BJT 3891Ở gần đỉnh của sườn núi, (tôi là) vị đạo sĩ khổ hạnh tên Sobhita (chỉ) ăn trái cây đã được rụng xuống và cư ngụ ở trong vùng đồi núi.
BJT 3892Khi ấy, trong lúc tầm cầu mục đích tối thượng về việc đạt đến thế giới Phạm Thiên, tôi đã mang lửa và củi lại rồi nhóm lửa.
BJT 3893Có ý muốn tiếp độ tôi, đấng Hiểu Biết Thế Gian Padumuttara ấy, vị thọ nhận các vật hiến cúng, đã đi đến khu vực của tôi.
BJT 3894“Này bậc đại phước, ông đang làm gì vậy? Xin ông hãy cho tôi lửa và củi. Tôi (sẽ) chăm sóc ngọn lửa, nhờ đó tôi sẽ có được sự trong sạch.”
BJT 3895“Hỡi người nhân loại, ngài là bậc hiền thiện. Hỡi đấng Thiên Nhân, ngài biết rõ (sự việc). Ngài hãy chăm sóc ngọn lửa, lửa và củi của ngài đây này.”
BJT 3896Sau đó, đấng Chiến Thắng đã cầm lấy gỗ củi và đã nhóm lên ngọn lửa. Gỗ củi (của tôi) ở nơi ấy đã không bốc cháy; (đó là) điều kỳ diệu của bậc Đại Ẩn Sĩ.
BJT 3897“Ngọn lửa của ông không bốc cháy, sự hiến cúng của ông không có, sự hành trì của ông là vô nghĩa. Vậy ông hãy chăm sóc ngọn lửa của Ta.”
BJT 3898“Hỡi vị đại anh hùng, ngọn lửa ấy của ngài được gọi là loại lửa gì? Xin ngài giảng giải cho tôi luôn, cả hai chúng ta sẽ chăm sóc (ngọn lửa) ấy.”
BJT 3899“Về sự diệt tận các pháp là nhân tố, và về sự tịnh lặng các ô nhiễm, sau khi từ bỏ sự ganh tỵ và bỏn xẻn; ba việc này là sự cúng hiến của Ta.”
BJT 3900“Này vị đại anh hùng, ngài là hạng người như thế nào? Thưa ngài, ngài có dòng dõi thế nào? Sở hành và cách tu luyện của ngài khiến tôi thích thú vô cùng.”
BJT 3901“Ta được sanh ra trong gia tộc Sát-đế-lỵ, đã đạt đến sự toàn hảo về thắng trí, đã được đoạn tận tất cả các lậu hoặc, giờ đây không còn tái sanh nữa.”
BJT 3902“Hỡi đấng Phát Quang, hỡi vị Xua Tan tăm tối, hỡi bậc Thiên Nhân, nếu ngài là đức Phật, đấng Toàn Tri, là bậc Đoạn Tận khổ đau, tôi sẽ lễ bái ngài.”
BJT 3903Tôi đã trải ra tấm da dê và đã dâng cúng chỗ ngồi: “Hỡi đấng Bảo Hộ, hỡi bậc Toàn Tri, xin ngài hãy ngồi xuống. Tôi sẽ phục vụ ngài.”
BJT 3904Đức Thế Tôn đã ngồi xuống tại chỗ ấy, trên tấm da dê đã khéo được trải rộng. Sau khi thỉnh mời bậc Toàn Giác, tôi đã đi đến ngọn núi.
BJT 3905Và tôi đã chất trái cây tindukađầy túi đựng vật dụng rồi mang về. Tôi đã trộn trái cây với mật ong rồi dâng lên đức Phật.
BJT 3906Khi ấy, đấng Chiến Thắng đã thọ dụng trong lúc tôi đang trầm tư. Tại đó, trong khi ngắm nhìn bậc Lãnh Đạo Thế Gian, tôi đã khiến tâm được tịnh tín.
BJT 3907Bậc Thông Suốt Thế Gian Padumuttara, vị thọ nhận các vật hiến cúng, đã ngồi ở khu ẩn cư của tôi và đã nói lên những lời kệ này:
BJT 3908“Người nào (với tâm) tịnh tín tự tay mình làm Ta được thỏa mãn với trái cây, Ta sẽ tán dương người ấy. Các người hãy lắng nghe Ta nói.
BJT 3909Người ấy sẽ cai quản Thiên quốc hai mươi lăm lần, và sẽ trở thành đấng Chuyển Luân Vương một ngàn lần.
BJT 39103911. Được gắn liền với nghiệp phước thiện, cơm ăn, nước uống, vải vóc, và chỗ nằm vô cùng giá trịbiết được ước muốn của người ấy ngay lập tức sẽ sanh lên cho người ấy là người đã có nghiệp (thiện) trong quá khứ. Và người này sẽ luôn luôn được vui vẻ, không có tật bệnh.
BJT 3912Chốn nào người ấy sanh lên, là bản thể Thiên nhân hay nhân loại, người ấy sẽ được sung sướng ở khắp mọi nơi rồi sẽ đi đến bản thể nhân loại.
BJT 3913Là vị giảng huấn, thông thạo về chú thuật, thông suốt ba tập Vệ-đà, người ấy sẽ đi đến với bậc Toàn Giác và sẽ trở thành bậc A-la-hán.”
BJT 3914Từ khi tôi nhớ lại bản thân, từ khi tôi đạt được hiểu biết, tôi không có sự thiếu hụt về của cải; điều này là quả báu của việc dâng cúng trái cây.
BJT 3915Tôi đã đạt được Giáo Pháp cao quý, đã tiêu diệt tham ái và sân hận, đã được đoạn tận tất cả các lậu hoặc, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 3916Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 3917Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 3918Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Tissametteyya đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Tissametteyya là phần thứ nhất.
“Pabbhārakūṭaṁ nissāya,
sobhito nāma tāpaso;
Pavattaphalaṁ bhuñjitvā,
vasati pabbatantare.
Aggiṁ dāruṁ āharitvā,
ujjālesiṁ ahaṁ tadā;
Uttamatthaṁ gavesanto,
brahmalokūpapattiyā.
Padumuttaro lokavidū,
āhutīnaṁ paṭiggaho;
Mamuddharitukāmo so,
āgacchi mama santike.
‘Kiṁ karosi mahāpuñña,
dehi me aggidārukaṁ;
Ahamaggiṁ paricare,
tato me suddhi hohiti’.
‘Subhaddako tvaṁ manuje,
devate tvaṁ pajānasi;
Tuvaṁ aggiṁ paricara,
handa te aggidārukaṁ’.
Tato kaṭṭhaṁ gahetvāna,
aggiṁ ujjālayī jino;
Na tattha kaṭṭhaṁ pajjhāyi,
pāṭiheraṁ mahesino.
‘Na te aggi pajjalati,
āhutī te na vijjati;
Niratthakaṁ vataṁ tuyhaṁ,
aggiṁ paricarassu me’.
‘Kīdiso so mahāvīra,
aggi tava pavuccati;
Mayhampi kathayassetaṁ,
ubho paricarāmase’.
‘Hetudhammanirodhāya,
kilesasamaṇāya ca;
Issāmacchariyaṁ hitvā,
tayo ete mamāhutī’.
‘Kīdiso tvaṁ mahāvīra,
kathaṁ gottosi mārisa;
Ācārapaṭipatti te,
bāḷhaṁ kho mama ruccati’.
‘Khattiyamhi kule jāto,
abhiññāpāramiṁ gato;
Sabbāsavaparikkhīṇo,
natthi dāni punabbhavo’.
‘Yadi buddhosi sabbaññū,
pabhaṅkara tamonuda;
Namassissāmi taṁ deva,
dukkhassantakaro tuvaṁ’.
Pattharitvājinacammaṁ,
nisīdanamadāsahaṁ;
Nisīda nātha sabbaññu,
upaṭṭhissāmahaṁ tuvaṁ.
Nisīdi bhagavā tattha,
ajinamhi suvitthate;
Nimantayitvā sambuddhaṁ,
pabbataṁ agamāsahaṁ.
Khāribhārañca pūretvā,
tindukaphalamāhariṁ;
Madhunā yojayitvāna,
phalaṁ buddhassadāsahaṁ.
Mama nijjhāyamānassa,
paribhuñji tadā jino;
Tattha cittaṁ pasādesiṁ,
pekkhanto lokanāyakaṁ.
Padumuttaro lokavidū,
āhutīnaṁ paṭiggaho;
Mamassame nisīditvā,
imā gāthā abhāsatha.
‘Yo maṁ phalena tappesi,
pasanno sehi pāṇibhi;
Tamahaṁ kittayissāmi,
suṇātha mama bhāsato.
Pañcavīsatikkhattuṁ so,
devarajjaṁ karissati;
Sahassakkhattuṁ rājā ca,
cakkavattī bhavissati.
Tassa saṅkappamaññāya,
pubbakammasamaṅgino;
Annaṁ pānañca vatthañca,
sayanañca mahārahaṁ.
Puññakammena saṁyuttā,
nibbattissanti tāvade;
Sadā pamudito cāyaṁ,
bhavissati anāmayo.
Upapajjati yaṁ yoniṁ,
devattaṁ atha mānusaṁ;
Sabbattha sukhito hutvā,
manussattaṁ gamissati.
Ajjhāyako mantadharo,
tiṇṇaṁ vedāna pāragū;
Sambuddhaṁ upagantvāna,
arahā so bhavissati’.
Yato sarāmi attānaṁ,
yato pattosmi viññutaṁ;
Bhoge me ūnatā natthi,
phaladānassidaṁ phalaṁ.
Varadhammamanuppatto,
rāgadose samūhaniṁ;
Sabbāsavaparikkhīṇo,
natthi dāni punabbhavo.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
bhavā sabbe samūhatā;
Nāgova bandhanaṁ chetvā,
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
mama buddhassa santike;
Tisso vijjā anuppattā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā tissametteyyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Tissametteyyattherassāpadānaṁ paṭhamaṁ.
Walt 3891 The ascetic named Sobhita
was living amidst the mountains,
near the top of a mountain slope,
eating only wild fruits he found. Verse 1
Walt 3892 After bringing some fire and wood,
I am causing it to blaze up,
seeking the ultimate goal of
being reborn in Brahma’s world. Verse 2
Walt 3893 Padumuttara, World-Knower,
Sacrificial Recipient,
with a desire to lift me up,
did come into my presence then. Verse 3
Padumuttara Buddha:
Walt 3894“Why are you working, merit-filled
one? Give the fire and wood to me.
I will worship the fire and then
it will be purity for me.” Verse 4
Protagonist:
Walt 3895“You are very fortunate, Sir,
you understand, O divine one.
You attend to the fire for me;
here then is the fire and the wood.” Verse 5
Walt 3896 After that, taking the firewood,
the Victor caused the fire to blaze
without burning the firewood there:
a marvel wrought by the Great Sage. Verse 6
Padumuttara Buddha:
Walt 3897“This fire of yours is not burning;
your oblation does not exist;
this vow of yours is meaningless;
you should worship this fire of mine.” Verse 7
Protagonist:
Walt 3898“What sort of fire, O Great Hero,
is that one that you speak about?
You should tell that to me as well;
we’ll both worship that fire of yours.” Verse 8
Padumuttara Buddha:
Walt 3899“Cessation of things with causes,
the burning up of defilements,
and giving up anger and hate:
those three things are my oblations.” Verse 9
Protagonist:
Walt 3900“What sort are you, O Great Hero?
What is your clan, O Happy One?
Your procedure for practicing
is extremely pleasing to me.” Verse 10
Padumuttara Buddha:
Walt 3901“I’m born in a warrior clan,
master of special knowledges.
All defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth.” Verse 11
Protagonist:
Walt 3902“If you’re a Buddha, All-Knower,
Light-Maker, Darkness-Dispeller,
then I shall praise you, Divine One;
you are the Ender of Dis-ease.” Verse 12
Walt 3903 Spreading out my deer-leather robe,
I gave a place for him to sit.
“Please sit there, O Omniscient One;
and I shall then attend on you.” Verse 13
Walt 3904 The Blessed One did sit down there,
on that deer-leather, well spread out.
Inviting him, the Sambuddha,
I then went into the mountains. Verse 14
Walt 3905 Having filled up a shoulder-bag,
I brought some wild mangosteen fruit.
Having mixed it up with honey,
I gave that fruit to the Buddha. Verse 15
Walt 3906 While I meditated on him,
the Victor then consumed that fruit.
I brought pleasure to my heart there,
gazing upon the World-Leader. Verse 16
Walt 3907 Padumuttara, World-Knower,
Sacrificial Recipient,
still sitting in my hermitage,
then spoke these verses about me: Verse 17
Padumuttara Buddha:
Walt 3908“He who regaled me with this fruit,
feeling well-pleased by his own hands,
I shall relate details of him;
all of you listen to my words: Verse 18
Walt 3909 Twenty-five times in the future,
he will exercise divine rule.
A thousand times he’ll be a king,
a king who turns the wheel of law. Verse 19
Walt 3910 For him, endowed with past karma,
discerning what he is thinking,
there will be food and drink and clothes
and beds which are very costly. Verse 20
Walt 3911 He will be reborn all the time
conforming with his good karma;
this one is going to be happy
and always free of affliction. Verse 21
Walt 3912 In whichever womb he’s reborn,
whether it’s human or divine,
being happy in every place,
he will attain the human state. Verse 22
Walt 3913 A scholar and mantra-knower,
a master of the three Vedas,
having approached the Sambuddha,
he’s going to become an arahant.” Verse 23
Protagonist:
Walt 3914As far as I recall my lives,
as long as I have had knowledge,
there is no lack of wealth for me:
that is the fruit of giving fruit. Verse 24
Walt 3915 Attaining the supreme Teaching,
I slew all my lust and hatred;
all defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth. Verse 25
Walt 3916 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 26
Walt 3917 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 27
Walt 3918 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 28
Thus indeed Venerable Tissa-metteyya Thera spoke these verses.
The legend of Tissa-metteyya Thera is finished.