Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà tại thành Vương xá. Bấy giờ có xuất gia ngoại đạo tên là Thi-bà đến chỗ Phật, cùng Thế Tôn chào đón thăm hỏi an úy, rồi ngồi lui qua một bên, bạch Phật:
“Thưa Cù-đàm, thế nào là học? Gọi là học, vậy thế nào là học?”
Phật bảo Thi-bà:
“Học những gì nên học, nên gọi là học.”
Thi-bà bạch Phật:
“Học những gì?”
Phật bảo Thi-bà:
“Tùy thời học tăng thượng giới, học tăng thượng ý, học tăng thượng tuệ.”
Thi-bà bạch Phật:
“Nếu Tỳ-kheo A-la-hán nào các lậu đã tạân, những việc làm đã xong, đã trút bỏ các gánh nặng, chóng được tự lợi, tận trừ những kết sử của hữu, bằng chánh trí mà khéo giải thoát, bấy giờ lại còn phải học những gì nữa?”
Phật bảo Thi-bà:
“Nếu Tỳ-kheo A-la-hán nào các lậu đã tận… cho đến chánh trí khéo giải thoát, chính lúc này giác tri tham dục vĩnh viễn sạch hết không còn và giác tri sân nhuế, ngu si vĩnh viễn sạch hết không còn, nên không còn tạo lại các điều ác, lúc nào cũng thực hành các điều lành. Thi-bà, đó gọi là học những gì nên học.”
Sau khi xuất gia ngoại đạo Thi-bà nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ, từ chỗ ngồi đứng dậy mà đi.
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀T 0252b28竹園。
時,有外道出家,名曰尸婆,來詣佛T 0252b29所,與世尊面相問訊慰勞已,退坐一面,白T 0252c01佛言:「瞿曇!云何為學?所謂學者,云何學?」
佛T 0252c02告尸婆:「學其所學,故名為學。」
尸婆白佛:「何T 0252c03所學?」
佛告尸婆:「隨時學增上戒,增上意,學T 0252c04增上慧。」
尸婆白佛:「若阿羅漢比丘諸漏已盡,T 0252c05所作已作,捨諸重擔,逮得己利,盡諸有T 0252c06結,正智善解脫,當於爾時,復何所學?」
佛告T 0252c07尸婆:「若阿羅漢比丘諸漏已盡,乃至正智善T 0252c08解脫,當於爾時,覺知貪欲永盡無餘;覺知T 0252c09瞋恚、愚癡永盡無餘,故不復更造諸惡,常T 0252c10行諸善。尸婆!是名為學其所學。」
時,尸婆外T 0252c11道出家聞佛所說,歡喜隨喜,從坐起去。
T 0252c12 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà tại thành Vương xá. Bấy giờ có xuất gia ngoại đạo tên là Thi-bà đến chỗ Phật, cùng Thế Tôn chào đón thăm hỏi an úy, rồi ngồi lui qua một bên, bạch Phật:
“Thưa Cù-đàm, thế nào là học? Gọi là học, vậy thế nào là học?”
Phật bảo Thi-bà:
“Học những gì nên học, nên gọi là học.”
Thi-bà bạch Phật:
“Học những gì?”
Phật bảo Thi-bà:
“Tùy thời học tăng thượng giới, học tăng thượng ý, học tăng thượng tuệ.”
Thi-bà bạch Phật:
“Nếu Tỳ-kheo A-la-hán nào các lậu đã tạân, những việc làm đã xong, đã trút bỏ các gánh nặng, chóng được tự lợi, tận trừ những kết sử của hữu, bằng chánh trí mà khéo giải thoát, bấy giờ lại còn phải học những gì nữa?”
Phật bảo Thi-bà:
“Nếu Tỳ-kheo A-la-hán nào các lậu đã tận… cho đến chánh trí khéo giải thoát, chính lúc này giác tri tham dục vĩnh viễn sạch hết không còn và giác tri sân nhuế, ngu si vĩnh viễn sạch hết không còn, nên không còn tạo lại các điều ác, lúc nào cũng thực hành các điều lành. Thi-bà, đó gọi là học những gì nên học.”
Sau khi xuất gia ngoại đạo Thi-bà nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ, từ chỗ ngồi đứng dậy mà đi.