 30
Thus indeed Venerable Girimānanda Thera spoke these verses.
The legend of Girimānanda Thera is finished.