BJT 166Lúc bấy giờ, tôi đã là cô thiếu nữ ở tại thành phố Haṁsavatī. Mẹ và luôn cả cha của tôi, họ đều đã đi làm công việc.
BJT 167Vào lúc mặt trời ở chính ngọ, tôi đã nhìn thấy vị sa-môn đang đi dọc theo đường lộ nên tôi đã xếp đặt chỗ ngồi.
BJT 168Sau khi xếp đặt chỗ ngồi bằng nhiều loại lông cừu, v.v… rồi với tâm tịnh tín, với ý vui mừng, tôi đã nói lời nói này:
BJT 169“Mặt đất bị nóng bỏng, bị thiêu đốt, mặt trời đã đứng ở chính ngọ, và các cơn gió ngưng thổi, vậy là lúc ngài hãy nghỉ ở đây.
BJT 170Thưa bậc đại hiền trí, đây là chỗ ngồi đã được sắp xếp dành cho ngài. Vì lòng thương tưởng, xin ngài hãy ngồi xuống chỗ ngồi của con.”
BJT 171Với tâm ý thanh tịnh, vị sa-môn được rèn luyện chu đáo đã ngồi xuống ở tại nơi ấy. Tôi đã nhận lãnh bình bát của vị ấy và đã dâng cúng không chút sai sót.
BJT 172Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 173Tại nơi ấy, tôi có cung điện đã khéo được xây dựng, đã khéo được hóa hiện ra với chỗ ngồi, có chiều cao sáu mươi do-tuần, chiều rộng ba mươi do-tuần.
BJT 174Cũng vào khi ấy, tôi có các ghế dài nhiều kiểu làm bằng vàng, làm bằng ngọc ma-ni, làm bằng ngọc pha-lê, và làm bằng hồng ngọc nữa.
BJT 175Các ghế dài của tôi khéo được trải lót với các tấm nệm bằng len dệt, với nhiều loại tấm trải bằng tơ dệt có đính các viên ngọc, và với các tấm trải viền ren ở một bên.
BJT 176Khi nào tôi ước muốn sự ra đi với mục đích giải trí nô đùa, điều ước nguyện của tôi là tôi ra đi bằng chiếc ghế dài thù thắng của tôi.
BJT 177Tôi đã được thiết lập vào ngôi hoàng hậu của tám mươi vị Thiên Vương. Tôi đã được thiết lập vào ngôi hoàng hậu của bảy mươi đấng Chuyển Luân Vương.
BJT 178Trong khi luân hồi ở cõi này cõi khác, tôi đã đạt được tài sản lớn lao. Đối với tôi không có sự thiếu hụt về của cải; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 179Tôi (đã) luân hồi ở hai cảnh giới, trong bản thể chư Thiên và nhân loại. Tôi không còn biết đến các cõi khác; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 180Tôi (đã) được sanh ra ở hai gia tộc, Sát-đế-lỵ và cả Bà-la-môn nữa. Ở mọi nơi, tôi đều thuộc gia đình thượng lưu; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 181Tôi không biết đến tâm sân hận và sự bực bội của tâm. Tôi không biết đến việc tàn tạ dung nhan; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 182Các nữ tỳ hầu hạ tôi, nhiều người bị gù lưng, bị chảy nước dãi. Tôi đã (được ẳm bồng) di chuyển từ hông này đến hông khác; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 183Luôn luôn có các cô này tắm (cho tôi), các cô kia chăm lo thức ăn, các cô khác làm cho tôi vui thích, các cô nọ thoa dầu thơm (cho tôi); điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 184Trong lúc tôi sống ở mái che, ở gốc cây, hoặc ở ngôi nhà trống vắng, chiếc ghế dài biết được ý định của tôi hiện diện kề bên.
BJT 185Đây là kiếp sống cuối cùng của tôi, là lần hiện hữu cuối cùng trong sự luân chuyển. Hiện nay, tôi đã từ bỏ vương quốc và đã xuất gia vào đời sống không gia đình.
BJT 186Kể từ khi tôi đã dâng cúng vật thí trước đây một trăm ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của một chỗ ngồi.
BJT 187Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi cái (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 188Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy của đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 189Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được tôi đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Vị tỳ khưu ni Ekāsanadāyikā đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão ni Ekāsanadāyikā là phần thứ tư.
“Nagare haṁsavatiyā,
ahosiṁ bālikā tadā;
Mātā ca me pitā ceva,
kammantaṁ agamaṁsu te.
Majjhanhikamhi sūriye,
addasaṁ samaṇaṁ ahaṁ;
Vīthiyā anugacchantaṁ,
āsanaṁ paññapesahaṁ.
Gonakāvikatikāhi,
paññapetvā mamāsanaṁ;
Pasannacittā sumanā,
idaṁ vacanamabraviṁ.
‘Santattā kuthitā bhūmi,
sūro majjhanhike ṭhito;
Mālutā ca na vāyanti,
kālo cevettha mehiti.
Paññattamāsanamidaṁ,
tavatthāya mahāmuni;
Anukampaṁ upādāya,
nisīda mama āsane’.
Nisīdi tattha samaṇo,
sudanto suddhamānaso;
Tassa pattaṁ gahetvāna,
yathārandhaṁ adāsahaṁ.
Tena kammena sukatena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tattha me sukataṁ byamhaṁ,
āsanena sunimmitaṁ;
Saṭṭhiyojanamubbedhaṁ,
tiṁsayojanavitthataṁ.
Soṇṇamayā maṇimayā,
athopi phalikāmayā;
Lohitaṅgamayā ceva,
pallaṅkā vividhā mama.
Tūlikāvikatikāhi,
kaṭṭissacittakāhi ca;
Uddaekantalomī ca,
pallaṅkā me susaṇṭhitā.
Yadā icchāmi gamanaṁ,
hāsakhiḍḍasamappitā;
Saha pallaṅkaseṭṭhena,
gacchāmi mama patthitaṁ.
Asīti devarājūnaṁ,
mahesittamakārayiṁ;
Sattati cakkavattīnaṁ,
mahesittamakārayiṁ.
Bhavābhave saṁsarantī,
mahābhogaṁ labhāmahaṁ;
Bhoge me ūnatā natthi,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Duve bhave saṁsarāmi,
devatte atha mānuse;
Aññe bhave na jānāmi,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Duve kule pajāyāmi,
khattiye cāpi brāhmaṇe;
Uccākulīnā sabbattha,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Domanassaṁ na jānāmi,
cittasantāpanaṁ mama;
Vevaṇṇiyaṁ na jānāmi,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Dhātiyo maṁ upaṭṭhanti,
khujjā celāpikā bahū;
Aṅkena aṅkaṁ gacchāmi,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Aññā nhāpenti bhojenti,
aññā ramenti maṁ sadā;
Aññā gandhaṁ vilimpanti,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Maṇḍape rukkhamūle vā,
suññāgāre vasantiyā;
Mama saṅkappamaññāya,
pallaṅko upatiṭṭhati.
Ayaṁ pacchimako mayhaṁ,
carimo vattate bhavo;
Ajjāpi rajjaṁ chaḍḍetvā,
pabbajiṁ anagāriyaṁ.
Satasahassito kappe,
yaṁ dānamadadiṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
ekāsanassidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavā.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ ekāsanadāyikā bhikkhunī imā gāthāyo abhāsitthāti.
Ekāsanadāyikātheriyāpadānaṁ catutthaṁ.
Walt 166 In the city, Haṁsavatī,
I was a garland-maker then.
My mother and my father too
went off to work every day then. Verse 1
Walt 167 When the sun was high in the sky,
I saw a Buddhist monk just then,
who was going along the road,
so I spread out a seat for him. Verse 2
Walt 168 Preparing that seat with woolen
rugs with fleece and decorations,
happy, with pleasure in my heart,
I then spoke these words to that monk: Verse 3
Walt 169 “The ground is scorched and boiling hot;
the sun is at its midday high;
the breezes are not blowing now;
the time is right to come sit down. Verse 4
Walt 170 This seat already is prepared
just for your sake, o sage so great;
having taken pity on me,
please sit down on this seat of mine.” Verse 5
Walt 171 The monk, well-tamed, with a pure mind,
did sit down there at my request.
Having taken his begging bowl,
I gave as much as it would hold. Verse 6
Walt 172 Due to that karma done very well,
with intention and firm resolve,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 7
Walt 173 There my well-made divine mansion,
well-fashioned by giving that seat,
welled up full sixty leagues in height,
and was thirty leagues wide back then. Verse 8
Walt 174 There were diverse couches for me,
made of gold and made of silver,
likewise some were made of crystal,
and also made out of ruby. Verse 9
Walt 175 My couch was well-spread with cushions,
covered with embroidered wool rugs
and coverlets of silk with gems,
as well as some of fur with fringe. Verse 10
Walt 176 Whenever I desire a trip,
filled with laughter and amusement,
I am going with the best couch,
in accordance with my wishes. Verse 11
Walt 177 I was fixed in the chief queen’s place
of eighty kings among the gods.
I was fixed in the chief queen’s place
of seventy wheel-turning kings. Verse 12
Walt 178 Transmigrating from birth to birth,
I always obtained great riches.
There was no lack in terms of wealth:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 13
Walt 179 Transmigrating in two stations,
the human or else the divine,
I did not know another state:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 14
Walt 180 I am reborn in just two castes,
kṣatriyan, or else a brahmin.
Everywhere I’m of high family:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 15
Walt 181 I know no mental turbulence,
nor is my heart tormented then.
I also know no ugliness:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 16
Walt 182 Wet-nurses are waiting on me,
and many hump-backed servant-women;
I am going from lap to lap:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 17
Walt 183 Other people bathe and feed me,
and they fondle me every day.
Others anoint me with perfumes:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 18
Walt 184 When I dwell in an empty room,
a pavilion, beneath a tree,
discerning what I am thinking,
a couch is then produced for me. Verse 19
Walt 185 Now it is my final lifetime,
turning in my last existence.
Even today, breaking my reign,
I went forth into homelessness. Verse 20
Walt 186 In the hundred thousand aeons
since I gave him that gift back then,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of giving one seat. Verse 21
Walt 187 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 22
Walt 188 Being in Best Buddha's presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 23
Walt 189 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 24
Thus indeed Venerable Bhikkhunī Ekāsanadāyikā spoke these verses.
The legend of Ekāsanadāyikā Therī is finished.