Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ở trong chúng này Ta không thấy một pháp nào đã tu hành, tu hành nhiều, mà hưởng phước cõi người, hưởng phước cõi trời, chứng đắc Niết-bàn. Một pháp gì? Đó là không nói dối.
“Này các Tỳ-kheo, người nào không nói dối, thì hơi miệng thơm tho, tiếng tốt đồn xa.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy thực hành không nói dối.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨園。
T 0576c19爾時,世尊告諸比丘:「於此眾中,我不見一 T 0576c20法修行已、多修行已,受人中福,受天上福, T 0576c21得泥洹 證 。云何為一法?所謂不妄語也。 T 0576c22諸比丘!其不妄語者,口氣香芬,名德遠聞。 T 0576c23是故,諸比丘!當行莫妄語。如是,諸比丘!當 T 0576c24作是學。」
爾時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0576c25 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “I don’t see anything in this assembly like one thing that when cultivated and cultivated often brings the merits that are among humans, the merits up in Heaven, and attains the realization of Nirvāṇa. What is that one thing? It’s not speaking falsely.
SC 3The Buddha told the monks, “If a person doesn’t speak falsely, their breath will be fragrant, and their famous virtue will be heard about far away …
SC 4“Therefore, monks you should train in not speaking falsely. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ở trong chúng này Ta không thấy một pháp nào đã tu hành, tu hành nhiều, mà hưởng phước cõi người, hưởng phước cõi trời, chứng đắc Niết-bàn. Một pháp gì? Đó là không nói dối.
“Này các Tỳ-kheo, người nào không nói dối, thì hơi miệng thơm tho, tiếng tốt đồn xa.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy thực hành không nói dối.
“Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “I don’t see anything in this assembly like one thing that when cultivated and cultivated often brings the merits that are among humans, the merits up in Heaven, and attains the realization of Nirvāṇa. What is that one thing? It’s not speaking falsely.
SC 3The Buddha told the monks, “If a person doesn’t speak falsely, their breath will be fragrant, and their famous virtue will be heard about far away …
SC 4“Therefore, monks you should train in not speaking falsely. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.