Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng sanh từ vô thỉ sanh tử, mãi luân chuyển, không biết biên tế tối sơ của khổ.”
Bấy giờ, có một Tỳ-kheo từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục, trịch áo vai phải, đảnh lễ Đức Phật, quỳ gối sát đất, chắp tay bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, kiếp dài lâu như thế nào?”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Ta có thể vì ông mà nói, nhưng ông khó biết được!”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Ngài có thể nói thí dụ không?”
Phật bảo:
“Có thể nói. Này Tỳ-kheo, thí như núi đá lớn không bị vỡ, không bị lở sụt, vuông vức một do-tuần. Nếu có người nào dùng mảnh lụa ca-thi kiếp-bối, cứ một trăm năm phủi qua một lần; phủi không ngừng nghỉ. Núi đá mòn hết, nhưng kiếp vẫn còn chưa hết. Này Tỳ-kheo, kiếp kia dài lâu như vậy, cả đến trăm, ngàn, vạn, ức kiếp chịu các khổ não… cho đến các Tỳ-kheo, nên học như vầy: ‘Đoạn trừ các hữu, chớ cho tăng trưởng.’”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給T 0242c02孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「眾生無始生死,T 0242c03長夜輪轉,不知苦之本際。」
時,有異比丘從T 0242c04坐起,整衣服,為佛作禮,右膝著地,合掌白T 0242c05佛:「世尊!劫長久如?」
佛告比丘:「我能為汝說,T 0242c06汝難得知。」
比丘白佛:「可說譬不?」
佛言:「可T 0242c07說。比丘!如大石山,不斷不壞,方一由旬,若T 0242c08有士夫以迦尸劫貝百年一拂,拂之不T 0242c09已,石山遂盡,劫猶不竟。比丘!如是長久之T 0242c10劫,百千萬億劫受諸苦惱,乃至諸比丘!當T 0242c11如是學:『斷除諸有,莫令增長。』」
佛說此經T 0242c12已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0242c13 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Chúng sanh từ vô thỉ sanh tử, mãi luân chuyển, không biết biên tế tối sơ của khổ.”
Bấy giờ, có một Tỳ-kheo từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục, trịch áo vai phải, đảnh lễ Đức Phật, quỳ gối sát đất, chắp tay bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, kiếp dài lâu như thế nào?”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Ta có thể vì ông mà nói, nhưng ông khó biết được!”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Ngài có thể nói thí dụ không?”
Phật bảo:
“Có thể nói. Này Tỳ-kheo, thí như núi đá lớn không bị vỡ, không bị lở sụt, vuông vức một do-tuần. Nếu có người nào dùng mảnh lụa ca-thi kiếp-bối, cứ một trăm năm phủi qua một lần; phủi không ngừng nghỉ. Núi đá mòn hết, nhưng kiếp vẫn còn chưa hết. Này Tỳ-kheo, kiếp kia dài lâu như vậy, cả đến trăm, ngàn, vạn, ức kiếp chịu các khổ não… cho đến các Tỳ-kheo, nên học như vầy: ‘Đoạn trừ các hữu, chớ cho tăng trưởng.’”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.